Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Hàng về về Sài Gòn( Duy Trinh)


KHÚC CA NAM MÔ A DI ĐÀ





Nam mô a di đà phật
nam mô a di đà phật
nam mô a di đà phật
nam mô a di đà phật


Thanh âm thăng trầm dẫn đô vong linh
định thần an tịnh đợi chờ cõi sinh
ác nghiệp nặng chìm sâu chốn vô minh
thiện tâm nhẹ thể xa dần bến mê
đa tình nặng gánh trả vay
trần gian trở lại sân ga dọn đường

Nam mô a di đà phật
nam mô a di đà phật
nam mô a di đà phật
nam mô a di đà phật

thanh âm truyền dẫn linh hồn
đưa đường nhân quả đi vào thác sinh
muôn ngàn cõi sống hiện hình
nhân gian phật ở tại tâm của mình

Nam mô a di đà phật
nam mô a di đà phật
nam mô a di đà phật
nam mô a di đà phật

Hai câu hỏi của nhà văn Nguyễn Văn Thọ










Nhà văn Nguyễn Văn Thọ và họa sĩ Thành Chương, ảnh do Trần Đăng Khoa chụp


1. Vì sao phải thù hận?


Tôi là người lính từng tham gia chiến tranh, tự nguyện và hết lòng. Nhiệm vụ của người lính; trách nhiệm với đồng đội, đơn vị, tổ quốc; danh dự cá nhân, gia đình đã buộc tôi gắn kết với chiến tranh 12 năm.
Tôi có sự căm thù không? Không! Chúng tôi biết gì người Mỹ mà căm thù họ! Nhưng người Mỹ đã tới.
Khởi đầu của cuộc chiến, Mỹ ném bom miền Bắc và tuyên bố: “Đánh cho Việt Nam quay lại thời đại đồ đá”. Hãy hình dung, khi một con người bị sỉ nhục như thế, nhất là con người ấy yêu quê hương, yêu từng viên đá, gốc cây Hà Nội, sẽ hành xử ra sao nhất là khi anh ta trực tiếp nhìn rõ bom của người Mỹ ném xuống mảnh đất thân yêu, giết chết bao con người chưa một lần gây hấn với họ. Họ, người Mỹ đã ném chiến tranh xuống quê hương của tôi, của em, của ta và của chúng ta, khi Hà Nội là trái tim của cả nước.
Và khi ấy, hỏi ai lại cam tâm ngồi yên. Và chúng tôi đã ra trận chiến đấu với chỉ lòng dũng cảm vô song, bởi nếu không có lòng dũng cảm, sẽ không ai dám chống lại người Mỹ, khi thực sự nhìn chúng bay, rải thảm cái chết...
Chúng tôi phải đánh nhau với súng ống cổ lỗ, từ súng máy 12, 7 ly tới pháo 57, 100 ly, đều là loại súng ống của đại chiến II. Kể cả tận khi trang bị tên lửa thì Sam II cũng là loại tên lửa cổ lỗ. Trong khi đó, người Mỹ dùng tất cả sức mạnh của hải quân của không quân từ B52 tới F, A các loại siêu thanh, đều là phương tiện hiện đại nhất.
Thế hệ chúng tôi đã kế tục truyền thống chống Nguyên Mông của tiền nhân, thay vì thích trên cánh tay, chúng tôi thích hai từ Sát Thát vào tận trái tim từng người ra trận. Lứa Hà Nội khi ấy đều đa số có học, ý thức rất rõ việc chúng tôi đang làm, đang chiến đấu, theo đuổi. Chúng tôi đã đánh hàng trăm trận, bất kể khi người Mỹ với sức mạnh quân sự tưởng như ăn sống nuốt tươi đối thủ trên không và trên biển, trên bộ. Nhưng sự áp đảo của cả đạo quân gồm không quân hải quân, xe tăng và bộ binh trang bị tận răng, no đủ như ở nhà, vẫn không làm chúng tôi run sợ. Mãi tới năm 1971 họ mới nhận ra, khi anh làm nhục một dân tộc, tức là các anh đã khơi dậy một cơn giận dữ bất tận của một dân tộc.
Khi những hòa ước được ký kết, người Mỹ hạn chế và chấm dứt ném bom miền Bắc chúng tôi lại vào Nam chiến đấu. Hỏi tôi có hận thù gì với anh em binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa không? Không! Tôi không có hận thù gì với anh em binh sĩ miền Nam, nhưng tôi không muốn người Mỹ và tất cả binh lính nước ngoài chà đạp lên Tổ quốc tôi. Khi người Mỹ sát cánh với họ chà đạp 60 vạn gót giầy trên quê hương miền Nam, tôi đã một lần nữa vào Nam chiến đấu.
Tôi không có ân oán gì về cá nhân với anh em binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa cả, nhưng chúng tôi, những con người tường các quy luật của chiến tranh, cả sử nước nhà và lịch sử thế giới, ý thức rất rõ và cụ thể từng trận chiến rằng: Chiến tranh chỉ chấm dứt khi có một bên thắng bên thua, vì đất nước Việt Nam không thể chia cắt. Do vậy, tôi và bao người đã chiến đấu cho cánh quân bên chúng tôi - bộ đội miền Bắc, tới giọt máu, tới sức lực cuối cùng, nhằm chiến thắng để chấm dứt chiến tranh chứ không phải giải quyết thù hận. Ngày 30/4/1975, trước khi tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, hàng vạn vạn binh sĩ chúng tôi đều muốn sống, cầu nguyện được là kẻ sống sót cuối cùng sau cuộc chiến; song không ai bảo đảm rằng, họ có thể chắc chắn sẽ còn lại trong trận chiến cuối ấy.
Cho tới hôm nay khi ngồi viết những dòng này tôi nhận ra, cuộc chiến ở Việt Nam đã gây ra một vết thương rất sâu và rất dài cho dân tộc Việt Nam. Hàng triệu người dân đã bỏ mình. Hàng triệu gia đình đã mất cha, mất chồng và mất con trên trận mạc. Cũng do chiến tranh để lại, hàng triệu người đã bỏ nước ra đi, ly tán và mất mát đau khổ trên biển xanh, trong rừng rậm, để lại một vết hận không nhỏ trong một bộ phận không nhỏ những gia đình phía chiến tuyến bên kia. Đó là niềm đau vô cùng lớn không chỉ riêng ai khi họ còn yêu đất nước.
Sự mất mát của thế hệ chúng tôi cả hai bên, sự mất mát của cả dân tộc tới ngày 30/4 khi đất nước yên súng, giang sơn thu về một cõi là sự đòi hỏi tất yếu của lịch sử, của dân tộc nhưng đó cũng đã phải trả với giá quá đắt. Và một câu hỏi luôn luôn làm tôi đau nhức là tại sao cứ phải căm thù khi tất cả đều là nòi giống Việt, khi mà xu hướng chung của nhân loại tiến bộ là hòa bình cho tất cả các dân tộc, cởi bỏ tất cả nỗi niềm và xóa đi đau đớn giận hờn với chính nỗ lực của từng con người chúng ta.
Rồi đây thế hệ chúng tôi cả hai phía sẽ theo quy luật sinh bệnh lão tử, rồi đây đất nước này dành cho và chỉ là cho các thế hệ sau chúng tôi; chúng không liên quan gì tới những hận thù trận mạc bấy nay và cười diễu cha anh nếu còn cố chấp. Vậy lý do gì để con người Việt Nam vẫn chia tách và hận thù về những điều đã qua mà không thực sự chung tay hàn gắn, nếu thực sự yêu thương đất nước và dân tộc này?
Nguyễn Văn Thọ

