Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

NGÀY RẰM NHỚ LẶT LÁ MAI







Nhà tôi có cây mai rất to, gốc u nần, bộ rễ rất đẹp. Nội kể, lúc sanh ba tôi, ông đã đem cây mai kiểng trong chậu ra trồng ngay giữa sân trước nhà với cầu mong ba tôi cũng có được sức sống mạnh khỏe như loài mai vậy. 

Lúc nhỏ, tôi thường cùng nội lặt lá mai. Nội bảo : “ Cứ ngày rằm thì lặt lá, cây mai sẽ trổ bông đúng tết”. Năm nào cũng như năm nào, đến rằm tháng chạp là nội lặt lá, đến mùng một tết cây mai nở bông vàng rực, ai nhìn cũng phải lên tiếng khen. Thuở nhỏ, vào dịp tết, cây mai là niềm kiêu hãnh của tôi với bọn trẻ trong làng.

Ông bà nội chỉ có hai người con, ba tôi và chú. Ba tôi lớn hơn chú năm tuổi. Ba tôi học hết tiểu học thì nghỉ ở nhà phụ ông lo việc đồng áng. Riêng chú, được học lên trung học, rồi về Sài gòn học đại học.

Mỗi lần, lặt lá mai, nội vẫn hay kể chuyện. Nội nhớ đến ông, nhớ đến ba tôi. Lúc tôi lên hai thì ba tôi mất. Nội kể,chú về Sài gòn học, rồi tham gia hoạt động cách mạng. Ba tôi đã nghĩ ra cách đào hầm bí mật dưới gốc mai trước sân nhà để chú trú ẩn mỗi khi về thăm nhà,về quê tôi hoạt động. 

Lúc tôi lên năm, một hôm lính ập vào nhà bắt trói ba tôi dẫn đi. Mẹ nói, ba tôi bị tra tấn, đánh đập rất dã man . Ba tôi được thả về thì lâm trọng bịnh, không lâu thì mất.Từ đó, chú không về nữa. Sau ngày giải phóng, chú về và làm lãnh đạo ở huyện, rồi lên tỉnh, đến giờ.Khi phong trào chơi kiểng rộ lên, có nhiều thương lái tìm đến nhà tôi hỏi mua cây mai, trả giá rất cao, hơn năm lượng vàng nhưng nội nhất mực không bán.

Rồi chuyện không may xảy đến với tôi. Tôi bị tai nạn giao thông, phải mổ. Vì lo cho tôi, nhà không tiền, nội đành dứt ruột kêu người bán cây mai. Mẹ nói, chú nghe được, chú về bảo Nội bán người ta bao nhiêu thì bán chú bấy nhiêu. Rồi chú đưa tiền cho mẹ , cho người bứng cây mai đem về nhà chú.

Tôi ở bệnh viện về,không thấy cây mai đâu, tôi hốt hoảng hỏi nội: “ cây mai đâu rồi nội ?”. Nội nheo nheo mắt cười, xoa đầu tôi : “ Cháu nội sống lại là nội mừng rồi.”. Mẹ bảo: “ Nội bán cho chú để lấy tiền chạy chữa cho tôi”. Tôi nghe lòng xót xa, chỉ biết trách mình.

Mùa đông năm đó, nội ngã bệnh, phải nhập viện. Thỉnh thoảng,nằm trên giường bệnh, nội lại kêu tôi hỏi: “ Hôm nay là mấy rồi con?”. Rồi nội nhắc : “ Ngày rằm nhớ lặt lá mai nghe con”. Tôi chỉ muốn khóc. Rằm tháng chạp, nội mất.

Đám giổ đầu của nội, tôi đem cây mai con trồng vào nơi cây mai của nội. Và bây giờ, cứ đến rằm tháng chạp là ngày giỗ của nội, tôi lại lặt lá mai. Cây mai theo năm tháng lớn dần, năm nào cũng trổ bông đúng tết dù không rực rỡ như cây mai của nội. 

Cây mai của nội đem về nhà chú, được cắt sửa và ghép giống mai khác nở bông có đẹp hơn, nhưng mỗi lần gặp tôi chú than phiền là cây mai chẳng mấy khi trổ bông đúng tết. Chú lại hỏi tôi có cách nào để cây mai trổ đúng không.Tôi lắc đầu, những nghệ nhân chú bỏ tiền rước về chăm sóc còn không làm được huống gì là tôi. Có điều lạ,chính chú cũng thấy là cây mai tôi trồng lúc nào cũng nở rộ bông vào ngày mùng một tết. Có lẽ, tôi luôn nhớ lới nội dặn : “ Ngày rằm nhớ lặt lá mai nghe con !".


Bây giờ, tôi đã có gia đình và con trai tôi đã hơn ba tuổi. Đến rằm tháng chạp, con tôi lẽo đẽo theo tôi lặt lá mai và tôi lại dặn nó: " ngày rằm nhớ lặt lá mai nghe con".Thằng bé nghe nhưng chắc cũng không hiểu gì. Nó chỉ nhoẽn miệng cười thích thú lặt từng lá mai

Xuân 2000
PĐTT

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

LỜI XƯNG TỘI DƯỚI GIÁO ĐƯỜNG


Một đêm cầu nguyện dưới Giáo Đường
Lạy chúa nhân từ rũ lòng thương
Dang tay cứu vớt linh hồn nhỏ
Lỡ trót vươn vào tội lỗi sâu
 


Tội lỗi của con đã bắt đầu
Từ thuở nào đâu rất xa xăm
Mười ba tháng chính ngày thứ sáu
Hai mươi năm trước lúc chào đời.
Tội lỗi từ khi biết những lời
Đầu tiên bập bẹ gọi: mẹ - cha
Từ khi ngôn ngữ thành vũ khí
Lời lẽ hoa văn và chuốt trao
Tội lỗi là khi ta gặp nhau
Những kẻ người dưng tự thuở nào
Bổng chốc yêu đương trên đầu lưỡi
Mà lòng chứa đựng những gươm đao
Và chúa biết không ngày hôm sau
Con sẽ sang sông. Kết tâm giao
Với người chồng mới chưa quen biết
Vẫn giấu trong tim một kẻ nào
Lạy chúa nhân từ ngự trên cao
Con đang cầu nguyện dưới Giáo Đường
Bao giờ mới đến ngày sau cuối
Để kẻ lầm đường thấy lối đi…?
maria 

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

Chiếc nhẫn đá




                    Bệnh của nội trở nặng, tôi gọi điện báo tin cho chú.   Thím bảo : " chú bận đi công tác xa không về được". Bác sĩ nói: "tuổi bà đã cao, e không qua khỏi". Ông nhìn tôi vẽ ái ngại. Tôi khóc.
                    Thím về, thím khoe:" Khó khăn lắm thím mới lo được cho chú đi công tác chuyến này.  Hy vọng sau chuyến đi này chú sẽ được cử sang Đức làm đại sứ".
                 Tôi nhớ, lúc nhỏ , nội  chải tóc cho tôi, nội khen tóc tôi đẹp như tóc mẹ. Tôi hỏi nội: " Sao mẹ lại bỏ con ?". Nội thở dài, ôm tôi vào lòng, âu yếm bảo: " Nội không trách mẹ con. Khi nào con lớn  con hãy đi tìm mẹ". Ông và ba tôi hy sinh năm Mậu Thân, lúc tôi chưa tròn tuổi. Ba tôi mất được năm, mẹ  giao tôi cho nội . Mẹ đi, đi đâu ,đến giờ tôi cũng không rõ.
                 Khi tôi lên năm, lính lùa dân vào ấp chiến lược, nội không đi ,nhà bị lính đốt cháy rụi. Nội đưa tôi ra bờ sông cất chòi ở tạm cho đến ngày chú về.
                Nội tỉnh, nội hỏi chú đâu. Tôi đành nói dối " Chú đang trên đường về". Nội im lăng, rồi bảo tôi tháo chiếc nhẫn đeo ở tay nội. Nội kể : " Lúc ông và nội lấy nhau nhà nghèo ông không lo đượcđôi nhẫn cưới. Ông đã ra bờ sông nhặt hòn đá cuội , gọt giũa mấy ngày mới tạo nên đôi nhẫn đá. Một chiếc giờ đã vĩnh viễn theo ông" . Rồi nội dặn ,khi nào chú về  tôi trao lại  chiếc nhẫn cho chú giữ gìn. Nào ngờ, lần đầu tiên tôi nói dối với nội cũng là lần cuối cùng.Đêm đó, nội mất.Nội ơi!
                   Đám tang của nội được Thím tổ chức trịnh trọng  . Khách khứa đến đông. Bóng người mịt mờ. Quỳ bên quan tài của nội thỉnh thoảng tôi quên lạy tạ lễ những người đến phúng. Thím phải nhắc chừng.
                   Lòng tôi đau đáu. Nội ơi.
                    Nội được chôn cất nơi mảnh vườn sau nhà, bên cạnh nấm mồ của ông và ba tôi. Mười năm trước nội cho đắp hai nấm mồ rỗng. mười năm sau hài cốt của ông và ba tôi vẫn chưa tìm được.
                   Chú về, tôi đưa chiếc nhẫn cho chú. Chú cầm lấy, chú bảo : "Chú rất tiếc nội mất chú không về được". Tôi ra mộ nội ,ngồi khóc.
                    Đám giỗ nội được tổ chức ở nhà chú. Khách khứa đến đông, mùi rượu nặc nồng. Thắp nén nhang cho nội, tôi ra ngoài dạo . Đi ngang qua vườn tượng của chú, tôi chợt nhận ra chiếc nhẫn của nội đeo nơi ngón tay của bức tượng thiếu nữ khỏa thân. Tôi chết lặng. Đúng lúc đó chú đưa khách ra vườn tượng tham quan. Đến bên bức tượng chú khoe" Bức tượng này được giải triển lãm mỹ thuật toàn quốc, khó khăn lắm..." Chú dừng lại vì nhận ra chiếc nhẫn đeo ở ngón tay bức tượng. Chú vừa tháo chiếc nhẫn, nhìn tôi chú nói như phân bua:" Cái thằng Tân này thật là nghịch, chắc nó đeo chiếc nhẫn  cho bức tượng đây". Rồi chú cười. Thằng Tân con trai chú mới 8 tuổi, chỉ ưa khóc nhè.
                    Người làm vườn dẫn con Bẹc-giê của chú đi ngoài. Thấy người lạ nó sủa vang, rồi vùng lên vuột khỏi sợi xích nơi tay người làm lao vào một vị khách. Chú hét toáng lên, chú giận dữ, chú ném. Tôi nghe từng tiếng đá vỡ. Nội ơi!
                    Quỳ bên mộ nội, tôi chôn những mãnh vỡ của chiếc nhẫn. Cầu xin hơi ấm của đất, hơi ấm của nội giúp nó hồi sinh. Gió từ cánh đồng, từng đợt thổi vào. Tóc tôi rối bời. 
                       Giờ này, có lẽ gia đình chú đã lên máy bay sang Đức định cư.

Phạm đình trúc thu
( truyện được in trong tuyển tập 20 truyện ngắn hay năm 2000 do hội Nhà văn việt nam xuất bản)

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

CHUYỆN CỦA HAI NGƯỜI LÍNH




CHUYỆN CỦA HAI NGƯỜI LÍNH
 
 
 
                      Được quen và làm bạn với Trầm đó là may mắn của vợ chồng tôi.Trầm là thương binh, còn tôi là phế binh ngụy.Tôi thầm nghĩ chính những viên đạn của tôi đã hủy đi cánh tay của Trầm và cũng có thể một trong những viên đạn của Trầm đã phế đi một chân của tôi....

