Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2019

GIẤC MỘNG VÀNG





Tàu đến tàu đi vẫn dở dang
có ai ngồi đợi lá xanh tàn?
sân ga ghế đá thời gian lặn
chím dưới cơn mê giấc mộng vàng


Ái ân cõi nhớ còn in đậm
trên trái tim yêu vết cắt tình
em giấu mùa thu giữa bóng hình
nên tôi kẹt ở lưng chừng tử sinh

Sân ga ghế đá đầy ma tính
hút cả thời gian vào cửa mình
tôi trong cõi nhớ màu cô tịch
nhặt lá diêu bông đắp mộng vàng

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2019

NỬA ĐÊM TỈNH GIẤC





Rượu say tỉnh giấc nửa đêm
đắng môi cơn khát về tìm môi thơm
vòng tay ôm mộng dỗi hờn
bóng rơi chấp chới chập chờn đêm sâu
tiếng ve nở một đóa sầu
hương xưa nhè nhẹ gối đầu cơn say


Nửa đêm còn lại đợi ngày
đường xa vọng tiếng thở dài gọi tên
em gầy vai gánh lênh đênh
quên quên nhớ nhớ nổi nênh cuộc tình
thương thương duyên nợ chúng mình
rượu cay đã cạn còn sinh mặn nồng

Thì thôi em hãy lấy chồng
nửa đêm tỉnh giấc thả lòng cầu mong

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2019

MỘT CHÚT TÌNH LOẠN LY





Sự kiêu hãnh cài then
hay nỗi sợ hãi đóng chốt
khiến trái tim thoi thóp
hơi thở tình


Em đợi chờ chi lời cầu xin
của ngọn gió phiêu linh trong cơn say tỉnh
khi loài người toan tính
mua bán sự vô minh

Em cầu xin gì ở tia nắng bình minh
nơi căn phòng có máy sưởi ấm
nơi ngọn gió lặng thinh
trong giấc ngủ yên bình

Thời gian nhiễm độc chì
trái tim đột quỵ
sự kiêu hãnh trở nên nhu mì
đưa tiễn nỗi sợ hãi vu qui

Một chút tình loạn ly
gió chẳng buồn mang đi...

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2019

SÔNG...




Người hái hoa đâu cần chăm sóc
đất bạc tình khao khát phù sa
dòng sông đau đáu về biển cả
con sóng xói mòn ghềnh đá ưu tư


Bìm bịp kêu chiều thấp thỏm lo âu
con nước no trăng chìm sâu giấc ngủ
bến bờ mê mụ trong giấc phiêu lưu
dòng sông ơ thờ đón chiếc lá thu


Đất hổn hển trút kiệt cùng sinh lực
hoa cỏ bừng khoe sắc đưa hương
dòng sông nào có vấn vương
miền thương sạt lở còn tương tư tình