http://vnexpress.net/tin-tuc/goc-nhin/vi-sao-phai-thu-han-3203302.html

-------


2. Xã Hội Đã Là Của Ai?


Đỗ xe máy để Thành Chương từ bên kia đường sang, trước cửa báo Nhân Dân, bên kia đường, cửa một nhà sang trọng cao ngất. Nhà có đường hầm đi xuống. Lập tức một tay bảo vệ to con bước ra:
- Đề nghi bác không đỗ xe ở đây, lấy lối lên xuống cho xe vào nhà.
Mình chả nói gì. Dũng Tí nhẹ nhàng , bọn tớ đỗ tí đón người. Đi ngay.
Bảo vệ lừ lừ mắt.
Mình lộn tiết:
-Vỉa hè của nhà cậu hả? Đường của nhà cậu hả? Tất cả các con đường vỉa hè tụi nhà giầu chiếm hết đều là của nhà tụi chủ cậu hả?
Tay bảo vệ nhìn mình mắt tức lắm. Nhưng có lẽ biết mặt hàng tụi này không vừa nên bỏ đi.
Rồi ba thằng đi. Nghĩ mà buồn. Cái thằng cha ấy cũng là dân áo ngắn, ăn cơm chúa múa tối ngày nghĩ cũng tội. Nó được tụi nhà giầu thuê để làm việc ấy.
Tất cả hầu như nhiều nhà cửa Hà Nội hầu như xưa của nhà nước, tập thể bây giờ đều thuộc về tư bản hết. Quanh Bách hóa tổng hợp, tất cả các cơ sở của Nhà máy, hàng trăm ngôi nhà cơ quan 5 tổng công ty bán buôn, bán lẻ, nhưng nơi thuộc về Sở hữu nhà nước nhà máy, công xưởng nữa, như Nhà máy rượu, Nhà máy dệt mùng 8.3, Cơ khí Trần Hưng Đạo, Trung Quy Mô, Xí nghiệp Xe điện...tất cả những mảnh đất vàng béo bở nhất trong phút chốc chục năm nay đều thuộc về cá nhân, tụi tư bản béo mập. Và trước cửa tất cả các tòa nhà ấy đều có đám anh em lam lũ làm tay sai mẫn cán cho chúng. Không còn chỗ nào thuộc về nhân dân cả.
Như thế còn hơn cả Đức và Pháp cái nền móng đều tan nát hết chỉ còn đỉnh phất phơ lá cờ CNXH - Tư liệu sản xuất, tài sản thuộc về Nhân dân.
Xã hội hình như mất hết cái cũ, nền tảng như nước Pháp, Đức...Nhưng ở Đức, Pháp không thằng nào dám đuổi tao đứng ở đó nếu không có biển cấm đỗ. Và biển cấm đỗ là do quy hoạch giao thông thành phố. Ở hơ, thế tất cả chúng ta bây giờ làm công cho ai, phục vụ ai?
Buồn, buồn mãi, cay đắng.
Đèo Thành Chương đi phố. Im lặng không nói câu nào...cứ hoai hoải lòng tràn ngập đắng cay, nhớ cả tuổi thanh xuân hai đứa....Nhớ bao năm tháng mình và bao trai Hà Nội dám chết cho một xã hội công bằng cho CNXH. Không bao giờ ân hận vì cả đời sẵn sành chết cho dân tộc này cho Thống nhất đất nước. Còn cho công bằng bác ái ư? Nó ở đâu?
Và tụi béo mập kia chúng nó có tài hơn mình không? Sao tụi nó phắt nhiên giầu thế? Giá như tụi nó giỏi như ông sáng tạo ra mạng, ra quả táo, ra Fb hay ra máy móc mới cho nhân loại thì đã đành. VN chưa có ai như thế cả song tụi nó giàu lắm lắm: Bây giờ khắp mọi nơi chúng nó đều có quyền đuổi mình.
Vừa rồi lên Yên Bái hỏi dân đen, ai cũng bảo:
- Chả tin các ông nữa. Ông bí thư kia chết rồi. Trời xét, trời phán còn bây giờ đâu cũng Nhà Trà, Quán Trà, đất Trà, vườn Trà Là...Ông em ruột vừa cử giữ chức to nơi nắm nhiều quyền lực tài sản tài nguyên có mảnh đất to vật vã ngay trong thành phố thì chúng tôi tin ai? Ông là cán bộ Trung ương hả?
- Không, tôi cũng là dân đen?- Mình bảo
- Dân đen sao quan tâm tới Đảng? Không tin!
Ôi cay đắng. Nước mắt ứa ra. Chương hỏi, sao thế? Sao mày khóc?
-Không, tao khóc đâu.
Cay Đắng!
Xã hội bây giờ của ai? Thuộc về ai?



https://www.facebook.com/tho.nguyenvan.737/posts/10206797288362138

Nhóm lợi ích quân đội và bi kịch Tân Sơn Nhất






“Sân bơi Tân Sơn Nhất”

Tương tự tình trạng “ngập” của đảng cầm quyền từ năm 2012 đến nay, sân bay Tân Sơn Nhất đang ở vào thời kỳ bi kịch sắp tới điểm cuối của nó.

Năm 2016, sân bay này đã chính thức được dân gian đặt tên “sân bơi Tân Sơn Nhất.” Nếu những năm trước sân bay này còn chưa bị ngập sau những trận mưa lớn, thì vào năm nay chỉ sau một trận mưa khoảng 150 mm, Tân Sơn Nhất đã biến thành một biển nước mênh mông.

Mới đầu, giới lãnh đạo sân bay Tân Sơn Nhất còn phủ nhận về tình trạng nước ngập bao la, nhưng sau đó đã phải thừa nhận trước những tấm ảnh mang tính bằng chứng không thể chối cãi.

Thậm chí một thứ trưởng giao thông vận tải chủ quản của sân bay Tân Sơn Nhất – ông Nguyễn Nhật – còn thừa nhận rằng trong chuyến bay từ Hà Nội đi TP.HCM hôm 11 tháng 9, 2016, ông cùng hơn 200 hành khách đã phải bay vòng trên trời hơn 40 phút do trời mưa to do sân bay Tân Sơn Nhất bị ngập nặng khiến máy bay không thể hạ cánh được.
Bi kịch đang hiện hình tồi tệ. Có lúc đến 9 chuyến bay phải bay vòng trên trời trong tổng số 670 -750 chuyến bay trong và ngoài nước cất cánh, hạ cánh mỗi ngày. Ai cũng biết nguyên nhân tắc trên trời trước hết là do tắc ở dưới mặt đất.