Tôi và Tân là bạn thân từ nhỏ. Làng Tân và làng tôi cách xa nhau có hơn 10 cây số nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên gặp nhau. Rồi chúng tôi bị bắt lính, cùng vào một đơn vị. Đời lính sống nay chết mai càng làm cho tình bạn của chúng tôi ngày càng khắn khít hơn.
Thanh ở cùng làng với tôi. Là một cô gái đẹp, hiền lành và giỏi giang nên Thanh được hầu hết trai làng để ý. Tôi cũng đã thầm yêu Thanh nhưng Tân lại may mắn hơn tôi được Thanh yêu. Điều đó cũng không làm sứt mẽ tình bạn của chúng tôi.
Thanh và Tân lấy nhau được hai năm, thì Tân và tôi bị bắt lính. Lúc đó, bé Ngân- con gái vọ chồng Tân- chỉ được 4 tháng tuổi. Chúng tôi định đào ngũ nhưng rồi kỷ luật thép của quân đội làm tiêu tan ý định đó, nhất là Tân. Gia đình Tân chỉ mỗi mình Tân là con một. Ba Tân mất trong một đi làm bị trúng pháo kích. Mẹ Tân đã ở vậy nuôi con. Gia đình nghèo, Tân chỉ biết đi làm mướn để nuôi mẹ và vợ con. Đồng lương lính lại rất cao, nhất là từ lúc Tân quyết định đăng qua lính Biệt kích. Tân bảo tôi : “ có ngày cũng phải ăn đạn mà chết chi bằng qua biệt kích lãnh được tiền cao, chết vợ con cũng được nhờ.” Tôi theo Tân không chỉ vì chúng tôi là bạn ,mà có lẽ là vì tôi. Đời lính sống đó chết đó, lựa chọn như Tân cũng phải.
Năm 1968, Tân tử trận, còn tôi thì mất đi một chân. Tôi về làng, sống bằng lương phế binh và rồi tôi cũng học được cái nghề sửa xe Honda để kiếm tiền. Tân mất, bé Ngân cũng đã 4 tuổi. Thanh mở một tiệm tạp hóa buôn bán nuôi con và mẹ chồng. Tôi vẫn thường xuyên lui tới, tình yêu của tôi đối với Thanh càng đậm đà hơn. Dần dà, tôi như là người trong nhà. Mẹ Tân xem tôi như con vậy. Cuối cùng Thanh cũng chấp nhận tình cảm của tôi và mẹ Tân cũng đồng ý cho chúng tôi lấy nhau. Lấy nhau chỉ hơn tháng là giải phóng. Tôi là phế binh nên cũng không phải đi cải tạo.
Cuộc sống chúng tôi ngày càng đầm ấm và hạnh phúc. Chúng tôi có thêm hai đứa con, một trai, một gái. Mẹ Tân ngày càng lớn tuổi và thường đau yếu. Thỉ thoảng bà khóc một mình. Rồi những giấc mơ ập đến, có lúc khiến bà vật vã nhớ thương.Bà chỉ mong có được hài cốt của Tân đưa về quê nhà an táng. Bà hay nói “ Thằng Tân chết bờ chết bụi. Khổ lắm”.
Nhiều lần, Vợ chồng tôi đã tìm đến khu rừng với hy vong mong manh là tìm được hài cốt của Tân. Nhưng tôi vẫn không thể nào nhớ được chính xác nơi Tân ngã xuống. Lúc đó, toán của chúng tôi có nhiệm vụ đột kích, đánh phá khu căn cứ trung ương. Để tiện lợi xâm nhập, chúng tôi đã nhảy xuống bên bên đất Cam-pu-chia rồi tìm đường lẻn vào. Không may, chúng tôi rơi vào ổ phục kích của quân giải phóng. Chỉ tôi và Tân là thoát chết, tháo chạy trong sự lùng sục gắt gao của quân cách mạng. Mấy ngày sau, tưởng chúng tôi đã thoát ra được vùng ngoài căn cứ cách mạng, nhưng trong buổi chiều nhá nhem đó, chúng tôi đụng đầu với hai người lính giải phóng. Cuộc chạm súng xảy ra tích tắc,tôi chỉ kịp thấy Tân ngã xuống mà súng vẫn nổ. Tôi tháo chạy. Vết thương ở chân tuy nhẹ nhưng đến lúc tôi thoát được và được đưa về thì đã bị hoại tử, phải cưa.
Một lần, sau đám giỗ Tân , mẹ Tân lại lên cơn vật vả nhớ con đột quị. May mà cấp cứu kịp. Từ hôm đó, vợ chồng tôi quyết tâm dù thế nào cũng phải cố gắng tìm được hài cốt của Tân mang về.Không còn cách nào, tôi đã bạo gan tìm đến chính quyền để nhờ giúp tìm hài cốt của Tân nhưng bị từ chối, nếu không muốn nói là bị sỉ vả. Tôi nghĩ mình thật là điên, ai đời lại đi tìm hài cốt kẻ thù? Cũng bởi, nghe được chuyện chính quyền cũng đi tìm hài cốt của lính Mỹ.
Buồn bả, tôi tìm đến quán rượu giải khuây. Chiều tàn, quán đông khách, chỉ còn bàn phía sau quán là có một người ngồi. Anh ta cũng ngồi nhậu một mình.Thấy tôi bỏ nạng ngồi vào bàn, anh nhìn tôi và nở nụ cười chào.Lúc đó, tơi nhận ra anh mất một cánh tay. Người đó là Trầm.
Có lẽ, sự tàn tật giúp chúng tôi nhanh chóng cởi mở. Thấy tôi uống rượu với nhiều tâm sự, Trầm đã hỏi tôi : “ Anh có chuyện buồn à?”. Tôi đã không ngần ngại kể lễ cho Trầm về chuyện tìm kiếm hài cốt của Tân. Thoạt đầu, Trầm lặng nghe và trầm ngâm nhìn tôi như xét nét điều gì đó. Lúc đó, Tôi cũng chưa biết gì về anh ngoài việc anh là thương binh.
Sau lần đó tôi và Trầm vẫn thường gặp nhau và càng ngày chúng tôi càng thêm thân thiết. Trầm hay đến nhà tôi và anh tỏ ra quan tâm đến bịnh tình của mẹ Tân.
Rồi một buổi sáng, chúng tôi mở cửa dọn hàng thì sửng sốt nhìn thấy một hòm gổ ai đó đặt trước nhà chúng tôi, trên cái thù gổ đó là một tấm thẻ bài. Đọc tên ghi lên chiếc thẻ bài tim tôi như ngừng đập vì vui mừng. Đó là tấm thẻ bài của Tân. Bên trong chiếc hòm gổ đó là hài cốt của Tân. ..


Vẽ đau khổ của người đàn ông cụt chân và hình ảnh người mẹ vật vả thương xót đứa con chết nơi rừng sâu giá lạnh, cứ ám ảnh tâm trí của Trầm. Không hiểu sao, khi đối diện với người đàn ông đó- người mà đã cướp đi sinh mạng của người đồng đội thân yêu của anh- Trầm lại không có cảm giác thù hận. Phải chăng đã có quá nhiều mất mát đau thương với cuộc chiến nhồi da xáo thịt này đã khiến long hận thù trôi vào quên lãng. Trầm đã chủ đông kết bạn với Phong- tên người phế binh- và sau một gian qua lại, chứng kiến nỗi đau khổ của người mẹ, anh đã quyết định trở lại khu rừng, nơi anh đã chôn xác người lính. Ngày đó, anh đã không nhẫn tâm nhìn kẻ thù phơi xác giữa rừng sâu thì bây giờ đã hơn 10 năm chiến tranh đi qua, anh lại không thể làm một đều mà anh nghĩ là đúng. Cho dù, cũng chính vì hành động chôn xác kẻ thù anh đã phải trả giá bằng biết bao thăng trầm trong cuộc đời binh nghiệp của anh. Anh đã không ân hận. Huống chi, giờ đây anh và Phong đã là đôi bạn. Vì vậy, anh không muốn để Phong biết anh chính là một trong hai người bộ đội mà họ đã đụng đầu đọ súng nhau năm xưa. ...


Tôi đã mãi dò xét nhưng vẫn không sao tìm được người đã mang hài cốt Tân về . Trong lòng tôi luôn nghi ngờ đó là Trầm, nhưng nhiều lần tôi hỏi thăm, gợi lại chuyện Trầm cũng không tiết lộ gì. Chỉ khi qua bạn bè anh, tôi mới biết năm đó Trầm có mặt ở khu căn cứ Trung ương cục. Cho dù không phải là Trầm, gia đình tôi cũng đã kính trọng và yêu mến nhân cách của anh. Trầm vẫn sống đơn lẻ cho đến khi anh ra đi vì căn bịnh do những vết thương chiến tranh gây ra. Lúc nằm trên giường bệnh, tôi đã hỏi thẳng anh. Trầm nhìn vợ chồng tôi và mĩm cười bảo : “ Chiến tranh đã đi qua lâu lắm rồi. Tôi không còn nhớ nữa”. Đêm đó Trầm mất bên cạnh chúng tôi ở bệnh viện. Anh đã ra đi trong thanh thản và anh đã không cô đơn.Anh đã để lại trong lòng chúng tôi và những ai quen biết anh sự kính trọng và yêu thương hết lòng


Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

BÀI CA CHO EM






Bài thơ anh phổ nhạc
Chưa lần được hát cho em nghe
Nỗi nhớ leo lên sợi dây đàn căng cứng
Anh chạm vào sợ đàn sẽ đứt dây


Để bao lần cầm lên buông xuống
Muốn gảy đàn gửi gắm âm thanh
Mang thương nhớ tìm về nơi cô lạnh
Sưởi ấm tình trao vẹn một nhịp yêu

Đêm lại dài mù sương ảo ảnh
Đàn bên anh căng cứng sợi dây tình
Tay ngại ngần bao lần muốn gảy
Sợ chạm vào nỗi nhớ vỡ toang

Đàn đứt dây rồi có nối lại
Âm thanh đâu còn rung động trời xanh...

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

NÓI VÀ VIẾT - TỰ DO LẾU LÁO






‘‘Nói’’, không phải dễ. Thật vậy ! Những gì mình nói, gặp ông Mít nghe xuôi tai , ổng gật gù : ‘‘ Thằng !…Nói nghe được à ! ’’. Còn gặp ông Xoài , những gì mình nói đó , ổng lại nghe không…lọt lỗ tai , nên thấy ổng nhăn mặt lắc đầu : ‘‘ Mẹ !...Thằng ăn nói ngược ngạo , nghe vô duyên thấy mụ nội !’’. Rồi, theo…thói quen xưa nay, người ‘‘chịu’’ mình nói chỉ biết làm thinh , còn người không chịu thì tiếp tục chỉ trích phê bình dài dài…Đó ! Để thấy ‘‘ Nói’’, không phải dễ ! Phải tùy đối tượng mà nói , nghĩa là phải…‘‘ bắt gân mặt’’ người nghe , để nói làm sao cho nó xuôi…

Đã nói : ‘‘ NÓI ’’, không phải dễ mà !

Ông bà mình ngày xưa dạy con cháu: " Biết thì thưa thốt , không biết thì dựa cột mà nghe ". Hay quá ! Cái gì mình biết thì mình hãy nói – dĩ nhiên là mình nói những gì mình biết tường tận , có gốc có ngọn , loại hiểu biết có…đóng dấu kiểm chứng đàng hoàng, có… phắc-tuya o-ri-gin chớ không phải đồ dỏm . Còn cái gì mình không biết thì…thọc miệng xía vô làm chi cho nó lòi cái quê cái dốt của mình ra ! Thà là mình làm thinh , lựa…cây cột nào gần chỗ người ta đang nói để "ăn chắc" là nghe cho rõ, rồi chú tâm lắng nghe mà học hỏi thêm , hầu mở mang hiểu biết. Dĩ nhiên , mình không nên "nhắm mắt nghe", bởi vì mấy…"nói sĩ " hay có tật "nổ " để chứng tỏ sự hiểu biết "minh mông thiên địa" của họ , cho nên lắm khi mấy chả cũng nói..."trật bàn đạp" mà không hay ( Mắc lo "nổ" thì làm sao… "nghe" rõ những gì họ nói ?) Nếu mình "nhắm mắt nghe", nghĩa là mình hoàn toàn tin tưởng vào những gì "nói sĩ" nói, là mình tiếp thâu..."hàm-bà-lằng" cái đúng cái sai , cái hay cái dở , mà trong đầu cứ đinh ninh tất cả là…số dách hết ! Có lẽ tại vì ngày nay có quá nhiều người "dựa cột mà nghe " theo kiểu đó nên thấy có "nói sĩ " đầu hôm sớm mai "biến" thành "Thầy" ngon lành !

Học ăn học nói Ông bà mình ngày xưa dạy con dạy cháu rằng: lúc nào cũng phải học, từ "học ăn học nói" đến " học gói học mở " ( Xin lỗi ! Tôi hay đem " ông bà ngày xưa " ra … dẫn chứng mà không một lời nhắc nhở đến " ông bà ngày nay ", bởi vì ở cái thời " ngày xưa " đó , con cháu còn biết ngồi nghe ông bà kể chuyện … đời xưa hay dạy dỗ điều hay lẽ phải … v v . Còn ở cái thời bây giờ, ông bà có … ráng gân cổ lên để nói - gọi là để " giảng mo-ran " - đã chắc gì con cháu nó nghe ! Nhiều lắm là tụi nó … " ậm à ậm ừ " cho lấy có vì đang bận coi télé, gõ PC, gọi điện thoại cầm tay cho bạn bè hay đấu đá nhau trong mấy trò chơi điện tử rộn rã ! Thành ra, ông bà ngày nay chẳng thấy có " những lời vàng ngọc " để mình … dựa vào đó mà viết … biếm văn nói ngược nói xuôi ! Xin ông bà ngày nay thông cảm ! )

Bây giờ, nói đến " Học Nói ". Xưa nay, người ta hay coi thường sự " Học nói ", cứ nghĩ là ọ ẹ từ nhỏ riết rồi lớn lên tự nhiên biết nói. Vì không học nói cho nên hễ mở miệng là nói bậy nói bạ, nói trên trời dưới đất, nói … trật đường rầy, nói trây nói tục, nói như " dùi đục chấm mắm nêm ", nói " phang ngang bửa củi ", … nói …v v . Vậy, để tránh tình trạng nói như … chó bươi thùng rác, ta phải " Học Nói " !