Ba câu hỏi cốt lõi và lạ mà ông Nguyễn Phú Trọng đặt ra tại Hội nghị 10


Tác giả: theo FB Trần Đình Thu
1. Có nên xóa bỏ thành phần kinh tế nhà nước hay không?
2. Đổi mới chính trị có phải là đổi mới chế độ chính trị không?
3. Có cần phải sửa đổi điều lệ của Đảng CSVN hay không?
Ba câu hỏi cốt lõi này vừa bình thường vừa không bình thường.
Bình thường ở chỗ không thấy lóe lên cái gì trong câu chữ nhưng không bình thường ở chỗ có những câu hỏi chưa bao giờ hỏi (TĐT)
KD: Có thể nói, đây là một trong số những stt đàu tiên trên mạng FB bình về bài khai mạc của ông Tổng- Chủ tại Hội nghị 10. Tác giả TĐT tóm tắt thành 3 nội dung, vừa mới vừa không mới.
  • Không mới vì nó là những đề tài lâu nay đã được đưa ra trong XH ở chỗ này, chỗ khác, của nhiều trí thức, nhà KH, những ai ai quan tâm tới vận mệnh đất nước- tụt hậu và quá nhiều bất an trước đòi hỏi của sự phát triển trong thế giới hiện đại. Nhưng khá mới, vì nó chính thức được đưa ra trong lời khai mạc tại HN 10 lần này của quan chức lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng và Nhà nước. Có những vấn đề thuộc loại cấm kỵ hoặc khá nhạy cảm, rất dễ bị quy chụp. Ví thứ vấn đề thứ 2!
  • Không mới vì nếu quan sát các QG văn minh, phát triển, thì kinh tế thị trường phát triển bao giờ cũng phải tương đồng, tương ứng, tương thích với một thể chế chính trị mà ở đó, không thể tồn tại tư duy kinh tế lỗi thời Xin- cho, ở đó Pháp luật độc lập, thượng tôn. Nhưng mới ở chỗ Kinh tế thị trường VN luôn có cái đuôi định hướng XHCN, tương đồng, tương thích, tương ứng với sự lãnh đạo toàn diện và duy nhất của Đảng CS (kể cả pháp luật cũng nằm dưới chiếu  😀  ). Nhưng tư duy kinh tế Xin- cho của nước Việt đang ngày càng tỏ ra lỗi thời, và là vật cản sự phát triển lành mạnh cho một nền kinh tế. Thì nếu Kinh tế Nhà nước không còn tồn tại (hoặc tồn tại một phần rất nhỏ), thì tương ứng với nó là một thể chế chính trị … ra răng? 
  • Dĩ nhiên, nếu Kinh tế nhà nước thay đổi, kéo theo sự tương ứng của một thể chế, hài hòa và nâng đỡ nhau, thì việc sửa Điều lệ Đảng CS chỉ là hệ quả tiếp theo của hai nội dung cốt yếu nhất
Nhưng vấn đề đặt ra, liệu những ý kiến thẳng thắn, và có phần gai góc do sự khác biệt về nhận thức, tư duy thời cuộc, có bị “chụp” cho những chiếc mũ cũng đầy… gai sắc hay không?  😀  😀  😀
Trí tuệ và sự sáng tạo chỉ có thể thăng hoa trên nền tảng một môi trường XH thực sự dân chủ, vì lợi ích QG. Và ngược lại, nó sẽ lụi tàn trên nền tảng một đời sống XH những toan định kiến, tư duy áp đặt kiểu “kẻ mạnh là chân lý”
Vậy thôi. Hãy đợi ở thì… sắp đến!  😀  😀  😀
————— 
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, bộ vét
Trong hình ảnh có thể có: 1 ngườiTrong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng và bộ vét
Ông Trọng xuất hiện bằng xương bằng thịt tại Hội nghị 10, không như thông tin “việc tập đi vẫn còn khó khăn, lưỡi cứng chưa nói được” của 1 facebooker nổi tiếng, đặt ra 3 câu hỏi mang tính gợi mở:
1. Có nên xóa bỏ thành phần kinh tế nhà nước hay không?
2. Đổi mới chính trị có phải là đổi mới chế độ chính trị không?
3. Có cần phải sửa đổi điều lệ của Đảng CSVN hay không?
Ba câu hỏi cốt lõi này vừa bình thường vừa không bình thường.
Bình thường ở chỗ không thấy lóe lên cái gì trong câu chữ nhưng không bình thường ở chỗ có những câu hỏi chưa bao giờ hỏi.
