Thứ Tư, 31 tháng 7, 2019

TRĂNG THU




Nào dám thốt lời yêu
khi tình luôn đen bạc
cố chôn vùi khao khát
trong giấc mộng mưa Ngâu


Mùa Thu mang lá sầu
đi đâu?
về đâu?
gió ơi xin chớ cơ cầu
đậu lên vai áo sắc màu vàng thương

Nỗi nhớ rơi trên mỗi con đường
có ai nhặt lấy hạt sương vô thường
lòng tôi chỉ có tư tương
trăng tràn trên nấm mộ vương lá vàng

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2019

GIẤC MƠ TRI KỶ





Cô đơn tìm trong tuyệt vọng
một nhúm lửa tình khơi dậy niềm tin
phục sinh sự sống
cháy đủ kiếp người vay trả nợ duyên


Văn minh kim tiền ngày càng lạnh
lòng tham không đáy đã di căn
trái đất chết dần trong khô hạn
lá chẳng kịp xanh để úa vàng

Trái tim yêu chưa lần thù hận
vỡ tan tành theo giấc mộng địa đàng
giọt nước mắt em có còn vị mặn
để dưỡng nuôi nhân tính biển đời

Ta lừa dối ta dưới ánh mặt trời
cô đơn vẽ vời chiếc bóng lương tri
tuyệt vọng cuồng si
tìm đốm lửa tình trong hoen rỉ

Trong màn đêm ma mị
ta dụ dỗ ta bằng lời ru chân thiện mỹ
chìm vào giấc mơ tri kỷ
em ngồi đốt lá sưởi vầng trăng

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2019

MÙA THU MONG CHỜ



Những tờ lịch rơi
lấp đầy huyệt mộ
thời gian chết khô
trên miền thương nhớ

Ta còn ở đợ
góc phố mộng mơ
mùa thu mong chờ
động vàng cửa mở

Trái tim lầm lỡ
ngâm suối trinh tuyền
tẩy sạch ưu phiền
vào giấc thiên thai

Đợi hồn trở lại
nhặt lá vàng bay
ta đốt tháng ngày





sưởi ấm tàn phai

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2019

CÓ MỘT MÙA THU XA XÔI




Có một mùa thu xa xôi
nơi giấc mơ tôi ngồi đợi nhớ
gió về trăn trở
thì thầm hơi thở diết da


Có một mùa Thu sương tẩm lá
lạnh thấm vai gầy hối hả vàng rơi
buồn thương chông chênh trải lối
se sẽ hương yêu giấm giậm trinh nguyên


Có một mùa Thu ướt nỗi niềm
núi cao phố vắng phận duyên lỗi lầm
chiều buông hoàng hôn rơi chậm
gió đong đưa cành thương lắm... lá ơi...

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2019

MÙA THU YÊU THƯƠNG





Hạt mưa ru lá
lá ru tôi
mùa Thu đã tới
tới bên thềm
giấc mộng êm đềm
em về nhặt mảnh tim rơi


Phố mềm kỹ niệm
ngày chia ly
tôi tiễn em đi

Mùa thu hôn lên tóc
chiếc lá đong giọt sầu
môi em mặn mối tình đầu
thương Ngưu Lang đợi mãi nhịp cầu

" Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
đời mất vui khi đã vẹn câu thề" (*)
Tôi rời chân quê
tìm trong dâu bể
ánh mắt em cười

Xa tận chân trời
lá thư em gửi
hạnh phúc bên người
mùa Thu đưa lời

Hạt mưa ru lá
lá ru tôi
mùa thu đã tới
tới bên đời
đôi tình nhân trên phố
nhặt lá kết hẹn thề

Ôi, thật tuyệt vời
mùa Thu của tôi
mùa của yêu thương...