Thông thường, người ta dạy nói cho có lễ độ, biết nói " dạ thưa ", biết nói " cám ơn ", biết " khoanh tay cúi đầu " ( đây cũng là một cách nói, tuy nó không có lời nhưng nó nói lên sự kính trọng người trưởng thượng ) Rồi còn học nói cho văn vẻ thanh tao, không dùng những từ ngữ … đầu đường xó chợ ( có bực lắm thì cũng biết … xổ nho cho đúng điệu con người có … văn hóa, ví dụ : thay vì " Đ.Mẹ ! Đ. Bà ! " thì chỉ nên … khạc ra vài tiếng " Thằng khốn nạn ! Mầy không biết tao là ai à ? " rồi đưa tay vào lưng quần làm như sắp rút cái gì ra, vậy là đối tượng … xếp ve ngay ! ) Tiếp theo là học nói làm sao để nói đúng nơi đúng lúc, đúng chủ đề … v v . Và còn nữa ! " Học Nói ", không phải chỉ vài câu là … hết bài ! Cho nên đừng ngạc nhiên sao có những người tuổi đời đã … nặng ký mà vẫn lui cui đi học nói !

Ở cái chốn Blog này viết cũng như nói vậy,cũng có lắm kẻ lắm mồm muốn nói gì là nói và tự cho đó là cái quyền tự do " ngôn luận". Cũng bởi từ lâu người ta đã quên nói thật cho nên chẳng ai muốn lên tiếng phê phán những thằng nói bậy, ngược lại túm tụm lại xụ nịnh tâng bốc nhau càng làm cho những kẻ nói bậy tưởng mình có cái quyền " nói bậy".


Việt nam trở thành một đất nước mà nạn tham nhũng được xếp vào top đầu thế giới cũng bởi cái thói quen không dám nói xuất phát cũng từ cái tính ích kỷ thủ lợi cho bản thân mình, sợ phiền hà...hay nói chung là sợ bị ghét. Điều đáng buồn cười là ở cái làng blog này không biết họ thủ lợi cho cá nhân mình cái gì?


Ít ai dám lên tiếng chửi những thằng nói bậy, những thằng đạo đức giả, những thằng khoác lác, hợm hĩnh...và thế nên chúng cứ múa bút mà viết, tha hồ mà đánh giá, chửi bới...vô căn vô cứ chỉ nhằm mục đích thỏa mản cái tôi của chúng và cho rằng đó là cái quyền không ai có thể xâm phạm được.


Bọn người này thường là những thằng có chút đỉnh học vấn nhưng muốn tỏ ra ta đây hiểu biết , muốn chơi trội...và đáng tiếc là có nhiều người biết rõ chúng nói bậy, sủa bậy nhưng không dám lên tiếng, thậm chí còn xúm xít lại vuốt ve để cùng nhau n tìm cái cảm giác được mơn trớn, được an ủi, được tâng bốc... cái tôi vốn ọp ẹp của họ.


Cái đám người này có cái hiểu biết gì về " tư do ngôn luận" đặc biệt, chúng tự cho là trên Blog của chúng thì chúng muốn viết gì thì viết theo ý thích của chúng nhưng chúng lại muốn mọi người đọc và không có quyền phê phán. Chúng ị ra " cứt" ở nhà chúng và bày ra trước mắt, trước mũi mọi người rối tuyên bố xanh rờn " Thằng nào không thích thì đừng đọc, đừng ngửi và đi chỗ khác chơi". Nếu có người không chịu nỗi cái mùi " thối" chúng ị ra lên tiếng chửi thì chúng oang oang la lên là mất lịch sự, là kiếm chuyện, là thiếu tôn trọng...bởi nhà chúng thì chúng muốn làm gì thì làm.Muốn viết gì thì viết trở thành đặc quyền của chúng.


Thì ra lão  Hòn Sỏi nhà ta đã quay trở lại, vì vậy  phải viết tiếp để không Lão lại đánh đồng  với Thằng Bà Lão Vui tính chỉ biết đơm đặt chuyện bôi lọ Lão thì phiền. trong cái bài Bờ lốc, Bờ lờ của Lão có đoạn khá dài :

"Cái lối văn trơn tru bác học kinh điển, kinh khủng mà cũng kinh người, không thích. Thậm chí sáo rỗng bỏ mẹ. Người ta gọi đó là lối văn hiện thực chủ nghĩa. Ngày trước vừa phải học , phải đọc vô khối văn chương phải viết thế này , không được viết thế kia. Văn chương như thế làm gì có hiện thực. Những tác phẩm hiện thực đích thực hầu như không chốn dung thân, không chân lưu hành. Chủ nhân của nó tất cả đều bị vả vỡ mồm cả. Còn lại những cái gọi tác phẩm hay là tác oai, tác quái. Được các ông thợ cạo, mà ta quen gọi là nhà phê bình soi xét, ca tụng, được đọc trên đài đăng trên báo, thậm trí nhét vào sách giáo khoa. Nói thật bây giờ đọc lại những tác phẩm ấy phải nghiến răng vào, cố lắm, bản lĩnh lắm cũng chẳng đọc hết được. Mà đọc xong rồi lại có cảm giác không thể tin đó là sự thật.
Là người Việt đen trùi trũi, sống giữa đời thường cần đếch gì cái thứ văn chương nhàn nhạt rỗng tuếch. Cái tính giai cấp trong văn đã quá chật hẹp và xấu xí, đầy rẫy những sai lầm mà ba ông trong cái hội nhà văn… nhà nước… nhà dột… gì đó gọi là văn chương bác học. Văn gì viết thì nịnh nọt (nịnh cái căng củ cọt). Cái thứ văn tưởng ngọt như đường chẳng hóa ra còn tanh tưởi, khí hư … không bằng nước đái. Thực chất là lối hành văn mang tính chất học trò. Nghe vi vút lắm đấy! Vừa đọc vừa hình dung tiếng sáo diều trên trời cao. Đọc thì thấy sốt ruột mà rốt cục chẳng có mẹ gì."

Đọc bài này  không khỏi ngạc nhiên vì cái chuyện Bờ lóc Bờ lờ liên quan gì đến nền văn học Việt nam khiến lão đem ra xổ tẹt, miệt thị như vậy? Nhưng đọc kỷ lại với câu này thì  hiểu ngay mục đích của lão : "Những tác phẩm hiện thực đích thực hầu như không chốn dung thân, không chốn lưu hành. Chủ nhân của nó tất cả đều bị vả vỡ mồm cả". Lão cùng Bà lão vui tính cùng một giuộc mà. Trước đây các bài trên Blog của lão leng xèng cũng không dám qui chụp tội cho ai nhưng từ khi Blog Bà Vui tính bị  đánh, không thể tiếp tục đăng những bài xuyên tạc, nói xấu Đảng và Nhà nước Việt Nam nữa thi trên Blog Hòn Sỏi xuất hiện bài viết này.  Chửi Lão dốt nhưng xem lão chẳng dốt tí nào.

Với câu nói trên lão đã truyền đạt với sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt nam thì : Những tác phẩm hiện thực đích thực hầu như không chốn dung thân, không chốn lưu hành.Chủ nhân của nó đều bị tát vỡ mồm.". Những tác phẩm nào, tác giả nào và ai tát vỡ mồm? Tất cả và kẻ tát hẳn là Đảng cộng sản và Nhà nước Việt nam. Bởi nói cụ thể thì làm sao qui chụp được, luận điệu cũng giống y chang Bà Lão Vui tính nên có ý kiến hai Blog này chỉ là một cũng đáng để suy nghĩ.

Và thế là cả một dòng Văn học Việt nam mà chúng ta có thể hiểu ở đây là văn học cách mạng, và cả văn học đương đại ( dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản mà) đều là thứ láo toét " không thể tin đó là sự thật".


Điều đó lại càng thể hiện rõ hơn khi Lão tuyên bố : Cái tính giai cấp trong văn đã quá chật hẹp và xấu xí, đầy rẫy những sai lầm mà ba ông trong cái hội nhà văn… nhà nước… nhà dột… gì đó gọi là văn chương bác học. Văn gì viết thì nịnh nọt (nịnh cái căng củ cọt). Cái thứ văn tưởng ngọt như đường chẳng hóa ra còn tanh tưởi, khí hư … không bằng nước đái. Chắc các bạn cũng hiểu cái chữ khí hư ... mà thằng vô lại này sử dụng rồi.
Những nhà văn, nhà phê bình cũng bị lão miệt thị chỉ là "đám thợ cạo". và trong đó đã không có ít nhà văn đã phải đổ máu trên chiến trường để mà viết những tác phẩm " Tanh tưởi, khí hư...không bằng nước đái" của lão Sỏi, bà Lão vui tính và những mụ đàn bà của chúng
Đấy bọn chúng là như thế đấy.

Trong bài viết " Đuổi hình bắt bóng" Lão cũng sẳn sàng đem cả nữ anh hùng dân tộc ra mà báng bổ : "Bỏ vợ đẹp con khôn để đi tìm chút trăng hoa. Đúng là có voi còn đòi Hai Bà Trưng." Vậy là hai nữ anh hùng dân tộc Hai Bà Trưng bị lão biến thành thứ " Trăng Hoa" cho những thằng đàn ông hám gái.  Bài này đã đăng trên "Xa
lộ Thanh niên xa" với tựa là Đào Hoa - tác giả Phan An. 


Nói và viết của bọn vô lại này là vậy, chỉ có thứ văn chương của bọn chúng mới xứng tầm và chúng sẵn sàng chia sẻ cho nhau và chia sẻ cho tất cả mọi người trên thế giới blog này

Mục đích của bọn này hẳn đã rõ, thế nhưng lúc nào chúng cũng bảo viết blog cho vui, để giải trí và chúng được ngay một đám đàn bà thích được sự vuốt ve của chúng xúm xít vây quanh, ủng hộ, động viên, san sẽ những sản phẩm như trên của chúng

Thế nên, khi  chửi thằng Bà Lão viết bài bịa đặt nhằm vu cáo  thì Lão nhảy vào  ngay .
Bọn này đều hiểu rất rõ tại sao tôi chửi chúng thế nhưng chúng vẫn luôn tìm cách tung hỏa mù để đánh lạc hướng dư luận.

Thế giới Blog này chỉ là của riêng bọn chúng những thằng vô lại sẳn sàng chà đạp, mạt sát tất cả chỉ để với mục đích nói xấu chế độ Cộng sản và Nhà nước Việt nam và không ai được quyền chửi chúng.
 Nói thật nếu như chúng lộ hẳn mặt thật, người thật đi xem ai làm gì chúng.Ở đây, chỉ chửi chúng thôi
Như  đã nói, chia sẻ đồng nghĩa với phổ biến. Luật pháp Việt nam đã qui định rất rõ những gì được phổ biến. Đạo đức xã hội cũng có những qui định chuẩn mực. Thế nhưng với bọn người này, chúng đem cục phân chia sẻ riêng với nhau ăn uống thì cũng chẳng ai thèm để ý, đằng này chúng cố tình buộc mọi người ăn, ăn không được thì ngửi để rồi dần dần quen với cái thứ phân của chúng mà không còn nghe thối nữa.

Bọn chúng đến với Blog chẳng có " giải trí" chút nào, bởi giải trí sẽ không ai viết hay đăng những Bài xuyên tạc, nói xấu đảng cầm quyền và nhà nước nơi chúng đang sinh sống cả.Chỉ có những thằng vô lại sẵn sàng bán linh hồn vì tiền mới phản bội lại chính đất nước mình. Ấy, nhưng chúng luôn khoác trên mình hình ảnh của một người đàn ông đạo đức.

Có hàng triệu người đang viết blog, giải trí trên blog nên không phải blog là chỉ riêng của những thằng vô lại như bà lão vui tính, Hòn Sỏi để lếu láo nói gì thì nói, viết gì thì viết.