Câu hỏi có nên xóa bỏ thành phần kinh tế nhà nước không là câu hỏi chưa bao giờ các lãnh đạo Đảng CSVN đặt ra kể từ đổi mới đến nay. Đây là câu hỏi cốt lõi cho định hướng kinh tế, giữ cái đuôi “định hướng XHCN” gây tai họa lâu nay hay bỏ đi. Mặc dầu ông Trọng có rào đón (dĩ nhiên là phải rào đón) rằng “Kinh tế nhà nước có mặt tốt, nhưng vừa qua có rất nhiều thất thoát. Nhưng từ chỗ thất thoát như thế mà dẫn đến coi nhẹ kinh tế nhà nước, chuyển tất cả sang tư nhân thì có đúng không?” nhưng ông không hẳn kết luận trong câu chữ là giữ lại cái đuôi, bởi vì ông nói tiếp “Tôi nói ví dụ những vấn đề như vậy có cần bàn không? Lần này tôi nói mang tầm chiến lược là như thế.”.
Ở thời điểm này, gợi mở là một tiến bộ vì nó còn quá sớm để kết luận. Quá sớm là vì tình hình quốc tế chưa hoàn toàn thuận lợi, Mỹ và Trung đang giằng co, ông Trọng chưa đi Mỹ, nhận thức của 4 triệu đảng viên còn chưa thông suốt hoàn toàn, hàng ngũ lãnh đạo vẫn còn những kẻ muốn giữ cái đuôi để dễ bề kiếm chác. Nhưng xu thế lịch sử phải đưa tới chỗ bỏ cái đuôi này. Vậy thì trong hội nghị đầu tiên của kỳ đại hội này, chỉ cần gợi mở là đủ vì còn nhiều hội nghị khác cho tới trước khi đại hội.
Câu hỏi thứ 2 đã từng đặt ra nhưng cũng chưa từng đặt ra. Đổi mới đảng thì đã từng đặt ra nhưng đổi mới chính trị dường như chưa từng đặt ra.
Cái mới là câu hỏi “Đổi mới chính trị có phải là đổi mới chế độ chính trị không?”.
Mặc dầu liền sau đó ông Trọng vội “cố thủ” trở lại, bảo là chỉ “đổi mới hệ thống chính trị, tổ chức bộ máy, nhân lực, phương thức, lề lối làm việc…” nhưng ông Trọng cũng đã nói ra cái điều mà thời cuộc đặt cho ông: “Đổi mới chế độ chính trị”.
Đổi mới chế độ chính trị là không còn đảng CSVN lãnh đạo toàn diện mà sẽ có nhiều đảng cùng tham gia lãnh đạo, đó là mong muốn của thời đại nhưng cũng như đổi mới kinh tế, điều này còn quá sớm ở hội nghị 10 và ông Trọng đã khẳng định là không có chuyện đổi mới này. Nhưng, tôi đánh giá cao câu hỏi mang tính chất mà những người lãnh đạo cộng sản như ông Trọng coi là cấm kị ấy.
Hỏi một câu hỏi cấm kị với vị trí ông Trọng là một tiến bộ lớn.
Câu hỏi cuối cùng là có sửa điều lệ đảng của đảng ông ấy hay không.
Câu hỏi này ông Trọng đặt ra đầu tiên trong bài diễn văn nhưng tôi đặt cuối vì nó phụ thuộc 2 câu hỏi trên. Nếu có thay đổi về kinh tế và chính trị thì mới sửa điều lệ đảng CSVN còn nếu không thì không sửa.
Tôi còn đặc biệt chú ý đến đoạn này, mang tính khái quát cao:
“Vậy chúng ta định hướng, hình dung ra nước ta vào năm 2030 sẽ là thế nào? Đến năm 2045, nước ta sẽ như thế nào?”.
Ông Trọng trả lời cho câu hỏi trên:
“Đây là những vấn đề rất lớn, vô cùng khó”.
Hình dung Việt Nam đến 2045 khó thì đúng, vì nó quá xa, nhưng tới 2030, chỉ có 11 năm nhưng ông than khó, thì đó là tín hiệu cho thấy ông không thể chắc được điều gì.
Nó hoàn toàn khác với giọng điệu từng nghe từng thấy của các lãnh đạo đảng CSVN xưa nay “Chúng ta phải kiên trì trên con đường tiến lên CNXH và nhất định chúng ta sẽ thắng lợi”.
Trong một bài phát biểu ngắn chỉ 2.600 từ, ông Trọng 2 lần than thở không thể biết Việt Nam 10 năm sau như thế nào:
“Báo cáo trình ra Đại hội không giống như báo cáo thành tích hàng năm, mà cũng phải phân tích quá trình của địa phương, đơn vị mình hiện tại và sắp tới hình dung xem địa phương ta đến năm 2030 sẽ ra sao, đến năm 2045 sẽ là như thế nào.
Đây là việc khó lắm, không dễ, cho nên các đồng chí phải nghiên cứu, chuẩn bị hết sức công phu”.
Bài phát biểu của ông Trọng thật ra có rất nhiều thông điệp, không phải là một bài phát biểu “một lần như mọi lần” mà nhiều người đang phàn nàn trên facebook của họ.