(*)thơ Hồ Zếnh

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2019

VONG TÌNH





Trái tim trống rỗng
sự sống phập phồng
cô đơn đào tuyệt vọng
nỗi buồn đắp mộ vong


Xác lá vàng mênh mông
nghĩa trang đời cao vọng
trăng đổ đầy giấc mộng
cây thập tự treo tình

Bản ngã soi bóng mình
trên hài cốt nhục vinh
cửa thiên đàng đóng kín
trái tim trống rỗng tình

GIẤC MƠ HOA





Người mặn mà nên tôi khao khát
người nồng nàn nên tôi đắm đuối say
năm tháng u hoài trong cơn mê tình ái
khắc khoải đợi chờ giấc ngủ thiên thai


Người đã đi rồi tôi còn mang vụng dại
nhặt lá thu phai sưởi bóng trang đài
neo hiện tại vào lòng dĩ vãng
thả tương lai theo gió núi mây ngàn

Người ngạo nghễ muối mình đến khô cạn
phơi phận đời đắng chát vị cô đơn
trao nợ duyên vào định mệnh dỗi hờn
bóp nát trái tim chết ngạt yêu thương

Mặn mà dẫn lối thiên đường
nồng nàn người trải con đường kiêu sa
tôi cắn môi hôn vỡ giấc mơ hoa
giập nát linh hồn dưới bước tình qua

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2019

CON PHỐ YÊN BÌNH




Chiều đi bỏ lại hạt mưa
ướt đầm nỗi nhớ còn chưa định hình
dường như phố vẫn yên bình
lên đèn khoe bóng dáng mình dửng dưng


Đôi chân lạc bước ngập ngừng
con đường lạ lẫm bổng chừng như quen
lào xào sỏi đá bon chen
đêm buông hờ hững bên rèm nhà ai


Vô tình sợi tóc gió bay
đậu vào mòn mỏi đôi vai gánh tình
sáng bừng con phố rẻ khinh
người dưng ôm ấp mỗi mình người dưng

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2019

MẮT TÌNH




Khi thành phố đi ngủ
ta bắt đầu tìm em trong ngóc ngách cát hung
trong tiếng gió lim dim liếm mùa lá rụng
trong tiếng côn trùng ca tụng giao phôi


Ô cửa sổ đèn soi tội lỗi
gương mặt cười vung vãi đãi bôi
chiếc lá thu rơi xa rời nguồn cội
dòng đời chật chội sám hối lôi thôi


Giọt mồ hôi rơi đập vào góc tối
vỡ sắc màu phản chiếu niềm thương
tiếng đời ô trọc đau nhoi nhói
rót vào ta xói rổ kiếp người


Em lặng lẽ ngồi trong tiền kiếp
mổ trái tim cô độc gọi mời
dòng máu đỏ nồng nàn nuôi dưỡng
xương cốt mùa thu dưới đáy mộ tình


Linh hồn thất tán hồi sinh
đêm thu bãng lãng yêu tinh hiện hình
trăng lên in bóng nguyên trinh
lá bay dắt díu lung linh mắt tình

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2019

THU RƠI LÁ CHIẾC




Nửa đời người vẫn mộng du
Yêu chi chiếc lá mùa thu sắc vàng
Cho tình cứ mãi trái ngang
Mười thương, chín nhớ dở dang nụ cười.

Một cơn gió thoảng ru hời
Nghe ra tiếng lệ xót người cô đơn
Buồn neo một chút dỗi hờn
Để trăng nghiêng bóng chập chờn gánh mang

Đêm hoang như thể vỡ tan
Đất trời bàng bạc sắc vàng chơi vơi
Hồn ai tan tác rã rời
Thu rơi lá chiếc khiến đời ...oan oan./.