BLOGER BÀ LÃO VUI TÍNH-- TỪ TÂM NGUYỄN - NGUYỄN'BLOG- HƠN CẢ YÊU THƯƠNG _ MỘT TÊN LẾU LÁO, BỊP BỢM & TUYÊN TRUYỀN CHỐNG ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN



XIN ĐƯỢC TRÌNH LÀNG MỘT CHUYÊN ĐỀ VỀ BLOGER- BÀ LÃO VUI TÍNH ( HƠN CẢ YÊU THƯƠNG) MỘT TÊN LẾU LÁO, BỊP BỢM TUYÊN TRUYỀN CHỐNG ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN

PHẦN 1:

TIỂU SỬ BÀ LÃO TỰ KHAI
 

...Bà Lão đã từng viết nhiều về con người cộng sản. Bà Lão cũng đã từng nói với ông cụ thân sinh ra Bà Lão ( Một lão thành cách cách mạng, con & cháu của những nữ đảng viên cộng sản đầu tiên, thế hệ thanh niên cách mạng đồng chí hội, những người đi làm cách mạng, những nữ cộng sản đầu tiên tại nhà tù Hỏa Lò Hà Nội năm 1930 - 1931 là ba chị em ruột Bà nội Bà Lão, mà bây giờ hình ảnh một nữ cộng sản duy nhất còn lưu lại ở đó là một bà dì ) rằng :"Con đường đi, cùng đạo đức, lý tưởng của ông, bà, cha, mẹ để lại thì con nâng niu & trân trọng, nhưng con người cộng sản thời nay thì không bao giờ con chấp nhận vì :Thứ nhất họ ích kỷ, họ sống chẳng vì ai cả mà họ sống chỉ để phục vụ lý tưởng của họ mà thôi. Thứ hai là họ vô lương tâm, họ sẵn sằng hủy bỏ mọi tình cảm ruột thịt kể cả tình mẫu tử thiêng liêng nhất để phụng sự cho lý tưởng của họ. Thứ ba là họ quá tàn bạo khi ăn cướp & hủy diệt tất cả mọi tư tưởng của những người không cùng chính kiến với họ. & cái cuối cùng là họ có sự bảo thủ đến mê muội khi tin theo cái lý tưởng không bao giờ có thể có, cho dù lý tưởng ấy rất đẹp, nhưng đó là cái đẹp không có thật. "
http://blog.yahoo.com/_RVIVWN3TXUWM6ZQNIXRR7UDIGM/articles/823747/category/B%C3%A1o+ch%C3%AD


Điều này các bạn cần phải xác minh lại bởi đây là một chiêu bài mà những tên chống đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam luôn sử dụng. Còn gì đáng tin cậy hơn lời nói của chính con người cộng sản ba đời? Tại sao họ lại lên án chính cái lý tưởng và tổ chức mà họ và gia đình họ hết lòng phụng sự, sẳn sàng hy sinh không tiếc xương máu? Chỉ vì :
" Con đường đi, cùng đạo đức, lý tưởng của ông, bà, cha, mẹ để lại thì con nâng niu & trân trọng, nhưng con người cộng sản thời nay thì không bao giờ con chấp nhận vì :Thứ nhất họ ích kỷ, họ sống chẳng vì ai cả mà họ sống chỉ để phục vụ lý tưởng của họ mà thôi. Thứ hai là họ vô lương tâm, họ sẵn sằng hủy bỏ mọi tình cảm ruột thịt kể cả tình mẫu tử thiêng liêng nhất để phụng sự cho lý tưởng của họ. Thứ ba là họ quá tàn bạo khi ăn cướp & hủy diệt tất cả mọi tư tưởng của những người không cùng chính kiến với họ. & cái cuối cùng là họ có sự bảo thủ đến mê muội khi tin theo cái lý tưởng không bao giờ có thể có, cho dù lý tưởng ấy rất đẹp, nhưng đó là cái đẹp không có thật. "

Và đây là chiêu bài thứ hai


Thể hiện mình là người đầy lòng nhân ái, luôn làm từ thiện và sẳn sàng khóc vì nỗi đau của người khác, những người dân bị áp bức ,bất công bởi những kẻ " Ăn cơm của dân, mặc áo Đảng". Nhằm tranh thủ sự đồng cảm khơi dậy lòng nhân ái, lòng trắc ẩn và kích động sự phản ứng, lòng căm hận đối với những áp bức bất công, tiến tới hành động chống lại sự áp bức bất công đó, cụ thể là chống lại Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt nam
"...Đêm qua Bà Lão lại nhận được một bài viết mà nếu lúc ấy Bà Lão đang đi làm từ thiện thì chắc chắn Bà Lão sẽ khóc cho những nỗi đau không đáng có. Khóc cho những số phận khổ đau nai lưng nhỏ máu để đóng thuế nuôi những kẻ được gọi là "Ăn cơm dân, mặc áo đảng" nhưng lại vô lương tâm quay lại ăn cướp & bóc lột cả những người dân nuôi chúng, một lũ đĩ chính trị, đĩ trên, đĩ dưới, đĩ trôn, đĩ miệng nhưng không đĩ nào bằng đĩ chính trị, nó trơ trẽn & hủy diệt..."

Tôi đã từng viết công khai, tôi đã miệt mài đấu tranh cho sự công bằng xã hội, chống đối với bất công do con người cộng sản thời nay mang lại trong khi chính tôi được sinh ra trong một gia đình cộng sản nòi.

http://blog.yahoo.com/_RVIVWN3TXUWM6ZQNIXRR7UDIGM/articles/555034/category/B%C3%A1o+ch%C3%AD

Chiêu bài thứ ba : 


Tôi hô hào, tôi kêu gọi và kích động mọi người thì ai thèm nghe. Vậy là, tôi là người tiên phong chứ? Tôi dũng cảm đứng lên chống lại những áp bức bất công của Đảng Cộng sản Việt nam hôm nay và tôi đã từng làm như vậy cho dù tôi sinh trong một gia đình Cộng Sản nòi. Ô hô, bà lão vui tính mặt mũi thế nào, viết những bài gì chống lại áp bức bất công, cụ thể nào? Sao không giống như Luật sư Nguyễn Xuân Diện . Trong Vụ tiên Lãng, ông Diện thay mặt cho biết bao người cùng gửi tiền ủng hộ giúp đở gia đình ông Vươn... và còn nhiều người thật,việc thật nữa. Dũng cảm núp sau bức hình vẽ Bà lão thôi

Và liền đẻ ra một câu chuyện của chính bản thân mình,mong kiếm tìm sự cảm động và qua đó tức thay cho Bà lãoCách đây gần 30 năm khi còn du học bên trời Tây, tôi đã mắc tội, tội yêu. Thật khốn nạn, ăn cơm Tây, ở với tây, học thầy tây, nhưng lại không được phép quan hệ yêu đương với tây. Yêu là có tội, đó là sự thực. Tôi đã mắc tội khi yêu một cô bạn tây học cùng trường. Tôi đã bị hành khốn nạn khốn khổ. Tôi đấu tranh, nhưng tôi đâu phải "Thần Trụ trời", tôi đâu phải bà "Nữ Oa vá trời". Cuối cùng cho dù tôi luôn là sinh viên xuất sắc thì tôi vẫn bị triệu hồi về nước vì tội yêu. Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam ơi ! Độc lập tự do hạnh phúc ở đâu ra khi mà yêu cũng là một thứ tội ?

Với cái tự thuật này cũng rõ Bà Lão cũng chỉ ngoài năm mươi.Cái chuyện không được yêu này xưa như trái đất có từ trong cái thời kháng chiến Pháp ấy chứ?
Tóm lại :
Với các bản lý lịch này cánh đàn ông sẽ dễ nhìn thấy ở những cô gái điếm. Một bản rập khuôn. Có điều Bà Lão là đàn ông- Một thằng Đĩ chính trị .Một thằng đàn ông béo phệ ,chắc cũng nhờ vào sự nuôi dưỡng của mấy thằng Việt kiều hải ngoại chống cộng sản và nhà nước Việt nam.

Phần 2 : SỰ Bịp BỢM TRƠ TRẼN

Với cái lý lịch đúc khuôn ( thực ra thì chẳng có gí là cụ thể) thỉnh thoảng trong các bài viết của mình, Bà Lão vui tính cũng không quên " nổ" : có bạn là dân an ninh, thằng làm chức tổng. Vụ... để làm tôn lên vị thế của mình nhằm gây ra sự tin tưởng của những con nai vàng ngơ ngác. Hãy xem cm của Bà Lão :


" ...Ngoa ngoắt chưa đủ đâu, Bà Lão còn muốn đấm vào mặt chúng nó nữa cơ. Một lần Bà Lão mắng một thằng bạn thân cũng cỡ quan hàng Tổng, hàng Vụ thế này : Thà mày cứ cởi truồng ngồi nhậu với bọn tao còn hơn là thấy mày đăng đàn nói về chính trị, ngày xưa trong lớp mày là thằng học dốt nhất, giờ cứ to mồm mị dân.".

 Chú ý thì thấy ngay sự bịp bợm trong đó : không biết ông bạn cỡ quan hàng tổng, hàng Vụ ...nào mà lại ngồi để bị Bà Lão nhà ta chửi vậy kìa? Ôi, bạn thân nữa kia chứ! Còn cái xuất sắc của Bà Lão thì từ từ  sẽ đề cặp đến.
Phần nhiều cái bài viết của bà lão là copy từ các diễn đàn, webside và của các blog chống cộng cộng sản và nhà nước Việt nam ở hải ngoại. Thùy linh một một nhân vật khá nổi tiếng ( người mà Bà Lão viết tắt là Th.L) chuyên viết bài chống phá cách mạng Việt nam. Chẳng biết Th.L và bà lão nhà ta quan hệ thế nào nhưng một số bài nỗi côm của Thuy linh được Bà lão đem về đăng trên blog mình. Buồn cười nhất là cái bài viết này vốn được đăng tải tràn lan trên các blog, webside, diễn đàn hải ngoại nhưng Với nhân vật " quan trọng" như Bà Lão đây là phải có người nhờ vả để bào lão đưa lên blog của mình.


...Bà Lão cảm ơn Bồ đã thư cho Bà Lão, nhưng xin nhắc lại với Bồ chưa bao giờ Bà Lão biết kiêu, mắng các Bồ cũng có, nghe các Bồ cũng nhiều, nhưng kiêu thì chưa bao giờ, chỉ vì thời gian này Bà Lão quá bận. Bà Lão cũng chân thành cảm ơn tác giả Th.L rất nhiều, Bà Lão sẽ post bài "SEXY tất cả trừ lòng yêu nước" vào dịp khác. Đúng ra Bà Lão cần post nó lên từ dịp ngày Báo chí Việt nam 21 - 06, nhưng lỡ mất rồi, lỗi ấy thuộc về Bà Lão. Chắc chắn Bà Lão sẽ tìm được thời điểm hay nhất có thể để post bài viết tuyệt vời này của Th.L. Một lần nữa xin cảm ơn Th.L. Mọi lời chào & chúc chỉ có giá trị khi nó chân thành, đây cũng là điều mà Bà Lão gửi đến Th.L thay cho lời cảm ơn...

Đọc mấy lời này thì chỉ muốn ói vì không chịu được sự lếu láo trơ trẽn đó. Xem cái oai của bà lão nhà ta :

"với Bồ chưa bao giờ Bà Lão biết kiêu, mắng các Bồ cũng có, nghe các Bồ cũng nhiều, nhưng kiêu thì chưa bao giờ, chỉ vì thời gian này BÀ LÃO rất bận"


Các bạn sẽ dễ dàng tìm thấy các bài viết : KHI NỀN CHÍNH TRỊ KHIẾM THỊ,SEX TẤT CẢ TRỪ LÒNG YÊU NƯỚC, MỘT THẾ HỆ VỨT ĐI..." CHỈ CẦN BẠN GỎ TÊN CÁC BÀI VIẾT NÀY VÀO GOOGLE SẼ CHO BẠN THẤYHÀNG TRĂM ĐỊA CHỈ ĐÃ ĐĂNG CÁC BÀI VIẾT NÀY. 


Riêng bài " Một thế hệ vứt đi " là một bài viết rất hay của một cô gái thế hệ 9x ở hải ngoại được đăng tải trên diễn đàn Wegreen Việt nam và nhanh chóng được các bạn trẻ tranh luận.Một số webside chống công cũng nhanh chóng lợi dụng đăng tải bày viết này. Riêng Bà Lão với lời mào đầu đầy xảo trá khiến người đọc dễ dang lầm tưởng đây là bài viết của Bà Lão :

.Hỡi các bạn trẻ ! Các bạn nghĩ gì khi đọc bài viết này ? Trước sau tôi vẫn muốn nói với các bạn rằng : :”Đến ngày ấy, mực của nhà thông thái sẽ mạnh hơn thuốc nổ của người lính.”. Hôm nay các bạn không chịu học,không chịu đọc, không chịu ngẩng cao đầu tìm hiểu thì chẳng bao giờ có ngày ấy. Hãy đánh thức tư duy của mình để suy nghĩ rồi hành động. Cuộc đời bạn tốt đẹp hay xấu xa do chính tư duy và hành động của bạn quyết định. Tôi luôn tin tưởng và cổ vũ cho các bạn. Hãy cố gắng lên để cho cuộc sống quanh ta là thực sự tốt lành. Đó cũng chính là công việc tự giác của mỗi con người. Thời của chúng tôi không còn nhiều. Tương lai đất nước này được đặt vào vai các bạn, do các bạn & của các bạn.
Bà Lão vui tính của bọn nhóc.
(Bài viết này đăng trên diễn đàn Wegreen Vietnam)



Thùy Linh khi đọc những lời của Bà lão ,chắc sẽ phải bật cười trước những trò bịp bợm trơ trẽn của nhân vật "quan trọng" với cái đầu bả đậu này.Không chỉ ăn cắp các bài viết "ra oai" , Bà Lão cũng không ngần ngại " chôm" luôn một số bài thơ đem về tán gái.

BLOG BÀ LÃO VUI TÍNH- PHẦN 3 : TƯ DUY TRIẾT HỌC BẢ ĐẬU CỦA BÀ LÃO


 

Đọc bài “ BÀN VỀ CNCS,CNXH VÀ CÁC GIÁ TRỊ” Mo cười đến đau bụng luôn. Thật khó tin được có kẻ mặt dầy như Bà Lão này, có thể huênh hoang khoác lác với mớ kiến thức nhặt nhạnh để kết tội Các-Mác, kết tội XHCN, CNCS VÀ CUỐI CÙNG LÀ KẾT TỘI CHÍNH QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM. Các bạn vào đường Line này để đọc bài của Bà Lão file:///D:/B%C3%A1o+ch%C3%AD.htm

Bà Lão khẳng định hùng hồn là Mark chỉ dựa vào 2 nhà triết học Feuerbach và Hegel để nhào nặn nên CN Cộng sản mà không hề có sáng tạo gì! Dựa vào cái đầu óc bả đậu của mình, Bà Lão mạnh miệng tuyên bố các quốc gia Bắc Âu đã lấy chủ nghĩa duy vật biện chứng của Feuerbach để làm kim chỉ nam cho Cách mạng dân chủ và xây dựng hiến pháp theo tư tưởng dân chủ của Feuerbach và nhờ đó mà trở thành những quốc gia văn minh nhất thế giới!? Chỉ bấy nhiêu đó cũng thấy được cái trí tuệ và kiến thức chính trị “cao siêu quần” của Bà lão rồi..