Thêm nữa, sân bay này chỉ có 51 vị trí đỗ, trong khi nhu cầu cần khoảng 80 vị trí. Có 2 đường băng nhưng chỉ 1 đường lăn ra vào 2 chiều. Máy bay khi hạ cánh đi vào nhà ga thì máy bay khác phải chờ. Có tình trạng hết vị trí đỗ nên máy bay phải chờ trên đường lăn.

Tất nhiên, nếu không có sân golf quân đội thì Tân Sơn Nhất sẽ có được 80 vị trí đỗ và thêm một đường băng nữa.


Quân đội nào?

Từ sau 1975, sân bay Tân Sơn Nhất bị lấn chiếm diện tích méo mó. Hàng loạt đại gia nhóm lợi ích quân đội đã thẳng tay chiếm đoạt một phần Tân Sơn Nhất để làm sân golf, nhà hàng, khách sạn, chung cư.

Dù đất trống trong sân bay vẫn còn, nhưng một bàn tay đen đúa nào đó vẫn quyết cắt 157 ha đất vàng trong sân bay cho tập đoàn Him Lam làm sân golf, mặc cho sân bay này bị tắc nghẽn nghiêm trọng.

Được biết, dự án sân golf trong sân bay bận rộn nhất Việt Nam do tập đoàn Him Lam của ông Dương Công Minh làm chủ đầu tư. Tập đoàn nổi tiếng với loạt scandan như: xây không phép sân tập golf và nhà hàng Him Lam; tự ý lấn chiếm hành lang sông Sài Gòn, xây vượt tầng trái phép; coi thường pháp luật, ngang nhiên cưỡng đoạt tài sản của doanh nghiệp khác; lọt vào danh sách đen cưỡng chế nợ của Bộ Tài Chính với số tiền nợ lên tới 34.8 tỷ đồng… Nổi tiếng với những bê bối tày đình như thế nhưng không hiểu sao tập đoàn này vẫn được bảo kê để lập lãnh địa riêng trên 157 ha đất trong sân bay. Thậm chí chủ tập đoàn này còn nhẫn tâm đầu độc người dân thành phố bằng 200 tấn thuốc trừ sâu đổ xuống sân golf Tân Sơn Nhất mỗi năm nhưng vẫn không bị truy cứu trách nhiệm.

Cũng phải kể đến một nhân vật có máu mặt khác – Đại tá Phùng Quang Hải – “chủ” một doanh nghiệp lớn trong quân đội mà được biết đã chiếm được rất nhiều khu đất vàng ở nhiều địa phương trên toàn quốc, trong đó có đất ở sân bay Tân Sơn Nhất.

Sau vụ “tướng Thanh đi Pháp chữa bệnh” vào tháng 6.2015, và từ đó Phùng Quang Thanh gần như “mất tích” trên bàn cờ chính trị, nghe nói số phận của Đại tá Phùng Quang Hải cũng không tốt lành hơn. Còn có đồn đoán rằng ông Hải đang phải chịu một chế độ quản thúc nào đó hoặc đã bị bắt.

Tuy nhiên dù hai ông Thanh và Hải “không còn nữa,” lợi ích nhóm quân sự vẫn là một bí mật kinh khủng và là một thách thức khủng khiếp đối với chính quyền dân sự.

Chỉ từ tháng 10.2015 mới bắt đầu những cuộc bàn bạc giữa phía quân sự với đại diện nhà chức trách dân sự về việc dùng đất quân sự để mở rộng Tân Sơn Nhất.

Một lần nữa, nhu cầu mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất được “đảng ta” đặt ra một cách đầy quyết liệt, trong bối cảnh dự án sân bay Long Thành còn lâu mới được khởi công do chưa tìm ra “tiền đâu.”

Chỉ mới đây, trước tình trạng quá tải và hết chỗ thoát nước của sân bay Tân Sơn Nhất, Bộ Quốc phòng mới chịu “nhả” gần 20 ha để mở rộng sân bay này. Tuy nhiên trong lúc việc bàn thảo còn chưa đâu vào đâu, một liên danh nhà đầu tư gồm tổng công ty 319 (Bộ Quốc phòng), công ty dịch vụ thương mại, sản xuất, xây dựng Đông Mêkông và công ty cổ phần hạ tầng Đông Á lại đề xuất dự án xây dựng hệ thống đường trên cao kết nối sân bay Tân Sơn Nhất (Q.Tân Bình) với đường Nguyễn Văn Trỗi – Hoàng Văn Thụ (Q.Phú Nhuận) theo hình thức đầu tư PPP (nhà nước và tư nhân hợp tác) nhằm giải quyết ùn tắc giao thông ở khu vực sân bay Tân Sơn Nhất, dự kiến vốn đầu tư đến 3.500 tỷ đồng.

Dự án trên về thực chất là nhằm né sân golf của nhóm lợi ích quân đội!

Tấn bi kịch còn lâu mới chấm dứt

Ngay lập tức đã xuất hiện hàng loạt ý kiến phản bác dự án trên: Liệu rằng khi xây xong, tình trạng kẹt xe trước ngõ vào sân bay có được giải quyết? Hay lại tăng thêm áp lực cho khu vực này khi không chỉ 3, 4 tuyến đường đổ về cùng lúc mà tận 6,7 tuyến? Liệu rằng khi đề xuất dự án “điên rồ” này, người ta có tính đường giải quyết nút thắt ngay cửa ngõ Tân Sơn Nhất không? Hay chỉ chăm chăm “vẽ” dự án nghìn tỷ “trên trời,” dự án càng nhiều, càng lớn lại càng có lợi?

Tại sao cứ phải vay hàng chục, hàng trăm ngàn tỷ để xây mới sân bay quốc tế mà không phải là mở rộng diện tích sử dụng tại sân bay Tân Sơn Nhất, trả lại quy hoạch đồng bộ ban đầu cho khu vực sân bay, xây thêm các Terminal tại những cửa ngõ khác đi vào sân bay để tăng cường và khai thác hết công năng của Tân Sơn Nhất? Tại sao lại cắt đất sân bay làm sân golf, vừa lấn chiếm diện tích làm đường băng mới, vừa tạo thêm chướng ngại vật cho các phi công trong quá trình hạ cánh sau một chuyến bay dài đầy mệt mỏi và căng thẳng? Tại sao phải giữ dự án sân golf vốn chỉ dành phục vụ vài ông chủ của giới thượng lưu, cổng vào rộng thênh thang không một bóng người, mà không biến nó thành một cửa ngõ vào sân bay quốc tế, vừa giảm tải cho nhà ga sân bay, vừa giảm áp lực tại các cửa ngõ và các tuyến đường đổ về khu vực này?