TAN TRONG MÀU LÁ




Lóng ngóng ngón tay đàn
thanh âm lỏng bỏng rung
bủn rủn bản tình ca sầu muộn
lá trên cành từng chiếc đã bay xa *

Trời vào thu tình lạnh giá
vắng tiếng em cười gom ánh trăng tà
sân ga chỉ mỗi riêng ta
đợi ngày qua

Tiếng cú dẫn hồn gần gũi quá
nốt nhạc nào có thể ngân nga
ta rệu rã tan trong màu lá
biết lấy gì đây để mặc cả tử sinh

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2019

NỬA ĐỜI CÒN LẠI




Nửa đời tin yêu vụng dại
nửa đời còn lại hóa thơ ngây
gửi tình vào gió lên mây
lang thang dâu bể đong đầy sầu ai


Đêm Xuân che ánh trăng gầy
gọi khát khao về vui ân ái
ngày Thu đưa lá vàng bay
mời tiếng trẻ cười trong giấc ngủ say


Lặng lẽ thở dài cùng mùa trang trải
cánh ve phai tàn thương chiều chia tay
trưa khắc khoải với lòng Đông tê tái
sợi nắng trả vay sưởi ấm tương lai


Nửa đời còn lại có chi là oan trái
sao em vẫn ngại ngần gói gió buộc mây...

TRÁI GÒN KHÔ





Lá còn xanh mà cành đã úa
tình khoác nâu sòng lên trái gòn khô
gió nam mô dỗ dành giấc ngủ
sương mù bao phủ mộng phù du


Đêm trờ dạ nhọc nhằn mây trắng
hồn băn khoăn in bóng vào trăng
đáy mộ sầu xương tan cát bụi
ngậm ngùi cây thập tự trần trụi tỉnh mê

Trái gòn khô vỡ câu thề
gió đưa nhân quả vụng về lang thang
nắng chưa vội nhạt thu nào dám sang
lấp đầy huyệt mộ lá vàng tình em

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2019

TRÊN BỜ SÔNG MÊ



Vô tình khẽ chạm bàn tay
ta run rẩy sợ tháng ngày phôi phai
chiều quê mây hở dáng gầy
tim côi mở cửa thả đầy nhớ thương


Mắt em gói trọn con đường
mùi hương mái tóc còn vương vấn sầu
ta nào chia được nỗi đau
khát khao đành giữ gửi trao cánh cò


Em vẫn đó. Trong tận cùng cô độc
Ta vẫn đây. Trong khô khốc dại khờ
nhìn đàn cò trắng chở giấc mơ
hồn nhiên xây tổ trên bờ sông mê

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2019

THU SAY





Tôi đã say rồi say quá say
khiến tình nôn mửa ánh trăng dầy
bóng phơi cô lẻ đầy oan trái
tàn phai trên lá giấc mộng vàng


Quỳnh hoa hé nụ vội vàng
in lên bức vách thời gian phụ phàng
sao em vội đóng cửa thiên đàng
mặc cho nhân thế ngỡ ngàng đúng sai

Tôi đã say rồi say quá say
để tình điên đảo phố cuồng quay
lá bay  vung vẫy đời hoang dại
lỗi lầm trải lối đón mùa sang

Trăng núp vào mây giấu lỡ làng
đêm quàng nổi nhớ gọi tình lang
ái ân rót giọt sầu cay đắng
dối gian trút cạn hình hài Thu say

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2019

NỤ CƯỜI LÔI THÔI

Bao nhiêu năm tôi vẫn một mình
mang cuộc tình lạc giữa miền yêu
nồng nàn mấy độ xẹo xiêu
bạc vôi cũng lắm mỹ miều nhớ quên


Giấc mơ giờ đã không tên
lênh đênh con sóng hớ hênh vỗ bờ
buồn lên rêu đá vật vờ
câu thơ chín đợi mười chờ rụng rơi


Cô đơn chấp vá phận người
trăm năm chỉ mỗi bóng ngồi lẻ loi
tình tan vào gió mây rồi
đành xin giữ lại nụ cười lôi thôi

ÁO THU



Nỗi buồn kéo sợi cô đơn
mùa thu nhặt lá dỗi hờn vá tim
gió còn rong ruổi kiếm tìm
màu xanh đáy mắt đong tình ngày xưa

Vàng rơi chạm trổ nắng mưa
bên thềm loang lổ bóng đưa câu thề
đam mê lạc bước chân quê
phận duyên đan lát vụng về đôi tay

Tấm áo mùa thu hoang hoài ngang trái
yêu thương khắc khoải ngây dại tháng ngày
người đi trải mộng trang đài
có ai đón lấy tàn phai trao tình...