Feuerbach còn sống chắc ông phải tự tử mà chết vì xấu hổ trước cái công lao ghê gớm mà Bà Lão gán cho ông. Một người có chút kiến thức cũng biết Feuerbach đã rơi vào chủ nghĩa duy tâm khi xây dựng một thứ tôn giáo mới “ Tôn giáo tình yêu”, trong đó “ con người yêu” là trung tâm. Giờ thì chúng ta hiểu thêm về Bà Lão, một tính đồ của “ Tôn giáo tình yêu” Feuerbach và hiểu tại sao Blog của Bà Lão là “Hơn cả yêu thương” là vì vậy?

 Và cái con chiên Tình yêu ấy đã dùng mọi trò bịp bợm, bợ đỡ để đạt mục đích của mình là tìm đến với “ cái háng đàn bà”. ( Rỗi rãnh  sẽ viết một bài về mối tình thơ đậm đà Feuerbach này của Bà Lão).

Nói về CNXH, Bà Lão kết luận “ Đời sống kinh tế XHCN luôn ở tình trạng cả khủng hoảng thiếu, lẫn khủng hoảng thừa”. Chao ôi, xem ra sự hiểu biết về cái gọi là “ Khủng hoảng kinh tế” của Bà Lão thật là siêu nhiên! Ai cũng biết, khủng hoảng kinh tế chính là căn bịnh của CNTB và cũng chính vì muốn chấm dứt căn bịnh trầm kha này CNXH mới ra đời. 


Đối với kinh tế Việt nam thì Bà Lão cũng phán truyền rằng : Ở Việt nam đi theo mô hình Kinh tế thị trường theo định hướng XHCN là một sai lầm bới kinh tế XHCN là một xác chết.” 

Con mắt của Bà Lão vốn đang ở âm phủ nên đâu thấy Kinh tế của Trung Quốc hiện nay –một quốc gia Cộng sản mười mươi độc đảng đó chứ. Nhà thông thái vĩ đại Bà lão chắc hẳn sẽ giãi thích Trung Quốc hùng mạnh như bây giờ là vì dân đông nhất thế giới!
Khoác lác đến độ : “ Ở đây tôi chưa thèm phân tích cái “ giá trị thặng dư” của “Kinh tế XHCN” vì có phân tích thì với các SV Việt có khác gì vịt nghe sấm”
Phải thôi, nếu cái đầu óc bả đậu như Bà Lảo mà đứng trước SV khoác lác, xấc láo như vậy thì chỉ có ăn dép thôi.
Thế nhưng liền dưới Lão diễn thuyết ngay về cái “ Giá trị thặng dư” chủ yếu chắc để cho mấy nàng cô nàng ngờ nghệch của Lão đọc mà càng thêm bái phục cái trình độ “ vĩ nhân “ của Lão.
Than ôi! CNXH mà có cái “ giá trị thặng dư” của TBCN thì còn đếch gì là XHCN nữa. Kinh tế XHCN cũng chỉ nhằm mục đích phân phối lại cái “ giá trị thặng dư” của CNTB mà thôi. Sự hiểu biết của Bà Lão về “ Giá trị thặng dư” thật là đáng nể vậy.

Còn với CNCS thì Nhà thông thái tán gái này quy chụp luôn : Cộng sản quyết tâm “ Trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” nên trí thức bị coi khinh, thương phú, địa chủ bị tịch thu tài sản, cấm đoán làm ăn; Anh hùng ,hào kiệt bị xem là mầm mống phản nghịch, bị tiêu diệt”.
Bái phục, nhờ Bà Lão mà  được biết thành phần XH còn có một tầng lớp là Anh hùng, hào kiệt( chắc chắn Bà Lão nằm trong tầng lớp XH này rồi)! Cha mẹ ơi! “Trí, phú, địa, hào” là vậy đó!

Người dân nước Pháp hiện nay chắc hẳn khốn khổ lắm đây bởi đương kim tổng thống Pháp là người Cộng sản! Ông này lại không chừng trong nhiệm kỳ tới lại đắc cử nữa mới chết chứ? Bạn nào còn muốn sang Pháp ở không vậy?

Chung quy, hầu hết những bài viết của Bà Lão cũng chỉ nhắm đến mục đích lá tố cáo chế độ cộng sản ở Việt nam, hô hào mọi người chống lại đảng và nhà nước,đúng theo ý muốn của những quan thầy hải ngoại. Còn với Bà Lão thì đó là một cách đánh bóng cho hình ảnh của mình với cái mục đích là tiền và cái háng đàn bà mà thôi.

Lật đổ Đảng cộng sản Việt nam thay bằng một đảng lãnh đạo nào đây? Bằng mấy cái đảng của mấy thằng chống cộng ở hải ngoại? Hay là cái Đảng Tình yêu ( Mo tạm gọi cho cái đảng của Bà Lão) của Bà Lão đang cố tạo dựng lên và cũng đang có được một vài tín đồ rất hăng hái com các bài viết của Bà Lão. Cái Đảng do Bà Lão lãnh đạo cầm quyền ở Việt Nam thì chắc chắn dân số Việt nam sẽ tăng vọt nhanh chóng.

Ai là người đứng ra làm cuộc Cách Mạng lật đổ này. Những người dân lao động khờ khạo hay là những thằng chỉ giỏi hô hào, xúi giục luôn tìm cách bôi bác, xuyên tạc đảng cộng sản và nhà nước Việt nam. Anh hùng Bà Lão ơi, sao không đứng ra nói tên tuổi, địa chỉ thật của mình với sự tự hào là chủ nhân Blog Bà Lão vui tính! Cái vị thuộc tầng lớp anh hùng hào kiệt này chắc sẽ tè ra quần khi Công an Việt nam tìm đến. Nào hãy dũng cảm hy sinh cho lòng yêu nước ( chủ yếu là yêu đàn bà) của mình đi chứ ?

Chúng ta hãy nghe một trí thức Việt Nam ở hải ngoại lên tiếng về những "nhà dân chủ" hải ngoại như sau :


"Gần đây, có người vì bất mãn, hoặc mờ mắt khi được các thế lực thù địch tâng bốc, hứa hẹn, đã bị các tổ chức xấu ở hải ngoại lợi dụng để chống lại Nhà nước Việt Nam, v.v. Tiếc thay, trong đó lại có một vài người được coi là trí thức. Từ việc họ làm, từ lời lẽ họ đưa ra, tôi thấy dường như họ đã trút bỏ những thứ mà gần như cả cuộc đời họ theo đuổi, rồi sám hối về một số việc họ cho là "lỗi lầm". Trong đó có người như là con kỳ nhông, sẵn sàng đổi màu để trở thành "nhà dân chủ", để được các thế lực thù địch ngợi ca, đưa ảnh lên in-tơ-nét như là "anh hùng", được nhắc tới tên trong thông báo hay lời kêu gọi của các tổ chức chưa bao giờ có thiện chí với Việt Nam. Theo dõi trên các phương tiện truyền thông ở hải ngoại, những người Việt luôn hướng về Tổ quốc như chúng tôi đã thấy họ chỉ là những con người cơ hội. Ðối với họ, quá khứ đau thương của dân tộc đã không còn ý nghĩa, mà tương lai cuộc "đấu tranh" của họ thì lại mơ hồ và ảo vọng; nếu thời thế đổi thay, có khi họ lại biến hình thành người khác!
Trước tiên, xin điểm qua mấy "nhà dân chủ, nhân quyền" ở hải ngoại, đó là người mà dân thường như chúng tôi vẫn gọi là các ông bà "mặt trơ trán bóng". Họ là người có bề dày "thành tích bất hảo", thành thạo trong việc vu khống, chống phá Nhà nước Việt Nam, trong đó có người mấy chục năm nay chỉ làm cái việc xấu xa là lập ra các "tổ chức ma" để lừa bịp và quyên góp tiền bạc của người Việt không có điều kiện tìm hiểu hiện tình đất nước. Có thể kể ra Nguyễn Ngọc Bích, Võ Văn Ái, Nguyễn Tường Bách, rồi Ðoàn Viết Hoạt, Nguyễn Minh Cần, Nguyễn Hữu Lễ, Phạm Ngọc Lũy, Nguyễn Quốc Quân,... Những người này đã hợp bè kết đảng với nhau, tự xưng là "mạng lưới nhân quyền Việt Nam". Họ tiến hành vô số hoạt động CCCÐ, hằng năm trao "giải thưởng nhân quyền" cho các phần tử chống đối ở quốc nội. Các giải này được trao theo kiểu "anh trước em sau", người nào rồi cũng có. Người nhận giải là các nhân vật có hành vi vi phạm pháp luật đã bị Tòa án Nhân dân tuyên án, như Trần Anh Kim, Ðỗ Nam Hải, Nguyễn Chính Kết, Nguyễn Văn Ðài, Lê Thị Công Nhân, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Lý, Thích Quảng Ðộ, Nguyễn Ðan Quế, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần,... Không phải bà con ở hải ngoại không biết họ là ai, chúng tôi biết họ chỉ là mấy "nhà dân chủ cuội" và đã có rất nhiều ý kiến vạch rõ bản chất của họ, cùng những lời phê phán họ trên các phương tiện truyền thông ở hải ngoại." ( TRẦN MAI- HOA KỲ)"

Và vị cựu Thủ tướng Việt Nam Cộng Hòa- Đại tướng Trần Thiện Khiêm trong một buổi phỏng vấn của SBTN do Việt Dzũng thực hiện đã nói về Đảng CS Việt nam : " Cộng Sản cũng vì quốc gia dân tộc, và Cộng Sản đang lắng nghe ý kiến của người dân để sửa đổi chế độ"


Thiên đường cộng sản, chủ nghĩa không tưởng … những cụm từ để nói về CNCS đã có từ lâu đời, và đến nay, một sinh viên triết học cũng dễ dàng chỉ ra sự mâu thuẫn của Mark khi ông xây dựng nên CNCS vốn là cái chưa có, cái không có trái ngược với tinh thần của chủ nghĩa duy vật biện chứng và chủ nghĩa duy vật lịch sử của chính ông.CNCS là một ước mơ- một ước mơ đẹp và trên con đường thực hiện cái mơ ước này, mỗi quốc gia cộng sản đang cố tìm ra con đường, một hình thái CNCS phù hợp với đất nước và dân tộc mình. Bản thân CNCS sau khi ra đời cũng đã vận động với các hình thái CN Lê_ nin. Chủ nghĩa Mao, CN Stalin, CN Trosky, CN Tito, CN Castro… và ngày nay vẫn tiếp tục được vận động biến đổi với các học thuyết Đặng Tiểu Bình, Học thuyết chủ thể Kim Nhật Thành và Đảng CSVN cũng đang tìm kiếm cho mình một con đường mà cụ thể là xây dựng nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN. Hiện nay, thế giới tư bản biến loạn với sự suy thoái toàn cầu và các học thuyết của Mark đang được các nước Châu Âu quan tâm tái nghiên cứu để tìm con đường thoát khỏi tình trạng bế tắc này. Như vậy, các học thuyết của Mark có phải là thứ đáng vứt đi hay không?

Tại sao những loại người như Bà Lão lại muốn triệt tiêu Đảng CS ở Việt Nam chứ không phải để cùng Đảng Cộng sản sở hữu sinh hoạt chính trị “ tư do” như ở các nước khác? Thật dễ hiểu, bởi chúng chỉ muốn triệt tiêu đảng Cộng sản để chỉ còn một đảng duy nhất do bọn chúng tạo dựng nên.Thế mà chúng vẫn trơ trẽn núp dưới chiêu bài đa nguyên, đa đảng, dân chủ và tự do.