Tại sao cứ đổ lỗi cho hệ thống mương cũ kỹ, không đáp ứng được nhu cầu khi người ta đã cắt xén và lấp không ít mương trong hệ thống để tạo nên những thảm cỏ sân golf xanh mướt hay bê tông hóa chúng thành những con đường rải nhựa phục vụ cho các ông chủ thỉnh thoảng đến giải trí? Tại sao người ta chỉ đề xuất chi hàng trăm tỷ đồng cho dự án làm kênh thoát nước chống ngập cho sân bay Tân Sơn Nhất, trong khi phần gốc của vấn đề vẫn còn đó? Tại sao không phải là trả lại quy hoạch ban đầu cho sân bay, nâng cấp mương thoát nước vốn cũ kỹ, phục hồi hệ thống thoát nước khổng lồ trong sân bay mà tiếp tục “né” sân golf, đào xới ngang dọc khiến sân bay như một chiếc áo chắp vá cũ nát?

Tại sao vẫn kiên quyết giữ cái sân golf chỉ chuyên phục vụ giới nhà giàu, rồi lại rút cạn ngân sách, tiền mồ hôi nước mắt của dân để “vẽ” ra những dự án trên trời, chẳng những không giải quyết được mà còn khiến vấn đề thêm trầm trọng?

Những người quan tâm cũng nêu ra một hướng giải quyết vô cùng đơn giản, ít tốn kém nhưng không hiểu sao các nhà quy hoạch không ai “nhìn ra” hay người ta “thấy” nhưng cố tình né tránh: Tại sao không xây thêm cổng vào từ các tuyến đường Cộng Hòa – Hoàng Hoa Thám, Trường Chinh, Tân Sơn (khu vực cổng vào sân golf trong sân bay Tân Sơn Nhất)?

Chỉ có điều, nếu làm đúng nguyện vọng của dân và trả lại cho sân bay Tân Sơn Nhất về chính nó thì ai sẽ là người dẹp loạn lấn chiếm đất đai sân bay của tập đoàn Him Lam và tổng công ty 319?

Như người đời bình phẩm, trong tất cả những ông lớn kinh doanh bất động sản, Bộ Quốc phòng là một “cá mập” vào loại khủng nhất.

Bi kịch của sân bay Tân Sơn Nhất cũng bởi thế vẫn còn lâu mới chấm dứt!


Phạm Chí Dũng

Trang đỏ- giá 150k

Trang đỏ- giá 150k--ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh


Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016

Ô CỬA SỔ






Mù sương bất chợt quay về
đêm tê cóng bên thềm ước vọng
hồn lạc lõng đi tìm giấc mộng
kéo nắng lên đổ bóng trống không

Phố bây giờ đâu còn gió lộng
cho bong bóng xà phồng bay bổng lên cao
mắt em lấp lánh vỡ sắc cầu vồng
rộn rả tiếng cười thơ trẻ trắng trong

Những ô cửa nhỏ nhoi trông chừng nắng
mi mở hờ lo lắng gần xa
sợi tóc bạc rơi trên đường im ắng
trăng trắng đời con hẻm nhố nhăng

Nụ cười em treo buồn mái ngói
hiên tình ta nặng gánh cầu mong
nắng lên bảy sắc cầu vồng
ngày xưa trả lại môi hồng tươi xinh

Đâu ô cửa sổ đa tình
khép mi e lệ ngắm mình dưới trăng










Bạch tuyết mai- giá 150k

Bạch tuyết mai- giá 150k-ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh


Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

HÀNG VỀ BÌNH DƯƠNG ( TẮC)


CÂY LƠ LỮNG


Trang Hồng Mini -giá 100k

Trang Hồng Mini -giá 100k-ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh


MỖI SỚM MAI TA CHÀO ĐỜI






Mỗi sáng mai ta chào đời
uống giọt sương từ núm vú ước mơ
làm thằng người ngây thơ
bắt đầu với trò chơi nhân nghĩa


Bập bẹ gọi tên
Tình yêu- đau khổ và hạnh phúc
ta đuổi theo mây
chạy theo gió
thỉnh thoảng dừng lại to hó
nơi góc nhỏ mù mờ
nghe cái đói lợi danh thôi thúc
cơn khát tình chen chúc


Ta nút cùng cực
núm vú ước mơ cạn cùng
lục tung bầu trời tăm tối
vắt vầng trăng vàng vọt
nhỏ từng giọt cô đơn


Ta chết vào giấc mộng





lại chào đời vào mỗi sớm mai

Ấn tượng trong tuần: Tin đồn và sự… liêm chính





Tác giả: Kỳ Duyên
.


Ngẫu nhiên trong tuần, khi tin đồn Trịnh Xuân Thanh trốn ra nước ngoài bị cơ quan điều tra phát lệnh truy nã quốc tế, còn nóng hôi hổi vừa thổi vừa đọc, dư luận xã hội lại nháo nhác bởi những vụ việc xưa rồi Diễm, vậy mà vẫn có sức hút như từ trường trái đất.

Bẹp rúm và “nguyên khối”

Sao không chứ? Một vụ việc liên quan đến tin đồn- một quan chức cấp cao có bồ nhí, con riêng và không biết có phải do tài cán hay do những… gì gì mà cô bồ nhí này có khoản tài sản kếch sù, người lao động chính trực cày cuốc cả đời, nằm mơ cũng không thấy. Số liệu, sự việc cứ như ma xó!

Bức xúc quá, vị quan chức lên tiếng bác bỏ hoàn toàn. Có điều mới đây, cả hệ thống chính trị địa phương nơi ông này lãnh đạo cũng phải vào cuộc phủ nhận sạch trơn tất cả dạng tin đồn trên các trang mạng xã hội.

Miệng nhà quan có gang có thép! Tin đồn lập tức … rúm ró, nằm im.




Vượt qua những thông tin còn úp úp mở mở chưa được giải mã, những kiến nghị mang tính “răn đe” tin đồn, hãy nhìn vụ việc này với con mắt của thế giới phẳng, và của sự sòng phẳng liêm chính về tư cách công dân.

Có thể khẳng định, khi con người xuất hiện, hình thành nên cộng đồng, là xuất hiện tin đồn. Tin đồn sẽ tồn tại mãi mãi, chừng nào còn cộng đồng người. Bởi bản chất con người là tham sân si, là hỉ nộ ái ố.



Cũng bởi là tin đồn, nên nó mê hoặc con người khi đánh trúng vào tâm lý đặc thù- tính tò mò, và được nuôi dưỡng bởi cả tính xấu của con người, sự thêu dệt, một đồn mười, mười đồn trăm.

Nhất là trong thế giới phẳng hiện nay, mạng thì ảo mà cái tốt xấu, hay dở, thiện ác, tử tế hay ti tiện của lòng người lại rất thật.

Và trong bối cảnh đời sống nước Việt nói chung, mỗi địa phương nói riêng, còn chứa chất những bất ổn, bất bình, xung quanh “ung nhọt” tham nhũng, lợi ích nhóm, mua quan bán tước, khiến lòng người mất niềm tin bao nhiêu, thì tin đồn tuy hư hư thực thực tiếc thay, lại chiếm niềm tin của không ít người bấy nhiêu.