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2019

DƯỜNG NHƯ THU VỀ BÊN CỬA




Em vẫn ở trong tôi kiều diễm
mắt môi yêu châm bẫm cuộc tình
thời gian buông nỗi buồn lấp liếm
dấu chân người nhặt mảnh tim rơi

Yêu em tôi nào mê tìm kiếm
khoái lạc bên mình chiếm hữu làm riêng
yêu em tôi chỉ thầm dâng hiến
để thấy em cười đỡ lá tàn phai

Chiều nay hiu hiu gió ngủ
sợi nắng mềm trên cánh bướm đong đưa
dường như thu về bên cửa
mơn mớn đời thừa vàng thiếu xanh

Có phải em ở trên cành
run run sắc thắm khuyết tròn hợp tan...

GIỌT CAY AI BÁN


Đêm chưa tàn
Rượu đã cạn
Em kéo then cài ai bán giọt cay?

Trời đất cuồng quay ta gọi mãi
Giọt cay ai bán để ta say!
Cắt tim yêu khai dòng tình tuôn chảy
Ta uống ta
Uống cả ngày mai

Ngày mai trời tỉnh cơn say
Giọt tình khô cạn còn ai say tình...

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2019

VÌ TÔI ĐÃ CÓ EM RỒI






" Chúa đã bỏ loài người
Phật cũng bỏ loài người" *
Thì thôi em hãy cùng tôi tươi cười


Mỗi sớm mơi
chiếc áo tôi mặc còn thơm mùi tóc
ly cà phê tôi uống ngọt vị môi em


Trưa êm đềm
nóng bát canh
chén cơm tôi ăn
ấm áp tay cầm


Chiều rơi trên đồi
hoa sim nở rồi
chân em dắt díu
hoàng hôn yên bình


Đêm chong đèn
em se sợi tình
xương mai mình hạc
trăng ghen dỗi hờn


" Chúa đã bỏ loài người
Phật cũng bỏ loài người "
Thì thôi kệ nhé!
vì tôi đã có em rồi


(*) Trịnh Công Sơn

VÌ SAO ĐÔI MÌNH KHÔNG THỂ BÊN NHAU



Không gian ư?
Thời gian ư ?
có phải là bức tường ngăn cách
đôi quả tim yêu chung một nhịp tình !

Câu ca dao xưa còn vang muôn nẻo
" yêu nhau mấy núi cũng trèo
mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua" *

Sao người phải chia xa
trách ông trời già trao duyên không phận
để nhớ nhung trộn lẫn máu tim
rơi nước mắt lặng thầm
đêm ăn nằm hành hạ xác thân

Người có biết trăm năm là hữu hạn
không gian ư?
thời gian ư?
rồi cũng sẽ lụi tàn
linh hồn chấp chứa khát khao lầm lỗi
tình yêu nào có thể luân hồi thoát thai

Tôi đã chia tay  bao núi bao đèo
bao con sông sóng lòng trong đục
vinh nhục cuộc tình hoài thai dâng hiến
tự sát niềm tin giữa buổi giao thời

Nửa đời còn lại tôi về nơi góc đợi
không dáng thời gian
không bóng không gian
nghe tình yêu bước thật nhẹ nhàng
khi người đã vượt qua chính mình 

Vì sao đôi mình không thể bên nhau
em ơi, xin chớ vội trả lời...








Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

THƠ VIẾT CHO NGƯỜI YÊU TÔI




Tôi là người có lỗi
Ái ân xưa nào trả nổi cho người
Dẫu biết rằng người không cần áo cưới
Mà sao rả rời vời vợi niềm tin


Tôi mệt nhoài giữa chợ đời vô tính
Nào dám đâu hái trái chín trên cây
Người yêu tôi với bao ái ngại
Tôi yêu người đốt lửa cháy tim đau


Đam mê nào mình đã cho nhau
Giờ đã lịm trong mù mưa chờ đợi
Trái tim người nhất thời nông nổi
Tôi dại khờ nên đắp đổi thương yêu


Tình tôi cất bước liêu xiêu
Trời còn gượng bóng mỹ miều điêu ngoa
Câu thơ thả xuống lòa xòa
Buồn Thu buông lá nhạt nhòa nhớ quên

Thứ Hai, 8 tháng 7, 2019

NỤ HÔN BUỒN





Tôi ra đường tìm vui
em mớm cho tôi cả ngụm buồn
đắng như ly rượu suông
một đời tôi thừa mứa


Bảy sắc cầu vồng chưa tan trong lời hứa
mắt em xa vắng đến tận chân mây
tôi ước gì được say mê mãi
để bóng quanh tôi khỏi lọc lừa

Thân xác này xin em giữ lại
để cuộc chơi vay trả nào đầy
rồi mai đây trời cao cứu chuộc
linh hồn tôi xin đổi lấy nụ hôn buồn

GIẤC MƠ TỰ DO



Tôi mơ được tư do
trong 2m vuông nhà ngục
để được thấy bầu trời đùng đục

và mùa thu rớt thật lá vàng
trên ô cửa phai tàn
"Chiếc lá cuối cùng" (*) vẫn chưa rơi.


Tôi mơ được ăn no
với bữa cơm tử tội
để có cảm giác ngon
quên đi mùi lá Ngón


"Thân thể ở trong lao
tinh thần ở ngoài lao" (**)
thơ tôi viết bằng máu
nên nào có thấy đau


(*) truyện ngắn : O. Henry ( nhà văn Mỹ)
(**) Thơ : Hồ Chí Minh


RA PHỐ





Nắng bung xung nơi vòng xoay biểu tượng (*)
những bức tường tận hưởng bạc vôi
đã mất rồi hàng cây nhớ bác (*)
búa liềm kia cũng nát dưới kim tiền(*)


Thế thời đảo điên quê chẳng còn duyên
phố phô trương sang giàu cao ngạo
in bóng chết điểm tô sắc màu ngoạn đạo
nắng đỏ au vệt máu hiền lương

Con đường mới mang tên thiếu tướng(*)
cô ả đầu nhảy hiphop cuồng quay
nhóc bán chi con số phát tài
cho nắng cháy trên mái đầu thơ dại

Người lo gì mà vất vả chạy
con ông cháu cha tước đã an bày
sao em sợ hãi trùm chân dài
bảo hiểm mua xong chửa đặng niềm tin

Ngày cơ cực lem luốt tình
nhà quê ra phố nhặt rẻ khinh
đội lên nắng đỏ lòng cung kính
phố văn minh lắm đĩ quê mình

(*) vòng xoay 30-4,hàng cây Xà cừ, khách sạn Hòa Bình, đường Nguyễn văn Rốp

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2019

ĐÀN BÀ CŨ





Đàn bà cũ
nhẹ như gió
mềm như mây
chỉ một lời thôi cũng đủ đầy
đưa tôi vào giấc ngủ mộng du


Đàn bà cũ
như men rượu ủ
trăm năm mộ cổ nồng sâu
một giọt thôi cũng đủ cơ cầu
cho tôi tiêu tán nỗi sầu ung thư

Đàn bà cũ
như bùa yêu quyến rũ
mang trái tim ẩn dụ
một lần chạm thôi cũng đủ
cho tôi rụng cả khoảng trời vàng thu

Mắt em xa xôi quá
chứa biển đời mênh mông
dòng sông tôi dậy sóng
phá vỡ bờ hư không...