Những người trí thức yêu nước chân chính rất hiểu rõ tình hình đất nước của mình nên những luận điệu lấy "hiện tượng" quy chụp "bản chất" chế độ chính trị xã hội không thể lọt lỗ tai được nên chúng vẫn thường nhắm vào các đối tượng ít có điều kiện tiếp nhận thông tin, ít lao động trí óc và với Bà Lão thì đó chính là phụ nữ, vừa có thể lợi dụng cả tiền lẫn tình


PHẦN 4- THỦ ĐOẠN TUYÊN TRUYỀN VẬN ĐỘNG CỦA BÀ LÃO
Sau khi khoác lên mình chiếc áo của một Cộng sản nòi, tô lên mặt một gương mặt trí thức, gắn vào mình một tấm lòng đầy nhân hậu, tràn đầy lòng yêu nước, Bà Lão nhắm ngay đến các đối tượng là các blog nữ, các nàng thơ mơ mộng vốn ít hiểu biết quan tâm đến thời cuộc để tấn công vào. Và đối với phụ nữ điều dễ tiếp cận nhất với họ chính là tình yêu, tình thương và với Lão là " Hơn cả yêu thương". Lão hăng hái tán hươu tán vượn với các bài viết về sự yêu thương, xào nấu những bài viết mà lão cóp nhặt được trên mạng về tình yêu và nhiệt tình vào comment tâng bốc, vuốt ve, chia sẽ, động viên...( điều mà nàng thơ đang cần) các nàng thơ, chỉ trích cánh đàn ông, tỏ ra quan tâm đặc biệt và sẵn lòng chia sẽ nhưng nỗi đau, nỗi buồn cô đơn, những khát vọng được yêu của các nàng thơ. Và khi đã bén được những mối quan hệ lão liền tung ra những bài viết chỉ với mục đích xuyên tạc, bôi lọ và chống đối đảng Cộng Sản Việt nam và dẫn dắt các nàng thơ mơ mộng từ trong thế giới ảo bước vào cái thế giới thực do lão tạo ra : Một xã hội Việt Nam tràn đầy những áp bức, bất công, ngập tràn tội ác và người dân việt nam đang phải sống trong đọa đày ngục tù của Chế độ cộng sản thối nát.
Hẳn các bạn sẽ ngạc nhiên một nàng thơ mơ mộng bỗng nhiên trở nên quan tâm đến chính trị, đến thời cuộc nhanh chóng như vậy :

"Mỗi ngày sự leo thang của tin tức ngày càng cao và giá trị những tin tức ngày càng sát thực. Ngoài biển Đông, tình hình leo thang, sự ngạo mạn của Trung Quốc đến mức khiến người bi quan tin rằng, Việt Nam đã mất biển Đông vào tay Trung Quốc. Trên đường phố, chợ búa, thậm chí trong từng mâm cơm gia đình tràn ngập thuốc độc giết người và tự sát tập thể qua các món ăn, trái cây tẩm thuốc độc từ Trung Quốc và do chính lòng tham của người Việt tạo ra. Kinh tế thì những từ như “lũng đoạn”, “bố già”, “thâu tóm”, “lợi ích nhóm”…chi phối gần như toàn bộ nền kinh tế, mà hệ lụy của nó sự bất ổn, tham nhũng, kiệt quệ, lạm phát…Người nghèo đã bị đẩy đến tận cùng của cái nghèo. Người giàu còn khiến kẻ giàu xứ khác phải kinh ngạc, lắc đầu về sự ăn chơi, tiêu pha. Một xã hội mà các cuộc giết người, hiếp dâm, chém giết…gần như là tin tức hàng ngày trên các báo khiến những bà mẹ nghiêm khắc, lo lắng không muốn con cái mình đọc được. Nền văn hóa “đậm đà bản sắc” ngoài những cuộc thi đủ thứ, trừ những cuộc thi sáng tạo, bổ ích, còn lại chủ yếu chuyện nói qua nói lại từ các scadal, cuộc sống của sao nọ, vip kia.
quá đúng và quá buồn "

Và đây : 

"Bà Lão quả là ngoa ngoắt...........nhưng than ôi ....đó lại là hiện thực
Khóc cho những số phận khổ đau nai lưng nhỏ máu để đóng thuế nuôi những kẻ được gọi là "Ăn cơm dân, mặc áo đảng" nhưng lại vô lương tâm quay lại ăn cướp & bóc lột cả những người dân nuôi chúng, một lũ đĩ chính trị, đĩ trên, đĩ dưới, đĩ trôn, đĩ miệng nhưng không đĩ nào bằng đĩ chính trị, nó trơ trẽn & hủy diệt.."
(http://blog.yahoo.com/_RVIVWN3TXUWM6ZQNIXRR7UDIGM/articles/823747/category/B%C3%A1o+ch%C3%AD)


Cũng phải thôi, bởi lão đã khéo léo dẫn dắt nàng thơ vào mê hồn trận trận của Lão, tặng luôn cho nàng thơ nhà ta một thư mục riêng " Hơn cả yêu thương".
Nhân tiện lão cũng muốn kiếm chát chút tình yêu, rõ là một công 2 việc.

Lão cũng không ngần ngại bày tỏ mục đích của Lão : Vì anh yêu em. Vì anh lớn hơn em. Vì anh già dặn và từng trải hơn em. Vì anh cũng từng yêu nhiều hơn em rất nhiều. Vì anh đã chinh phục em bằng chính sự hiểu biết trong anh, nên em biết cần gì và phải làm gì sau khi nói xa anh. Và còn vì con tim anh không có nhịp quên em, hơi thở anh không thể thiếu không khí yêu em.


Dân chủ là gì? Tư do ngôn luận là gì? Thế nào là tự do báo chí? Tại sao phải tiêu diệt Đảng Cộng sản Việt nam? Làm thế nào hạn chế nạn tham nhũng? Đảng cộng sản việt nam đã gây ra những tội ác với ai? Bất công ở đâu? ....Những câu trả lời cho những câu hỏi này các bạn sẽ không tìm thấy trên blog của nhân vật yêu nước yêu dân Bà Lão đâu. Bởi mục đích của lão chỉ là : xuyên tạc, bôi lọ và phán xét theo kiểu tung hỏa mù để nhằm gây mất lòng tin của người đọc, lôi kéo họ bất mãn, chống đối đảng Cộng sản và nhà nướcViệt Nam mà thôi.
Tôi không phải là người cộng sản, cũng không dám nói mình là một trí thức... nhưng  thừa tự tin để có thể vạch mặt những thằng lếu láo, đạo đức giả , phản nước ,phản dân như Bà Lão.

Có người bảo " chẳng ai có quyền phán xét một ai khác khi mỗi con người là một thực thể riêng biệt và không ai chạm đến ai hãy để họ sống trong căn nhà của họ" , nhưng lại chẳng biết chính mình đang phán xét cả một chế độ, phán xét hàng triệu người Cộng sản trên đất nước Việt nam này. Thật ngây ngô khi nghĩ tự do ngôn luận là muốn nói gì thì nói. Tự do là muốn làm gì thì làm . Mình có quyền đem phân đổ vào nhà mình nhưng đừng để mùi thối của nó lan khắp xóm để mọi người phải phán xét! Và cũng đừng phán xét ai để rồi không cho ai phán xét mình!

 Đọc blog của Bà Lão đã lâu và muốn xem thử lão giở trò có đúng như nhìn nhận lúc đầu của mình không? Quả nhiên, diễn biến đúng với những gì tôi nghĩ nhưng để kiểm chứng nên nhân đọc Bài Thơ " Chồng tôi" trên Blog bà lão tôi com  họa bài thơ này. Và quả nhiên. Lão có tích nên nhảy dựng lên ngay. Điều này tôi cũng trình bày trong bài viết Họa bài thơ " Chồng tôi" trên Blog của tôi
http://blog.yahoo.com/_GAK2EEBWVJZVQAAFDPPH6JUACQ/articles/1346337/category/L%C3%9D+LU%E1%BA%ACN-+PH%C3%8A+B%C3%8CNH


Hãy xem Lão vào comment bài viết của tôi cũng chẳng dám dùng cái blog Bà Lão của Lão, mà chỉ tạo ra một cái tên CON MẸ ĐỐP và cũng vội vả thủ tiêu luôn cái tên này.Trong lúc tôi viết bài về Lão thì Lão cũng viết bài thế nhưng đâu dám để tôi  com. 

Lão gọi chi X này X kia, cứ tên của tôi này mà gọi hay là Lão sợ mọi người tìm đến tôi để đọc những gì tôi viết về Lão?
Còn lếu láo bảo đây là thế giới ảo và đã gọi là ảo rồi sao đem chuyện đời thực vào đây làm gì?


Trong bài viết Cọng cỏ thứ 2 - cách phê bình :
http://blog.yahoo.com/_RVIVWN3TXUWM6ZQNIXRR7UDIGM/articles/829949
Cái thói đạo đức giả của Lão lại lòi ra, nếu như Lão biết nói "Đừng vội phê phán người " thế thì Lão sao lại hừng hực khí thế Phán xét Đảng Cộng sản Việt nam. kẻ tội đồ hại nước hại dân?
Và lão lại ngụy biện : Trong cuộc sống người có suy nghĩ tích cực sẽ luôn nhìn sự việc bằng đôi mắt tích cực, trái lại người mang những suy nghĩ tiêu cực nhìn sự việc qua cặp kính xám xịt ". Lão thuộc loại nào?
Và :

"Trong cuộc sống, con người thường nhìn nhận sự việc và người khác từ các góc nhìn khác nhau, mà chưa chắc góc nhìn đó đúng với bản chất sự việc hay tính cách của người đó."

Thế nhưng :

"Bản chất của mỗi người quyết định cái họ nhìn thấy ở người khác." Sao mâu thuẫn vậy hả bà lão?

Thế bản chất bà Lão là gì với những bài viết : chuyện đời và những nỗi đau , không thể không nói,bàn về cnxh,cncs và các giá trị, Tự do và báo chí... đầy sự qui chụp vô căn, vô cứ, lấy hiện tượng phán xét bản chất để rồi kết luận thì sao hả Bà Lão.


CỌNG CỎ THỨ 2 CỦA BÀ LÃO VUI TÍNH 


Mấy hôm rày,tôi bận qua Mỹ ăn mừng tổng thống OBAMA tái đắc cử ( thì giống như Bà lão bận công tác nước ngài vậy đó) nên không viết Blog được. Nay mới rãnh vung bút hênh hoang viết bài về cái bài Cọng cỏ thứ hai của Bà Lão cho thiên hạ đọc đỡ buồn. Bài viết này rất trân trọng vì được Bà Lão chỉ dạy cách phê bình đấy
http://blog.yahoo.com/_RVIVWN3TXUWM6ZQNIXRR7UDIGM/articles/829949/index

Mở đầu Lão không quên đẻ ra mấy người bạn để chứng tỏ Lão luôn là nhân vật được quan tâm cho biết tôi viết bài chửi Lão. Ồ không, nguyên văn là nói xấu lão đó chứ?( mấy ông bạn này của Lão cũng tệ thật, tôi là MO chứ sao phải dấu , phải gọi X này X nọ,để thiên hạ hiểu lầm đến ông điệp việp X. X. nào đó trong phim Mỹ). 


Thái độ của Lão đúng là bậc "quân tử",chỉ cười và phán ngay rằng : " Ôi dào, ba cái chuyện rẻ tiền tạo Scandanl gây sự chú ý thì chấp làm gì".Và Lão nhảy ngay đến chuyện thứ hai : " đây là thế giới mạng ai thích nói gì thì nói, miễn bàn"
Cha, dân chủ thế mà còn bị Lão chửi là VN này dưới sự lãnh đạo của Đảng CS không có tự do dân chủ gì ráo trọi.

Ấy. thế mà lão lại bàn ngay, lại nóng mặt bảo : Không ai cãi nhau với chó cả.Họ không bằng mình nên họ đố kỵ với mình, bỏ qua đi. Lão  sao không dám nói thẳng Mo này là chó đi vậy. Mo này thật tình là đố kỵ với cái giọng điệu " Đạo đức giả" của Lão đó.

Miêng nói miễn bàn nhưng cái tâm của Lão nó khiến đôi tay của lão viết lia viết lịa và Lão liền khoe khoang,tỏ ra đầy hiểu biết về thông tin, nhất là với ông Diện, người mà tôi nêu ra để nói ông này còn can đảm và làm được chuyện có ích cho dân hơn là Lão chỉ hô hào, phỉ báng CSVN bằng cái bóng với mớ nước dãi từ cái miệng khoác lác của Lão.


Đã nói miễn bàn thế nhưng Lão lại thấy tiếc, bởi đây cũng là dịp để Lão khoác lác khoe khoang nên lão viết ngay " Đừng vội phê phán người ". Bởi vậy , Lão liền lôi nhà thơ Tagore của Ấn độ- nhà thơ được giải Nobel mà mấy anh chàng sinh viên Văn khoa Sài Gòn anh nào cũng biết- để viện dẫn một câu chuyện chẳng ăn nhập vào đâu với cái gọi là " Phê bình"

Đọc bài này, tôi càng thấy cái sự trơ trẽn, mặt dầy của Lão khi lão viết và đăng những bài chửi, kết tội CNCS và đặc biệt là Đảng CSVN lấy hiện tượng để qui bản chất, quơ đũa cả nắm để tháo mạ,kết tội đảng CS và Nhà nước Việt nam.Lúc đó, không biết cái quan điểm và phương châm " phê bình " mà Lão dạy tôi nó ở đâu vậy Phải rồi, nó còn ở trong sách Lão chưa chép ra kịp đó mà.

Tôi chửi Lão đạo đức giả là vậy.  Không phê bình Lão mà  chửi Lão.

THẤY GÌ QUA BÀI TÔI ĐÃ TIẾC VÀ TÔI ĐÃ ĐAU VÀ BÀI TỰ DO BÁO CHÍ CỦA BÀ LÃO VUI TÍNH


Tôi có nói về việc Lão copy bài " MỘT THẾ HỆ VỨT ĐI" đăng trên blog của lão với khẩu hiệu " Đến ngày ấy,mực của nhà thông thái sẽ mạnh hơn thuốc nổ của người lính" ( http://blog.yahoo.com/_RVIVWN3TXUWM6ZQNIXRR7UDIGM/articles/828768/category/B%C3%A1o+ch%C3%AD).