Nhưng mặt khác, thế giới phẳng với những thông tin từ thực tế, thậm chí có khi khởi đầu là tin đồn cũng lại giúp cho quản trị quốc gia nhanh chóng nắm bắt, loại trừ sự thất thiệt và có phương án xử lý. Đó là tính hai mặt của tin đồn.

Xử lý tin đồn, trong đó có xử lý sự khủng hoảng truyền thông ra sao? Dường như không có bài học chung cho mỗi vụ việc. Mà nó tùy thuộc vào sự tĩnh trí sáng suốt, vào bản lĩnh giải quyết các tình huống một cách khôn ngoan. Nhưng quan trọng hơn cả, phải bằng sự liêm chính, chính trực. Không thể chỉ bằng mệnh lệnh hành chính- hay bằng sự trấn áp của quyền lực. Nếu không tin đồn, tuy nằm bẹp dúm nhưng lại vẫn… còn nguyên cả khối, vẫn cứngànnăm bia miệng vẫn còn trơ trơ. Còn ngược lại, tin đồn sẽ phải… đỏ mặt, vì bẽ bàng!

Sự xuất hiện của IT là bước tiến vĩ đại của lịch sử. Nó mang đến cho XH bao điều thú vị, mở mang sinh hoạt dân chủ. Nhưng cùng đó là những phiền toái, những khóc cười, hạnh phúc và cả… bi kịch. Thì xử lý khủng hoảng truyền thông cũng cần trở thành kỹ năng tất yếu của bất cứ chính quyền cho đến nhà quản trị xã hội nào.

“Gia đình siêu nhân”

Vụ việc khác, khiến dư luận XH đến hôm nay, nói theo ngôn ngữ dân dã, vẫnhót hòn họt,mặc dù hiện tượng cũ mèm. Đó là tin đồn về “gia đình siêu nhân” của một quan chức. Thời IT, có rất nhiều khái niệm mới xuất hiện, mà “gia đình siêu nhân” cũng là một. Ngay lập tức gia đình này được các cư dân … tôn vinh trên mạng ảo.

Rồi từ tin đồn hóa thành… tin tức. Bởi ngoài ông còn có gần chục người thân là ruột thịt, đều nắm các chức danh quản lý, cán bộ chủ chốt các ngành, các lĩnh vực ở tỉnh này.

Có bao nhiêu “gia đình trị’ trong nước Việt? Không hiếm. Nếu như biết rằng, hiện tượng này đã đi vào văn học, ca dao, tục ngữ, thành ngữ của nhân gian từ quá khứ đến thời hiện tại. Đáng tiếc, ngày càng có khuynh hướng “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc” ở các ngành các cấp, từ cơ sở trở lên…, trong bối cảnh XH đang bị lợi ích nhóm câu kết, chi phối và là nỗi bất bình ám ảnh người dân.

Tỷ như “gia đình trị’ ở Tổng Công ty Bảo đảm An toàn Hàng hải miền Nam, có tới 15 người có quan hệ gia đình, họ hàng với Tổng Giám đốc công ty này. Trước đó, cả XH xôn xao vụ việc “cả họ làm quan” ở huyện Mỹ Đức (Hà Nội). Rồi vụ việc Cục trưởng Cục Thuế Quảng Bình ngự trị 03 nhiệm kỳ, ngoài ra, còn có đến 10 người thân của ông này được tuyển vào ngành thuế, trong đó nhiều vị đang giữ những vị trí chủ chốt, có khả năng thay thế khi ông này về hưu.

Hầu như tỉnh nào, ngành nào, cấp nào cũng … nhuốm mầu hiện tượng “gia đình trị” với cấp độ cao thấp khác nhau.

Ở các quốc gia văn minh, chuyện cha truyền con nối cũng không hiếm. Nhưng vì sao không thành tai tiếng? Sự khác biết bản chất ở đây là nền quản trị quốc gia công khai, minh bạch và kiểm soát quyền lực bằng luật pháp, bằng thiết chế mô hình XH. Sự tuyển chọn là công bằng, sòng phẳng, đã tạo ra những nhân sự tài năng thật.

Còn ở nước Việt ta, hiện tượng “gia đình trị” đang có nguy cơ thành “bản sắc văn hóa” trong công tác tổ chức cán bộ. Người đứng đầu Chính phủ đã phải lưu ý các cấp chính quyền các địa phương trong cả nước: Tìm người tài chứ không tìm người nhà!

Vì rất có thể ở đâu đó, những người tài khác, do không phải “người nhà” đã mất đi một cơ hội tiến thân. Như vậy, sự bất công không nói không rằng đã… hiển hiện.

Chuyên gia về luật Nguyễn Quốc Tấn Trung, trong một bài viết về hiện tượng “gia đình trị” phân tích khá sâu sắc về cái gọi là “chủ nghĩa huyết thống và chủ nghĩa thân hữu – nepotism và cronyism”, có thể phát triển và được công nhận một cách công khai trong XH. Đó là một sự thật, bởi theo ông, ngay cả khi người nắm chức vụ lãnh đạo không hề có ý định hỗ trợ, yêu cầu, đề nghị bổ nhiệm người thân của mình vào các vị trí lãnh đạo khác; quyền lực từ cái ghế của ông ta đôi khi cũng đã đủ để các hệ thống cấp dưới cân nhắc việc nên đề cử và bổ nhiệm ai. Hiện tượng này tiềm ẩn nguy cơ tạm gọi là chủ nghĩa “bè phái thụ động”, là nguồn gốc cơ bản của các nhóm lợi ích trong tương lai, được xây dựng dựa trên nền tảng quan hệ và gia đình.

Ông Nguyễn Quốc Tấn Trung đã phải kiến nghị: Đã đến lúc pháp luật Việt Nam phải kiểm soát “gia đình trị”!

Đó là một nhận xét cực kỳ tinh tế, am hiểu thực tiễn. Người viết bài từng lăn lộn ở cơ sở, càng thấm thía cái ý nghĩa “cha truyền con nối, anh truyền em nối” một cách rất tự nhiên, trong tâm lý các địa phương- một tâm lý truyền thống từ thuở “phong kiến đế quốc” xa xưa. Chưa kể vì muốn nịnh bợ cấp trên, không thiếu kẻ sẵn sàng đưa người cửa trước rước người cửa sau. Cũng chính là cho con đường hoạn lộ lâu dài của họ…

Trong bài viết trên Tuần Việt Nam, ngày 22/9, bàn về kiểm soát quyền lực, Ts Vũ Ngọc Hoàng đã cảnh báo, việc kiểm soát quyền lực trước tiên là để bảo đảm cho quyền lực luôn thuộc về đúng chủ nhân của nó, tức là thuộc về nhân dân, được sử dụng đúng mục đích, không bị lợi dụng, lạm quyền. Khi quyền lực bị lạm dụng thì tất yếu sẽ tha hóa bộ máy cầm quyền, và cũng là nguyên nhân quan trọng nhất dẫn đến tha hóa đạo đức xã hội. Sự tha hóa quyền lực tất yếu sẽ dẫn đến sụp đổ chế độ chính trị. Nếu sự tha hóa ấy không dừng lại và lành mạnh hóa thì sụp đổ là không thể khác, chỉ còn là vấn đề thời gian.