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2019

TIẾNG MÕ CÂU ĐÊM




Tiếng gõ mõ nhà bên gọi sáng
linh hồn tôi tỉnh giấc tỏa hào quang
sóng sánh sắc màu đen quyến rũ
của ngàn thu thả tóc câu đêm


Ngày hiện hình phù du âu yếm
tục lụy ồn ào ngả giá yêu thương
chút tội lỗi thiên đường còn sót lại
ánh mắt trinh tuyền nhập tịch nguồn mê

Em tịnh độ trái tim vụng về
đưa hẹn thề về với sơn khê
tôi lễ mễ nơi vũng đời ước lệ
hóa duyên tình vào kinh kệ hồi sinh

VẦN TH-Ơ





Ba đồng một mớ văn bằng
dăm câu chúc tụng lên tầng thi nhân
đời cứ thế câng câng
phô trương chữ vụn tranh phần thanh cao


Được ông Văn nghệ hàng rào
ra tay hỗ trợ ào ào in thơ
đem vào phố chợ ỡm ờ
tặng anh bún Óc, phở Bò tầm cao

Gặp anh Nhà Báo thể thao
ra chân bình phẩm quảng cào thơ tiên
tiền dân đóng thuế ưu tiên
đôi bên hợp tác lưu truyền Mõ Vua

Thơ tôi viết đại viết đùa
mua vui cũng được một vài nén nhang
cớ chi em lại vội vàng
vải sô may áo xé khăn phũ phàng

Khiến tôi ợ đến mật gan
thơ thoi thóp thở xếp vần th-ơ

CHÂN LÝ ẢO





Chân lý ảo ở đỉnh cao quyền lực
thả chiếc thang cho vạn vật trèo
cây Bonsai mini bé tẻo tèo teo giá 4000 usd là thật
lỏm đất đủ đặt đít ngồi giá 10 lượng vàng cũng chẳng là bao
trang quãng cáo trên mặt báo giá hàng tỷ
chỉ có em làm đĩ,một đêm thân xác nát nhàu nào mua nổi cổ quan tài báo hiếu mẹ cha


Chân lý ở trên cao chẳng cần rao gần bán xa
thiên hạ vẫn tranh cân đai áo mão mua chức chạy quyền
lợi danh ghiền thuốc phiện
mơ giấc mơ tiên
cục cứt cũng biến thành tiền

Kinh tế phát triển nên vật giá tịnh tiến
chỉ có người điên không biết leo trèo
người mắc bịnh hiểm nghèo : thật thà di căn
sống dưới đáy thang bàng hoàng như dòng sông không tầm ra biển cả

Chiếc thang càng nhiều bậc càng dài
quyền lực càng lên cao
chân lý ảo đến cửa Nam Tào
thay trời hành đạo soán ngôi Ngọc Hoàng

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2019

LƯƠNG TRI KẺ TRỘM





Thừa tướng xứ ếch vừa bị đánh cắp con Vẹt nổi tiếng nói rất là thông thạo. Ngài rất tức giận ra lệnh hình bộ phải lập tức đổ quân tìm bắt kẻ cắp thu hồi chú Vẹt cưng đem về cho ngài. Lệnh vừa ban ra chưa đầy một giờ thì một tên trộm rách rưới đã mang con Vẹt đến cơ quan hình bộ đầu thú.

Vị quan hình bộ tra hỏi tên trộm :


- Ngươi là tên trộm Vẹt?

- Dạ thưa chính con ạ

- Có đồng phạm hay không?

-Dạ thưa rất may là chỉ có mình con ạ.

- Thế ngươi ăn cắp con Vẹt để làm gì?

- Dạ, để bán kiếm tiền ạ?