BỨC TRANH QUÊ SAU CƠN NƯỚC LŨ



Trong mùi ẩm mốc của cánh đồng sau cơn nước lũ
con cò sù sụ trên mô đất rỉa rói lông
dưới bùn lầy hạt thóc nẩy mầm phêu phếu trắng
rô đồng đâu sao chẳng về ăn?


Người nông phu già ánh mắt đăm đăm
nhìn dòng sông đục ngầu chảy xiết
tiếng gọi đò nghe buồn da diết
đám trẻ đến trường học chữ xin cho!

Gã nhà thơ nằm gò giấc mơ
ngắm bầu trời tự do qua ô cửa tò vò
từng chữ rơi tròn vo
bóng vẫn ngủ khò trên nệm mây mềm mại

Chàng tiến sĩ khoan thai ngồi nơi bàn giấy
nhấm nháp công trình thủy điện vĩ đại
thưởng thức mùi hương của cơn say tượng đài
còn đọng lại trên đôi vai tình ái

Hai anh công chức lưng dài
cụng ly cho cạn hết chai
mừng sếp lớn phát tài
thăng quan tiến chức nở mặt nở mày anh em

Dưới chân đê lão già điên tèm nhem rách rưới
chưởi cha dám dây leo đứa thấp đứa cao
chửi cha ông trời đổ cơn mưa rào
giữa cái nắng gắt gau màu đỏ au


Bên cầu ao mẹ ngồi giặt áo
giặt đi giặt lại đến nát nhàu
chiếc áo hôm nay đầy vệt máu
tương lai con mặc có trắng phau?












Thứ Năm, 16 tháng 5, 2019

NỖI BUỒN TREO





Mặt trời hời hợt phun những tia nắng
gầy guộc
chiều èo uột tàn
phố lên đèn chải chuốt
đêm tuồn tuột buông


Gió chừng như trôi dạt
góc đời rẻ mạt nỗi buồn
phấn son mục rỗng mùi hương
nhiễu nhương giấc mộng

Nhếch nhác khát vọng
dấu chân vô thường
người bắt bóng trật trầy
đêm ngã lên ngày ngầy ngật say

Tình như chiếc bóng đuổi theo người
rơi vào vực thẳm nỗi buồn treo
kì kèo hạnh phúc...

Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2019

SAO CHÚNG MÌNH KHÔNG THỂ Ở BÊN NHAU





Ta và em có điều chi khác biệt
để chúng mình không thể bên nhau
để trái tim đau đớn khát khao
để hoàng hôn nhạt màu thương nhớ


Em yêu những nụ hồng hé nở
yêu cái lạnh của mùa đông tuyết rớt hững hờ
yêu câu thơ cháy bùng ngọn lửa
yêu tiếng hót loài chim thorn birds dại khờ

Ta yêu đêm thu trăng mờ lá rụng
yêu đến tận cùng sự tuyệt vọng linh lung
yêu ngọn gió lưng chừng khiến mùa xuân lấp lững
yêu bóng chữ ngập ngừng hò hẹn đợi chờ

Chung một nỗi sầu ngẩn ngơ trăng khuyết
lại chẳng vuông tròn nhật nguyệt chung đôi
em không nói và ta chưa bao giờ hỏi
sao chúng mình không thể ở bên nhau

Dòng sông đời vẫn cuồn cuộn tuôn trào
gió vẫn ngao du chân trời góc bể
nào có vụng về để trái tim kể lể
thương nhớ trường tồn ở mãi chân quê

SAO TÔI LÀM THƠ CHƠI ?





Tôi không viết nổi truyện
nên đành làm thơ chơi
một chút tình nửa vời
một chút đời chơi vơi


Em ơi !
tôi ngồi đợi
tiếng đất trời xướng tên
như tên ba mẹ gọi
cái thuở còn trong nôi


Tôi theo bầy quỷ đói
tôi giựt giành danh lợi
tôi tung hô giả dối
tôi chìm trong bóng tối


Em thật thà sáng chói
khiến tôi hiện thằng người
yêu em để rửa tội
cầu xin được luân hồi


Ôi!
Đất nước tôi
một câu chuyện mà tôi không viết nổi
nên em đừng hỏi





sao tôi làm thơ chơi

TÌNH AI VỪA CHẾT DƯỚI CỘI HOA...



Thứ bảy mưa dầm
tình trầm
nỗi nhớ thì thầm
sao em không về sưởi ấm
gối gấm chiếu hoa
để ai dưới hiên nhà
hát bản tình ca
vọng ra bão tố phong ba


Phố giăng mắt nhìn đêm rệu rã
giọt buồn sa da thịt lạnh căm
ta cóng róng góc đời cô đơn quá
máu tim tuôn sả tình trôi xa

Thứ bảy đi qua
trước sân nhà
tình ai vừa chết dưới cội hoa...

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2019

THỨ BẢY BUỒN





Thứ bảy buồn
điện thoại đổ chuông
bạn bè gọi nhậu
chiều đục ngầu


Bia uống òng ọc
đêm lộc xộc
buồn khô khốc
đời meo mốc

Cơn say đầu độc
buồn vỡ tan
tình chảy tràn
bóng đi hoang

Hồn ta lạc bước thiên đàng
buồn còn ở lại trần gian khóc tình