Khi quyền lực không được kiểm soát thì mặt trái của nó chính là tác nhân quan trọng nhất làm tha hóa cán bộ, tha hóa những con người được trao quyền lực, rồi tha hóa cả bộ máy, làm cho bộ máy bị biến chất, không còn là nhà nước của dân, mà dần dần thành nhà nước phản bội nhân dân.

Ở góc độ khác, cần thấy điều này, trong bối cảnh kiểm soát quyền lực ở XH còn yếu, thì sự phát triển IT, cùng tin tức các trang mạng XH (nếu lọc bỏ được những tin đồn nhảm), lại là cánh tay đắc lực giúp cho quản trị quốc gia có thể cập nhật được vấn đề này, xử lý kịp thời thông tin.

Nhà sử học Dương Trung Quốc ,mới đây, trả lời báo chí, nhắc tới Luật Hồi tỵ có từ thời vua Lê Thánh Tông, quy định bổ nhiệm quan lại xưa rất rõ ràng, cụ thể. Đó là những người thân như anh em, cha con, thầy trò, bạn bè cùng học, những người cùng quê…, không được làm quan cùng một chỗ. Nếu ai gặp những trường hợp nói trên thì phải tâu báo lên triều đình vàcác cơ quan chức năng để bố trí chuyển đi chỗ khác (Infonet, ngày 20/9)

Cứ chiếu theo luật của bậc tiền nhân, liệu có bao nhiêu “gia đình trị”, mầm mống của hiện tượng lợi ích nhóm neo đậu trong XH hiện nay? Hẳn không hiếm và cũng không quý.

Còn theo bà Phạm Chi Lan, quy trình đều nằm trong tay những người có thẩm quyền, nếu quy trình đúng mà dẫn đến sai sót thì phải xem lại, điều chỉnh cái quy trình đó cho chặt chẽ hơn chứ không phải dùng để biện minh cho những sai sót (MTG, ngày 18/9).

Chỉ sự liêm chính của chính quyền từ cơ sở trở lên mới là … định luật bảo toàn “trọng lượng” của quyền lực

Chỉ có sự liêm chính mới đủ sức đánh bật… tin đồn

Ở cả hai vụ việc- liêm chính có đủ mạnh không?

—————-

http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/329920/tin-don-va-su-liem-chinh.html

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

Bông giấy mỹ- giá 350k



Bông giấy mỹ- giá 350k-ĐT 0974548883. STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh


Khi nào cánh cổng Thiên đường và Địa ngục sẽ mở ra?







   


Con người nhiều khi khác nhau chỉ ở một niệm. Một niệm thành ma, một niệm thành Phật; một niệm lên Thiên đường, một niệm xuống Địa ngục; một niệm hiểu ra ngay, một niệm lại đi vào ngõ cụt… Sai khác ở một niệm sẽ đưa đến những kết quả hoàn toàn khác nhau.



Nhưng cũng có rất nhiều người không tin vào điều ấy, và vị võ sĩ Nhật Bản trong câu chuyện dưới đây là một trong số đó.

Một ngày, vị võ sĩ Nhật Bản tên là Tín Trọng đến thỉnh giáo thiền sư Bạch Ẩn: “Thưa thiền sư, Thiên đường và Địa ngục có thực sự tồn tại không?”

Bạch Ẩn thiền sư hỏi lại: “Ngài làm nghề gì?”

Võ sĩ đáp: “Tôi là võ sĩ!”

“Ngài là một võ sĩ?” Bạch Ẩn thiền sư lớn tiếng nói: “Người nào ngu xuẩn mới thuê ngài làm võ sĩ bảo vệ! Ngài xem, khuôn mặt của ngài quả thực không khác gì một tên ăn mày!”


Vị võ sĩ nổi nóng, đưa tay lấy thanh bảo kiếm đang đeo ở bên hông ra và nói: “Ngài vừa nói cái gì?” Ông ta chưa từng bị ai nói lời chế nhạo như vậy nên trong lòng đang sôi sục như lửa.

Bạch Ẩn thiền sư thấy vị võ sĩ như vậy, liền “đổ thêm dầu vào lửa” mà nói: “Ồ! Ngài cũng có bảo kiếm à? Nhưng bảo kiếm của ngài xem ra đã rất cùn rồi, chém không rơi đầu ta được đâu!”

Võ sĩ Tín Trọng lúc này đã giận tím mặt, rút phăng thanh bảo kiếm ra, khiến thanh bảo kiếm kêu “loảng xoảng”. Ông ta nhanh tay đưa thanh bảo kiếm sáng loáng lên ngực Bạch Ẩn thiền sư một cách giận dữ.

Bạch Ẩn thiền sư bình thản nhìn võ sĩ và nói: “Cánh cửa Địa ngục từ đây mà mở ra!”

Trong nháy mắt, võ sĩ Tín Trọng khôi phục lý trí của mình, cảm thấy mình thật vô lễ và liều lĩnh nên vội vàng thu bảo kiếm rồi cúi đầu giải thích.

Bạch Ẩn thiền sư nở nụ cười nói với võ sĩ: “Cánh cửa Thiên đường bởi vậy mà mở ra!”

Câu chuyện Địa ngục và Thiên đường đã được nhiều người biết đến. Chỉ bằng một câu nói, Bạch Ẩn thiền sư đã thể hiện một đạo lý sâu xa: Người ta khác nhau ở một niệm. Vì một niệm mà lên Thiên đường, nhưng cũng chỉ vì một niệm mà rơi vào Địa ngục… Có lẽ chỉ những bậc tu hành đã ngộ Đạo mới có thể hiểu được ý nghĩa uyên thâm mà người đời không thể nhận ra này…

Theo Secretchina
Mai Trà biên dịch

CƠN MƯA Ủ DỘT





Cơn mưa đêm ủ dột
những ngọn đèn đường hoảng hốt
in bóng bóng phố nát nhàu
sân ga đứng đợi niềm đau


Cánh cửa lòng mở đau đáu
bầu trời trắng đục lẻ loi một vì sao
xa xa vọng tiếng còi tàu
bước chân ai đạp vũng sầu tóe tung


Ngọn gió nổi hung
hất những hạt mưa cọc cằn
ran rát thịt da
trái tim trợt ngã
lời thề hẹn vỡ ra
muôn nẻo đường xa


Con tàu vội vả lướt qua
sân ga xa lạ
mưa tầm tả
ủ dột tình ta


Loài ểnh ương rỉ rả sinh sôi

Bằng lăng Thái- giá 350k



Bằng lăng Thái- giá 350k-ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh


Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2016

Trà Phúc Kiến- giá 750k

Trà Phúc Kiến- giá 750k-ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh


Hoa Lài- giá 650k

Hoa Lài- giá 650k-ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh


Hồi giáo thành “khủng bố” từ khi nào (bài 1): từ gợi tình xem thành đe dọa



Sáng Ánh



Năm ông áo lùng thùng quấn khăn trên đầu cỡi lạc đà cười tươi. Bảy cô hở rốn đeo nịt vú lèng xèng uốn éo. Nhạc xập xình và trẻ con người lớn vỗ tay thích thú. Quần chúng ở đây là bình dân Hoa Kỳ và ai nấy đều vui như là ngày hội. Thì đây là ngày hội, Hội Chà là (Date Festival) tại Indio, một thị trấn ở phía sa mạc tại Nam California.