- Thế sao ngươi chưa bán?

-Dạ, con không dám đem đi bán ạ?

-Ngươi sợ bị phát hiện à?

- Dạ, không phải ngàn lần không phải ạ?

- Thế con Vẹt này không biết nói à?

- Không ạ, đúng như lời đồn nó nói rất thạo ạ!

- Vậy sao ngươi không bán kiếm tiền xài hết rồi ra đầu thú cũng đâu có muộn.

- Dạ, con biết, phải để cho hình bộ lên kế hoạch điều tra xin kinh phí và được phê duyệt rồi mới lộ diện để bị bắt cho hình bộ lập công.

- Ai cha, ngươi đúng là tên trộm chuyên nghiệp rồi.

- Da, thưa vâng, tuy con trôm cắp chuyên nghiệp nhưng cũng còn chút lương tri ạ?

- Ai cha, ngươi lại láo lếu à? Lương tri gì ở đây chứ?

- Dạ, bởi con còn có chút lương tâm nên nghe con vẹt nói con vội ra đầu thú chịu tội ạ

-Ai cha, con Vẹt này tài thế à? Vậy nó nó gì với ngươi?
-Dạ, Đờ Bờ Cờ Lờ ạ!

-À, Đồng bằng sông Cửu Long chứ gì. Con Vẹt này đúng là của Thừa tướng rồi. Ngài đã từng Đờ Bờ Cờ Lờ trước hội nghị bá quan văn võ. Thế nó còn nói gì?

-Dạ,nó bảo không đến thăm quê hương con thì chết phải hối tiếc ạ!
-Ái chà, thế quê mày ở đâu?

- Dạ, con sanh ra trong khám Chí Hòa ạ

- Thế mày đúng là trộm ba đời rồi.

-Dạ không ạ. Mới hai đời thôi ạ.Đời con không dám lấy vợ sanh

- Tại sao?

- Cũng nhờ con Vẹt này ạ !

-A, con Vẹt này tài thế à?

- Dạ, nó đúng là thiên tài ạ. Chỉ trong có nửa giờ nó nói không sót một chữ về bài phát biểu chỉ đạo " cải cách giáo dục" của Thừa tướng ạ?

- ???
-Dạ, Ngài thấy đấy ,dù sao con cũng còn chút lương tri ạ. Xin Ngài cho con được hưởng chính sách khoan hồng ạ
-...

GIẤC MỘNG NAM KHA




Tối. Ly sâm .Lạnh vỉa hè
phố lên đèn quạnh quẽ
hạt bụi rơi cay sè
đôi mắt đời vàng hoe


Thắp nén nhang gửi mẹ
xin chút lòng bao dung
ánh trăng non vừa rụng
tiếng Tắc Kè cát hung


Gió vẫn chạy lung tung
trên mái nhà dột nát
mơ giấc mơ già chát
dưới gốc Hòe. Nam Kha


Ta thương tình của lá
chiu chắt từng đơn côi
trở về bên nguồn cội





lót ổ mùa sinh sôi

TRÁI TIM VÔ THƯỜNG





Trưa.Ly cà phê đá
nghe chim hót hiên nhà
ta với đời xa lạ
xin người đừng nhắc tên


Mộng ảo vừa chớm quên
ve lại mang hè đến
nắng đổ bóng lềnh khênh
môi hồng khoe răng khễnh

Nỗi nhớ rơi dập dềnh
vết thương tình hớ hênh
một nụ cười lơ đễnh
đủ để lòng tơ tương

Người để lại bên đường
lời cầu nguyện yêu thương
ta gánh mang nghiệp chướng
trái tim chứa vô thường

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2019

CÁNH DIỀU XƯA





Sáng. Ly cà phê sữa
ngọt đắng tình dây dưa
nắng phơi bao điều hứa
cánh diều thuở xa xưa


Ngày lên đời nôn mửa
gương mặt người ganh đua
bán mua vang lọc lừa
vọng âm buồn giấc trưa