Theo dõi các bài viết ở mục báo chí của Lão hẳn các bạn đã biết lão muốn gì khi Lão hô hào : Thời của chúng tôi không còn nhiều. Tương lai của đất nước này được đặt vào vai các bạn, do các bạn & amp của các bạn. Nói trắng ra là " nào các bạn trẻ hãy đứng lên chống lại lũ cộng sản Việt nam".
Điều này, bạn cũng dễ nhìn thấy khi trong bài Tự do báo chí mà Lão vừa mới đăng lại ( http://blog.yahoo.com/_RVIVWN3TXUWM6ZQNIXRR7UDIGM/articles/808457)

Tôi từng bảo tư duy của Lão chỉ là thứ tư duy " bả đậu" với ý đồ xấu xa chống phá đảng CS và Nhà nước Việt Nam.
Tôi giới thiệu bạn các bạn bài viết này để hiểu về " Tư duy" của Lão
" Cách đây khoảng 3 tuần, có một bạn gái hỏi tôi rằng bạn nghĩ báo chí Việt Nam chưa có đủ điều kiện để giúp bạn bao quát được hết tất cả thông tin, nên bạn muốn tham khảo thêm nhiều nguồn bên ngoài nữa. Nhưng bạn chỉ muốn đọc thông tin ở những đầu báo "khách quan" và "trung thực". Bạn đó nói rằng sau khi tìm hiểu kỹ thì quyết định chọn BBC Việt Ngữ. Bạn hỏi tôi rằng "theo anh, em chọn báo đó để đọc có ổn không?".


Tôi không hiểu ý bạn dùng chữ "ổn" ở đây theo nghĩa thế nào. Nhưng nếu cho rằng BBC Việt Ngữ là khách quan và trung thực thì thực ra là không ổn.

Từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi, con người chúng ta trải qua nhiều tầng nhận thức mà thật khó để nói chính xác về thời gian tạo ra sự thay đổi. Thí dụ như khi bạn gái kia đặt câu hỏi về việc mong muốn tìm kiếm một nguồn thông tin khác, đó là thời điểm bạn đang thay đổi. Nhưng rồi sẽ đến lúc bạn tới một điểm thay đổi cao hơn, đó là không tin tuyệt đối vào thông tin trên bất cứ tờ báo nào nữa cả.

Có nhiều việc mắt thấy tai nghe tay sờ mũi ngửi còn "không tin được" thì tại sao có thể tin vài dòng chữ trên báo chí mà KHÔNG CÓ BẤT CỨ SUY NGHĨ, PHÂN TÍCH HAY ĐÁNH GIÁ CÁ NHÂN?

Nếu có cơ hội được trải nghiệm quy trình làm việc của một vài tòa soạn, bạn sẽ hiểu rằng mỗi bài báo viết ra đều bị chi phối bởi rất rất nhiều yếu tố khách quan và chủ quan. Từ các cơ quan quản lý, tôn chỉ mục đích làm việc của toà soạn, đến cá nhân Tổng biên tập, Thư ký tòa soạn, Biên tập viên và chính phóng viên trực tiếp viết bài. Tôi không cho rằng tồn tại một bài viết khách quan tuyệt đối (trên cả báo chí chính thống và blog hay mạng xã hội), mà chỉ có những bài viết cố gắng TỎ RA khách quan cao nhất có thể mà thôi.

Ngay cả những bài viết thuần túy thông tin như "Hôm nay, khách sạn A bị cháy" cũng là không khách quan nếu những người sống ở khu dân cư quanh đó nói với bạn rằng vùng đất này tự nhiên hay xuất hiện những đám cháy bất thường và nhiều căn nhà trong khu phố đều "bị" như thế cả.

Có nhiều cách để báo chí "huấn luyện" cho người đọc thấy rằng họ thực sự rất khách quan. Thí dụ như đưa tin hai chiều, không phán xét hay bình luận, cân bằng yếu tố khen chê... Nhưng họ cũng có thể đưa 5 ý xấu về chiều nghịch và 2 ý tốt về chiều thuận, họ có thể đưa ra đầy đủ luận cứ, luận điểm và dẫn dắt người đọc vào bước cuối cùng của quy trình phán xét mà bản thân họ không hề phán xét, họ trích dẫn 2 người ít uy tín mà chẳng ai biết là ai để lên tiếng khen bạn và 2 người rất nổi tiếng và được tín nhiệm để lên tiếng chê bạn. Xin hỏi, như vậy có khách quan không?

Mấy ngày gần đây, một người bạn của mình viết bài " THẾ HỆ CỦA TÔI – MỘT THẾ HỆ VỨT ĐI" trên tâm thế của một người Việt trẻ, nói rõ các trăn trở với các vấn đề đất nước. Rất nhanh sau đó, bài viết này được đăng tải lại rầm rộ trên Dân Luận, Dân Làm Báo và một số trang "lề trái". Đặc biệt, nó cũng được đăng lại cả trên blog của Tiến sĩ Alan Phan. Nhiều forum (như VOZ), trang mạng xã hội (Tạp chí chim lợn, Linkhay...) cũng trích dẫn cho cộng đồng vào bình luận

Với vai trò một người quan sát, mình sẽ không viết riêng một bài phản biện "Thế hệ vứt đi". Tại vì những vấn đề bài viết nêu ra thuộc dạng tranh cãi không đi vào hồi kết. Mình chỉ thấy "giật mình" khi tự hỏi tại sao bây giờ con người ta lại trở nên dễ dãi khi tiếp nhận thông tin như vậy. 

Đành rằng tác giả đã kéo vấn đề hẹp lại khi dùng chữ "thế hệ của tôi" tức là đại diện cho nhiều bạn trẻ 9x hiện giờ. Nhưng thử hỏi, tác giả đã đi những đâu, gặp được bao người, nghe kể được bao nhiêu chuyện... để đúc kết những gì mắt thấy tai nghe mắt đọc rồi nâng tầm ra thành vấn đề của cả một "thế hệ của tôi"?  
Nếu sau khi ngừng bài viết "Thế hệ vứt đi" này, tác giả mua vé máy bay trở lại Việt Nam, thâm nhập vào đời sống thật của xã hội, của nhiều hội đoàn, câu lạc bộ, các chương trình tình nguyện và xã hội, tiếp xúc thực tế với công việc của hàng vạn con người. Và nếu thật may mắn có cơ hội được gặp và nghe chia sẻ của những người đang ngày đêm âm thầm làm việc không muốn nêu danh tính, tác giả mới khả dĩ có thêm một chút ít thông tin nữa để bắt đầu suy nghĩ và trăn trở vào những vấn đề mang tầm "thế hệ", chứ chưa nói vấn đề phán xét rằng nó có thật sự đáng "vứt đi" như quan điểm trong bài viết.

Tôi hiểu rằng tác giả là một người học cao hiểu rộng, lại đang ở nước ngoài, được tiếp xúc với nhiều nguồn thông tin đa dạng. Nhưng những thông tin đó có thực sự phản ánh một cách đầy đủ, khách quan và trung thực? Chắc chắn không - theo lập luận tôi đã nói ở trên. Bạn chỉ mới "nhìn" thấy sự vật hiện tượng qua báo chí, forum, mạng xã hội và một ít cảm nhận thực tế thì đừng nên phán xét. Vì những gì bạn được tiếp nhận là những sự vật hiện tượng qua lăng kính, góc nhìn, và quan điểm của nhiều nhiều người tham gia vào quá trình tán phát thông tin. 

Và chẳng bất ngờ khi những trang như Dân Luận, Dân Làm Báo... lại tích cực và hăng hái đến vậy khi đăng tải lại bài viết Thế hệ vứt đi. Vì còn gì tốt hơn mang phát biểu của một người khác có đồng quan điểm với mình ra loan tải như một cách phủi bỏ trách nhiệm và làm tròn vai diễn "khách quan trung thực"? Chiêu bài tỏ ra khách quan như vậy xưa rồi, và nó cũng "tiểu nhân" không kém những bài viết núp dưới danh nghĩa bạn đọc trên một số báo lá cải Việt Nam hiện nay là mấy.
Và lời cuối cùng mình muốn nói cùng Tiểu Bối - tác giả bài viết Thế hệ vứt đi, rằng anh rất hiểu tâm trạng và những "bức xúc" của em khi đọc từng chữ trong bài viết. Nhưng hãy đặt mọi thứ về đúng vị trí mà nó đáng được gọi tên. Vấn đề em nhìn thấy ở cộng đồng quanh em, ở những cộng đồng khác mà em được "huấn luyện" qua cách nhìn của báo chí không thể dùng đại diện cho một thế hệ nào hết cả. Vì cho dù một thế hệ có thực sự vứt đi nhưng vẫn còn một Tiểu Bối từng ngày từng giờ trăn trở cho câu hỏi làm sao để cuộc sống tốt đẹp hơn thì Thế hệ đó vẫn có những người không đáng vứt đi, trừ khi em tự cho rằng mình không thuộc về Thế hệ mà em đang nói tới.

Nếu sống thật hơn, tỉnh táo hơn khi tiếp nhận thông tin, đừng quá tin vào tính "khách quan" của một nguồn tin nào đó, để gập laptop lại, tránh xa bàn phím và đứng dậy, thâm nhập vào cuộc sống thực tế ở ngoài đời sẽ thấy rằng Việt Nam không có bất cứ một Thế hệ nào đáng gọi là Thế hệ vứt đi.

Nguyễn ngọc Long

Với bài viết này,  không cần phải nói thêm.Chỉ thấy đáng xấu hổ cho Lão- kẻ có lý lịch 3 đời cộng sản,nhà " thông thái " với 10 năm du học nước ngoài, người "thông thiên quán địa" biết cả cái "rốn rùa" Hà nội nông sâu- mà hiểu biết không bằng một người thanh niên đáng tuổi con Lão.

Có thì giờ rãnh  sẽ viết về sự rỗng tếch và bịp bợm trong một số bài viết của Lão. Gần đây nhất là loạt bài về " cái gọi là Tư duy " trên blog của Lão.( Thật ra đây chỉ là những bài làm ăn cắp đem về Blog Lão)
Có điều, giờ Lão chẳng còn dám viết những bài hô hào " Chống đảng CS và nhà nước việt Nam" nữa rồi. Ô hô, người Anh hùng yêu nước trong Lão chắc đang bận " nịnh đầm" mấy nàng thơ rồi

CỌNG CỎ THỨ 3 CỦA BÀ LÃO VUI TÍNH- MỘT BÀI VIẾT RỖNG TUẾCH VÀ BỊP BỢM


Những bài viết ; Bàn về CNXH, CNCS; Không thể không nói; Còn cái mặt lạ của chính quyền sao không sexy nốt… mang nội dung xuyên tạc, đã kích và bôi đen xã hội Việt Nam nhằm mục đích tuyên truyền chống phá Đảng CS và Nhà Nước Việt Nam mà Mo đã đề cập trên Blog Bà Lão vui tính đã được lão xóa đi. Cái sự mạnh miệng chửi cái lũ “ ăn cơm dân, mặc áo đảng”nhưng lại vô lương tâm quay lại ăn cướp& bóc lột cả những người dân nuôi chúng, một lũ đĩ chính trị, đĩ trên, đĩ dưới, đĩ trôn, đĩ miệng nhưng không đĩ nào bằng đĩ chính trị, nó trơ trẽn & hủy diệt…” của Lão nhanh chóng biến mất. Cái con cọp giấy bà Lão hiện nguyên hình chỉ là một con thỏ. Cái thân phận làm “ đĩ chính trị” của Lão cũng lộ rõ.

Thật ra Lão chỉ là một thằng bịp lếu láo, với cái mộng làm “ anh hùng”, làm “ nhà dân chủ “ lấy le, lừa phỉnh hy vọng kiếm chác tình , tiền ở những người phụ nữ khờ khạo, nhẹ dạ, cả tin và thiếu hiểu biết về xã hội và chính trị Việt Nam . Mo cũng bật mí cho lão biết. Nhà nước Việt nam cũng rảnh để bắt những thằng bá láp như Lão để lãng phí cơm tù đâu, nên có gì mà phải sợ xóa bỏ mấy cái bài viết đầy “ tâm huyết” của Lão trên blog làm gì.

Thế nhưng cái thói khoác lác, bịp bợm, huênh hoang vốn là bản chất của Lão nên Lão không thể từ bỏ được, không thể xóa được như đã xóa những bài viết trên. Điều đó, cũng dễ dàng nhìn thấy qua loạt bài viết “ Cọng cỏ “ của Lão.
 

Với bài “ cọng cỏ” thứ 2, Lão hiện rõ cái bộ mặt đạo đức giả của Lão.
 