Tại ngày Hội Chà Là. Hình từ trang này

Indio là nơi sản xuất chà là nhiều nhất thế giới và mỗi năm tổ chức ngày hội này để quảng bá, và tất nhiên là hội chà là thì không thể thiếu múa rốn với lại lạc đà. Nhưng đây là lần tôi dự hội vào đầu thập niên 1980s. Ngày hôm nay, vũ công hở rốn thì còn có thể chấp nhận, vì rõ ràng là họ không có mang áo giấu bom người. Nhưng gặp đàn ông râu ria và quấn khăn mặc áo thụng thì mọi người tại Mỹ sẽ bỏ chạy, nhìn nghi kỵ nếu không đuổi hẳn khỏi tàu bay.

30 năm trước hay 70 năm trước, cái nhìn của Tây phương về người Ả Rập và Hồi giáo là đàn ông 4 vợ (thích nhỉ) và đàn bà nguấy mông (thích chứ). Nam của họ thì lôi cuốn và nam tính, và nữ thì hấp dẫn và đa tình. Ahmad Ben Hassan là tên của nhân vật chính của bộ phim The Sheik(1921) đưa Rudolf Valentino lên hàng “sex symbol” của thế giới, “latin lover”, người tình miền Nam. Ông phát biểu, “Người da ngăm không phải là mọi. Văn minh Ả Rập là một trong những văn minh kỳ cựu của thế giới…Người Ả Rập là người tự trọng và trí óc sắc bén”; các bà các cô khi ấy hú hí đồng tình.


Rudolf Valentino. Hình từ trang này

Suốt những thập niên này, và 100 năm về trước, hình ảnh của Ả Rập, Hồi giáo trong văn hóa bình dân là thâm cung ngàn lẻ, là đèn thần Aladin hay Alibaba. Hình ảnh này ngây ngô và sai lệch, đồi cát ẩn hiện và háng phụ nữ sóng sánh, hương trầm và thảm trải. Ở một cấp cao hơn và trí thức thì cũng chẳng khác mấy, ta nghe Rimsky Korsakov (Scheherazade) và ngắm tranh ở truồng của Ingres. Đến đời của người viết này vẫn còn vậy, một phim kích dục ở Pháp trong những năm 70 mang tựa là “Em nằm xuống cát để anh tuôn ra dầu hỏa”.


Ingres, “Odalisque với một nô lệ”

Hiện nay thì hình ảnh này đã hoàn toàn đổi khác. Vậy trong 30, 40 năm qua, việc gì đã xảy ra?

Iran: Hồi giáo là áp bức phụ nữ

Ba Tư không phải là Ả Rập nhưng cái nhìn của Tây phương (và thế giới nói rộng) về Hồi giáo đã thay đổi, bắt đầu là do những biến chuyển tại đây vào cuối thể kỷ.

Năm 1953, Mossadegh, một nhà chính trị quốc gia thế tục và ôn hòa được dân chúng bầu lên. Tân thủ tướng này đòi quốc hữu hóa và kiểm soát các công ty dầu hỏa của Anh quốc. Vua Iran là Mohammad Reza Shah chạy sang Italy lánh nạn. Anh Mỹ bèn lật đổ Mossadegh và mang nhà vua trẻ trở về.


Mohammed Mossadegh, Thủ tưởng được bầu của Iran, tại phiên tòa sau khi bị Mỹ lật. Ảnh: AFP

Ông vua này thắt chặt chế độ quân chủ độc tài trong 26 năm, với bộ máy quân đội và công an, ông đàn áp mọi chống đối, đồng thời đưa Iran lên tầm thế giới bằng cách vung vít xa hoa. Thí dụ, ông thích đọc bách khoa về vũ khí Jane’s, kiểu Việt Nam ta ngày nay thích kỷ lục Guiness. Một hôm ông triệu quần thần hỏi tại sao Tây Đức lại là quốc gia trên thế giới đứng thứ tư về số chiến xa? Tụi bay mau làm sao đi mua đủ số cho ta vượt qua!


Vua Mohammed Reza Pahlevi và hoàng hậu là Empress Farah, thứ ba từ trái sang, cùng Tổng thống Mỹ John F. Kennedy và Jacqueline Kennedy, tại Mỹ, 1962. Ảnh: Associated Press

Các phong trào thế tục quốc gia, cấp tiến, tả phái trong nước tìm mọi cách lật đổ ông vua này nhưng bất thành. 1979, một giáo sĩ lưu vong thu băng giảng đạo gửi về nước và quần chúng bình dân tôn giáo nổi lên khiến Mohamad Reza lại phải ra đi, lần này Mỹ cũng không cứu được.


Vua và Hoàng hậu Iran cùng hai con chạy sang Bahamas. Ảnh chụp tại Nassau, thủ đô Bahamas, khi họ bị báo giới vây quanh. Nguồn: Associated Press

Cách mạng Đen này hẳn là không ưa Hoa Kỳ rồi, và một số sinh viên (Vệ binh Cách mạng) chiếm tòa Đại sứ Mỹ bắt làm con tin. Đồng thời, xã hội Iran cũng thay đổi, chế độ mới muốn trở lại truyền thống tức là phụ nữ phải trùm khăn và mặc áo dài. Đây đổi ngược với thời quân chủ, khi hoàng hậu xỉa răng bằng tăm Cartier và là thành viên của Hàn lâm viện Nghệ thuật Pháp.

Quả là nữ quyền có thụt lùi tại Iran dưới chế độ giáo sĩ nhưng thụt lùi đau đớn nhất là quyền lợi kinh tế và chiến lược của Tây phương tại đây. Truyền thông nước ngoài bèn nhắm vào mặt này để đánh thần quyền, vì chẳng lẽ lại đánh nó vì nó đuổi Tây đuổi Mỹ và giành lại chủ quyền trên tài nguyên quốc gia? Hình ảnh Hồi giáo áp bức phụ nữ là từ đây, và đúng đắn, chí ít là dưới chế độ của các giáo sĩ Iran.


Cách mạng Hồi giáo ở Iran hồi 1979. Người dân mang ảnh của giáo chủ Khomeini

Nhưng, khoan! Đồng minh chí thiết của Tây phương trong khu vực là Saudi Arabia thì nữ quyền không bao giờ được truyền thông nhắc đến, miễn nó cứ làm tay sai dầu hỏa cho mình thì việc gì cũng OK. Nếu so sánh thì số phận phụ nữ tại Iran còn đỡ tủi hơn nhiều số phận của phụ nữ Saudi hay các quốc gia vùng Vịnh. Họ được lao động, được lái xe, được di chuyển, được ứng cử, được đi bầu, không che mặt và nhiều lúc quấn khăn đội đầu trễ nải rất xinh.