Ngọn gió nào đẩy đưa
muộn màng hương hoa Sưa
phố Phái còn chọn lựa
bức tranh .Chiều mây mưa

Ta uống sầu vôi vữa
mơ đêm dài. Lần lữa
em nhặt từng lới hứa
chắp cánh diều xa xưa

NGÀY BÃO




Đánh cờ
xem phim
thế là đêm hết


Ban mai lê lết
sợi nắng mềm
mưa nêm nước mắt bão xa

Dưới mái lá
thời gian lạ
ta bình yên già

Linh hồn thoát ra
cậu bé ê a
thật thà đếm đốt ngón tay...

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2019

BÀI TẬP VOGA TƯƠNG LAI





Sự thật đã là phế liệu
nằm trong bãi rác lẫn trong phân
chỉ khi quyền lực cần
mới được moi ra
tái chế lịch sử


Ừ, cũng còn là cái may của thời đại
bởi thi thoảng sự thật cũng được rửa ráy
mùi hôi thúi độc tài
để rượu tôi uống còn có cảm giác say

Sự giả dối đã là chuyện thường ngày
nên em lừa tôi cũng chẳng trắng tay
"Thật thà là cha dại"
trách chi tình đổi thay

Văn minh biến thái
hơi thở chào đời đã bốc mùi lợi danh
một bản chất trong lành
cũng chẳng tỏa hương sen

Lắm lúc
sự thật trở thành đồ trang sức
trong vũ hội thượng lưu
và niềm tin như những con cừu nướng
cho giả dối đưa cay

Tôi nào dám trách em hôm nay
tô chỉ trách mình bất tài
không tự mình đổi thay
đành tập bài voga của tương lai
nín thở thật dài
cho đến ngày
trái đất ngừng quay !

NỒNG NÀN LÊN PHỐ RỒI




Mấy mươi năm chưa đủ
để chiều nay ta lại nhớ em
thèm phơi trên mái tóc
cơn say khiến đá mềm


Đâu còn tên để gọi
cho nỗi buồn rớt rơi
mây về tận chân trời
thắm hồng màu son môi


Mấy mươi năm nào đợi
gió ru lời chia phôi
cây rung lá bời bời
bước chân đời đãi bôi


Đêm đong tình hôn phối
nồng nàn lên phố rồi
ánh trăng tràn chăn gối
lòng ta đầy biển khơi


Thứ Ba, 2 tháng 7, 2019

BÀI DU CA CỦA KẺ KHÔNG NHÀ





Ta đã ở đây
trên đỉnh cao sầu muộn
nhìn dòng sông chết cả đôi bờ
câu thơ rơi xuống vật vờ
nhớ thương chẳng đủ dại khờ phục sinh


Thì thôi bỏ lại ân tình
vai trần nhật nguyệt một mình phong lưu
tự do về đi quyến rũ
mùa thu rớt lá hát ru hải hà

Bài du ca hoang dã
của kẻ không nhà
ngân nga vách đá
thật thà nở hoa

Nước non đọng giọt châu sa
mặn mòi ta uống chén canh luân hồi
"kiếp sau xin chớ làm người
làm cây thông đứng giữa trời mà reo"(*)

(*)Thơ Nguyễn Công Trứ

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2019

TÌNH BỈ NGẠN





Kiếp này đành gánh tương tư
kiếp sau đón lá vàng thu em về
tình ta nào có hẹn thề
chỉ là duyên nợ chân quê


Mắt em chứa cả trời dư lệ
bộn bề nhi tử nghĩa phu thê
nhan sắc mặn mà đời dâu bể
tim yêu lạc phận gói trọn lòng

Yêu em ta nào dám khuấy động
mặt nước hồ thu gợn sóng tình
đành xin nhân quả ngàn năm định
lá hoa Bỉ Ngạn vẹn bóng hình