Ở “ cọng cỏ thứ 3” chúng ta cũng sẽ thấy sự khoác lác bịp bợm của lão trong cách viết, ( mà theo tôi thì Lão chẳng hiểu nổi chỉ cóp nhặt những điều của thiên hạ ).
Mở đầu bài viết về Tư duy. Lão dẫn ngay câu nói của của nhà toán học. triết gia người Pháp Descartes : tôi tư duy tôi tồn tại để minh chứng cho phát biếu của Lão “ Ta không phát triển ta sẽ bị đào thải; Ta không đổi mới thì ta sẽ cũ đi, trong khi cuộc sống luôn luôn mới”.
Một câu nói từ thế kỷ 15 và đến nay, bất kỳ sinh viên nào cũng biết “Cogito ergo sum”( tiếng La tinh) có nghĩa là : Tôi tư duy vậy tôi tồn tại. Và nhà Toán học, triết học Pháp Descartes sử dụng đã trở thành yếu tố nền tảng cho triết học Phương Tây. Từ Tiên đề cho rằng ý thức rõ ràng về tư duy của ông chứng minh rằng ông tồn tại, Descartes kết luận là Chúa tồn tại. Chúa, theo triết học Descartes, đã tạo ra hai loại chất để tạo nên toàn bộ vạn vật. Loại thứ nhất là chất suy nghĩ, tức tinh thần, loại thứ hai là các chất mở rộng, tức thân thể. Đó là tiên đề về Ý thức và Vật chất, trở thành nền tảng cho triết học Duy tâm và Duy vật ngày nay. Cốt lõi của câu nói bất hũ của người Pháp “Je pense dons je suis” là gì vậy nhà học giả Bà Lão? Tôi đói tôi nghĩ đến ăn là tôi no? Câu nói của Descartes thực chất là sự hoài nghi về sự tồn tại bản chất tất cả những điều hiện hữu trong ông.
Thế rồi Lão dẫn đến William James, Athony Robbins đến tổng thống Kennedy, đến Anthony Robbins… rồi quay về phát biểu Trương Đình Tuyển và rồi Edward de Bono…dể dẫn giải cái vấn đề tư duy của Lão.
Một vần đề cũ rích được lão đem ra “ tặng” mà không biết lão tặng cái gì bởi toàn bộ bài viết tràng giang đại hải của Lão cũng chỉ là những khẩu hiệu, giáo điều mà Lão chỉ biết sao chép lại.
William James- người góp phần xây dựng nên Chủ nghĩa thực dụng của Mỹ- chỉ với cái phát biểu giáo điều : “ cuộc cách mạng vĩ đại nhất của thời đại này là khám phá ra rằng, nhờ thay đổi trong chính nội tâm con người có thể thay đổi cả thế giới bên ngoài”. Ha ha…đơn giản thật. William James sinh năm 1842 mất 1910- và câu nói của ông cách đây đã hơn 100 năm, nó có còn được xem là thời đại hay không? Tư duy theo của Chủ nghĩa thực dụng của Mỹ là thế nào? Vậy Chủ nghĩa thực dụng tư duy thế nào để thay đổi cả thế giới ? Không biết ông tổng thống Kennedy Tư duy thế nào mà bị ám sát chết vậy kìa?
Anthony Robbins, Edward de Bono là ai? Sao lão không nói ra? Bởi nếu lão nói rõ những tác giả này là ai, thì người đọc sẽ biết và tìm đọc và nhận ra ngay Lão chỉ biết sao chép, ăn cắp những gì người khác nói, chứ thực sự lão chẳng hiểu cái quái gì về cái gọi là tư duy cả.

Edward de Bono (sinh ngày 19 tháng 5 1933) là một Maltese bác sĩ , tác giả , nhà phát minhnhà tư vấn . Ông bắt nguồn từ thuật ngữ suy nghĩ bên , đã viết cuốn sách Six Hats tư duy và là một người ủng hộ việc giảng dạy cố ý suy nghĩ như một môn học trong các trường học. Năm 1969 de Bono thành lập nhận thức Quỹ nghiên cứu (Cort). Năm 1979, ông đồng sáng lập Edward de Bono Trường tư duy .
Ông đã viết 82 cuốn sách có bản dịch sang 41 ngôn ngữ. Ông đã giảng dạy phương pháp của ông suy nghĩ để các cơ quan chính phủ, khách hàng doanh nghiệp, các tổ chức, cá nhân, tư nhân hoặc công bố công khai trong các buổi nhóm. Ông đã bắt đầu thiết lập Trung tâm Thế giới cho tư duy mới, có trụ sở tại Malta, mà ông mô tả như là một "loại trí tuệ Hội Chữ thập đỏ ".
Năm 1995, ông đã tạo ra bộ phim tài liệu tương lai, 2040: Những khả năng của Edward de Bono , một bài giảng được thiết kế để chuẩn bị một đối tượng khán giả được phát hành từ một đông lạnh cho xã hội (2040) đương đại.
Anthony Robbins "Tony" (sinh ngày 29 tháng 2 năm 1960) là một người Mỹ tự giúp đỡ tác giả và diễn giả động lực . Ông trở nên nổi tiếng qua infomercials và tự giúp đỡ cuốn sách của mình, Unlimited power: khoa học mới về thành tích cá nhânAwaken The Giant Trong thời hạn . Robbins viết về các chủ đề như y tế và năng lượng, vượt qua nỗi sợ hãi, giao tiếp thuyết phục, và tăng cường các mối quan hệ. Robbins bắt đầu sự nghiệp học tập từ nhiều loa khác nhau thúc đẩy, và thúc đẩy các cuộc hội thảo cho người cố vấn cá nhân của mình, Jim Rohn . Ông ảnh hưởng sâu sắc bởi lập trình ngôn ngữ thần kinh kỹ thuật và một loạt những triết lý.
Công việc của Robbins 'đã được đặc trưng trong các phương tiện truyền thông chính bao gồm Time , Newsweek , tạp chí Fortune , Forbes , Đời sống , GQ , Vanity Fair , Businessweek , Tycoon, và THÀNH CÔNG tạp chí, các buổi tối CBS Tin tức, NBC News, ABC Thời gian Thủ tướng Chính phủ trực , Fox News, CNN và A & E cũng như báo chí, chương trình phát thanh, và các phương tiện truyền thông Internet trên toàn thế giới. Robbins đã được đề cập hoặc đặc trưng trong 15 hình ảnh chuyển động lớn. Năm 2007, ông được đặt tên là tạp chí Forbes "Celebrity 100" danh sách.
Chương trình Robbins đã đạt trên 4 triệu người từ 100 quốc gia trên thế giới. 

Robbins đã được xếp hạng trong số các "trí thức kinh doanh Top 50 trong thế giới" của Accenture 's Viện để thay đổi chiến lược. Robbins đã nói tại Harvard Business School và được xếp hạng bởi nhà trường trong số các "Gurus Kinh doanh Top 200" (Harvard Business School Press, 2003). Nó được ước tính của tạp chí Forbes Robbins kiếm được khoảng $ 30 triệu USD từ các hoạt động kinh doanh khác nhau của mình trong năm 2007.
Đơn giản bài viết của Lão chỉ nhai lại một điều là “ Tôi tư duy vậy tôi tồn tại, tôi cần biết thay đổi tư duy để có thể thành công”, vốn “ xưa như trái đất”. Còn trong thời đại hiện nay tôi cần tư duy thế nào, tại sao tôi phải thay đổi tư duy, kỹ năng tư duy hiện đại ra sao ?...thì Lão chẳng biết đếch gì để nói.


Điều thành công của Lão là trích dẫn “ túa xua” khiến người đọc không khỏi chóng ngợp và suy nghĩ không khỏi bị “ đông cứng” để không kịp hiểu lão nói gì ngoài cái hiểu biết quá “ uyên bác “ của Lão. Đó là thủ đoạn trong hầu hết các bài viết của Lão. Mo nói lão bịp bợm, khoác lác là vậy. Và nó cũng có kết quả, nên có người đã : “Đúng là một bà già có tầm về kiến thức, Phân tích về tư duy hoàn toàn hiện đại , biện chứng. Bà lão chỉ là để uyên thâm chứ không phải là một bà cụ, Không mảy may phảng phất chút triết học phương đông nào , có nghĩa là không có Nho,Lão, Khổng. Cảm ơn lão bà. ( Chắc Lão sướng cả tháng)
Ghê gớm là Lão “ tặng” luôn cái mớ kiến thức “ đầu đường xó chợ”, cái “ Tư duy ăn theo” của Lão cho mọi người, cũng như Lão từng phát biểu “ chẳng thèm “ nói với sinh viên Việt nam vì có nói cũng như “ nước đổ đầu vịt”. Đúng là lếu láo.
À, mà cũng phải thôi, bởi Lão hiểu câu nói của Descartes như là : tư duy như là sự tính toán và tồn tại như là sự thành công! Nhà thông thái của chúng ta đọc nhiều sách ( nhưng hổng hiểu gì) lúc nào cũng mang tâm lý dương dương tự đắc cho mình đã thâu tóm tất cả “ trí khôn” của nhân loại, cho rằng chỉ có mình biết Tư duy nên mới đem “ tặng” thiên hạ một bài viết rỗng tuếch như vậy















Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Thơ tặng BÀ LÃO VUI TÍNH

Yà Hu có một lão già
Hóa thân Bà lão giở trò ma
Copy bài của người ta
Đem về nấu cháo đăng ra bài mình
Thiên hạ biết được trần tình
Lão nào ăn cắp" Lẩy kiều" đấy thôi!
Khoe khoang chót lưỡi đầu môi
Ba đời Cộng sản nhà nòi mới ghê
Viết bài chửi Đảng quá phê
Việt Nam một lũ một bè hại dân
Sinh viên cũng một lũ đần
Lão đâu thèm nói với dân đầu bò
Hô hào dân chủ tự do
Nàng nào cô độc lão lo cho liền
Yêu thương hơn cả yêu tiền
Sẵn sàng chia sẻ tình duyên  trên giường
Anh hùng một đống đường đường
Biết luôn cái rốn Hồ gươm mới đào
Mười năm du học tây tàu
Quyết đem "rận chí" thay màu Việt nam
Chẳng dè há miệng trẹo hàm
Bị Mo vạch mặt hết đường huênh hoang
Tháo bài đem cất phi tang
Co đầu rút cổ " chẳng màng tự do"
Ở nhà khóa cửa bo bo
Ôm luôn cục hận chẳng ho được lời
Cũng may yà hu toi đời
Dọn sang Blogspot trổ mồi
Làm luôn mấy blog vươn vòi yêu đương
Chẳng còn Bà Lão yêu thương
Biến thành đực rựa dương dương đăng hình
Một chàng ngọc diện thư sinh
Từ Tâm Toàn Nguyễn* chình ình mới toang
Bà Lão vui tính  vẫn còn
Lén la lén lút " Hơn cả yêu thương"*
Photoshop kỷ thuật dở òm
Nhìn qua đã biết ảnh dởm ghép rồi
Xem ra cái thói rởm đời
Mon men khoác lác lọc lừa nữa đây
Ha ha...

Đây là 2 Blog của Lão 
https://plus.google.com/u/0/115105952998386023565/posts
http://honcayeuthuong.blogspot.com/

Comment của Lãoở Yahoo
Thưa với cậu người ta có lẩy Kiều thì tôi không được lẩy theo hay sao, cậu hén lắm, gần 50 tuổi đầu rồi đấy, ăn nói cho đàng hoàng đi.
  Lão coppy bài xào lại gọi là " Lẩy " theo. Ha Ha

 Một số đoạn trích bài viết của Lão chửi Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt nam :

"Khóc cho những số phận khổ đau nai lưng nhỏ máu để đóng thuế nuôi những kẻ được gọi là "Ăn cơm dân, mặc áo đảng" nhưng lại vô lương tâm quay lại ăn cướp & bóc lột cả những người dân nuôi chúng, một lũ đĩ chính trị, đĩ trên, đĩ dưới, đĩ trôn, đĩ miệng nhưng không đĩ nào bằng đĩ chính trị, nó trơ trẽn & hủy diệt.."

“ Ở đây tôi chưa thèm phân tích cái “ giá trị thặng dư” của “Kinh tế XHCN” vì có phân tích thì với các SV Việt có khác gì vịt nghe sấm”

"Cộng sản quyết tâm “ Trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” nên trí thức bị coi khinh, thương phú, địa chủ bị tịch thu tài sản, cấm đoán làm ăn; Anh hùng ,hào kiệt bị xem là mầm mống phản nghịch, bị tiêu diệt” 

"Hỡi các bạn trẻ ! Các bạn nghĩ gì khi đọc bài viết này ? Trước sau tôi vẫn muốn nói với các bạn rằng : :”Đến ngày ấy, mực của nhà thông thái sẽ mạnh hơn thuốc nổ của người lính.”. Hôm nay các bạn không chịu học,không chịu đọc, không chịu ngẩng cao đầu tìm hiểu thì chẳng bao giờ có ngày ấy. Hãy đánh thức tư duy của mình để suy nghĩ rồi hành động. "
và mới đây lão bị Mo ghẹo điên tiết thốt:

TỪ TÂM NGUYỄN14:28

Trả lời
Thằng điên này ít chuyện thôi.Không tao lột mặt lạ TUY PHONG ra đấy. Đừng để tao điên tao vào tận Tây ninh nói chuyện phải quấy với cậu đấy.Ha ha ...
Ước gì mà Lão vào Tây ninh để Mo đãi cái tài khoác lác của lão