Các mẫu trang phục của Farnaz Abdoli, nhà thiết kế hàng đầu của Iran. Hình từ trang này

Tuy vậy nhưng đối với truyền thông Tây phương, Iran vẫn là nơi tệ nhất, đàn áp nữ quyền, hay dân chủ, nhân quyền, chỉ vì không phe tao.

(Còn tiếp)

Chỉ số phát triển con người & Chỉ số thất bại của quốc gia






Trong quá trình tòan cầu hóa và hội nhập ngày càng sâu rộng hiện nay nhân lực lao động quốc gia trở thành thương phẩm quốc tế. Các quốc gia có xu hướng hợp tác và nhất thể hóa vào các tổ chức kinh tế chính trị để tăng cường việc trao đổi thương mại, sử dụng hiệu quả tiềm lực quốc gia và nâng cao vị thế chính trị, bảo đảm an ninh quốc gia của mình.

Trong nửa sau thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21 ngoài Liên Hiệp Quốc tổ chức hợp tác chính trị toàn cầu lớn nhất chúng ta đã chứng kiến sự ra đời của hàng loạt tổ chức quốc tế và khu vực từ những tổ chức chính trị có tính chất Câu lạc bộ tham vấn toàn cầu như G7 và G20 hay vực như APEC đến các tổ chức hợp tác kinh tế chính trị từng phần và “lỏng lẻo” như ASEAN hay toàn diện và “chặt chẽ” như EU.
Sắp tớiđây là TPP (Trans-Pacific Partnership) và TATIP (Transatlantic Trade and Investment Partnership).Toàn cầu hóa và hội nhập là xu hướng không thể đảo ngược.
Việc xác định trình độ phát triển và khả năng phát triển bền vững của một quốc gia là rất quan trọng để đánh giá tổng hợp “trọng lượng trong thực tế tương tác” của một quốc gia khi tham gia vào tổ chức quốc tế.
Trọng lượng thực tế trong tương tác của một quốc gia bao gồm một chuỗi các chỉ số được thiết lập một cách khoa học, đượ c giới khoa học và kinh tế chính trị trên toàn thế giới thừa nhận và sử dụng để xây dựng hoặc điều chỉnh các chính sách vĩ mô trong hoạt động một quốc gia hay cuả các tổ chức quốc tế.
Không phải lúc nào các chỉ số này cũng được thừa nhận dễ dàng. Chẳng hạn Chỉ số mức độ cảm nhận tham nhũng (Corruption Perceptions Index – CPI) của Tổ chức Minh bạch quốc tế bị khá nhiều quốc gia trong đó có Việt Nam nghi ngờ tính khách quan.
Vơí thời gian uy tín của Tổ chức Minh bạch quốc tế được nâng cao và CPI được thừa nhận rộng rãi, được các nhà chính trị sử dụng một cách biểu cảm và đôi khi khá tùy tiện.
Chẳng hạn chúng ta còn nhớ phát biểu của một quan chức cao cấp rằng “tình trạng tham nhũng ở Việt Nam trong những năm vừa qua là ổn định” . Ông này khẳng định như vậy chỉ trên một cơ sở duy nhất: chỉ số CPI và thứ hạng của Việt Nam trong Bảng xếp hạng toàn cầu của Tổ chức Minh bạch quốc tế gần như không thay đổi.
Mặt khác việc tìm hiểu các chỉ số này thực sự cần thiết vì cho phép chúng ta biết khá chính xác “Who is who ?” và giúp chúng ta nhìn nhận khách quan và toàn diện hơn một sự việc.
Chẳng hạn các Bảng xếp hạng của Time Higher Education và QS giúp chúng ta hiểu đúng tại sao ở Việt Nam hiện có hơn 200.000 thạc sĩ và cử nhân chưa có việc làm mà cũng không thể “xuất khẩu” đi đâu được như có người đề nghị.
Việc tìm hiểu một số chỉ số khác lại có thể giúp chúng ta hiểu tại sao nước này được mời mà nước khác chưa được mời vào tổ chức quốc tế nào đó. Cũng như thái đối xử của cộng đồng một tổ chức hợp tác quốc tế đối với từng quốc gia trong quá trình hoạt động về sau của tổ chức quốc tế này.
Tôi xin phép giới thiệu hai chỉ số thuộc loại này. Hai chỉ số cơ bản nhất xác định trình độ phát triển và khả năng phát triển bền vững của một quốc gia.
Bài viết này tổng hợp tư liệu từ một số nguồn. Tôi hệ thống lại để chúng ta cùng tìm hiểu.
Thứ nhất là Chỉ số phát triển con người (Human Development Index – HDI là chỉ số tổng hợp của tuổi thọ trung bình, tỷ lệ biết chữ, giáo dục, các tiêu chuẩn khác như phúc lợi trẻ em và một số nhân tố khác trong cuộc sống các quốc gia trên thế giới.
HDI giúp tạo ra một cái nhìn tổng quát sự phát triển của một quốc gia. Đây cũng là chỉ số xác định sự ảnh hưởng của các chính sách kinh tế đến chất lượng cuộc sống. Nghĩa là phản ánh cả chất lượng cuả sự phát triển.
HDI được đề xuất và phát triển bắt đầu từ năm 1990 bởi nhà kinh tế người Pakistan Manbub ul Haq và nhà kinh tế Ấn Độ Amartya Sen (giải Nobel kinh tế năm 1998).
Theo quan điểm của các họ c giả này mục tiêu của việc phát triển con người là nhằm mở rộng cơ hội lựa chọn cho người dân và tạ điều kiện để họ có thể thực hiện sự lựa chọn đó một cách tự do.
Những lựa chọn quan trọng và cơ bản nhất là được sống lâu và khỏe mạnh, được học hành và có được một cuộc sống ấm no. Từ đó họ đã xác định năm đặc trưng của quan điểm phát triển con người là:
Con người là trung tâm của sự phát triển.
Người dân vừa là phương tiện vừa là mục tiêu của phát triển.
Việc nâng cao vị thế của người dân (bao hàm cả sự hưởng thụ và cống hiến).
Chú trọng việc tạo lập sự bình đẳng cho mọi người dân về mọi mặt: tôn giáo, dân tộc, giới tính, quốc tịch…
Tạo cơ hội lựa chọn tốt nhất cho người dân về: kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa…
HDI là một thước đo tổng quát về phát triển con người. HDI cho phép đo thành tựu trung bình của một quốc gia theo ba tiêu chí sau:
Sức khỏe: Một cuộc sống dài lâu và khỏe mạnh, đo bằng tuổi thọ trung bình.
Tri thức: Được đo bằng tỉ lệ số người lớn biết chữ và tỉ lệ nhập học các cấp giáo dục (tiểu học, trung học, đại học).
Thu nhập: Mức sống đo bằng GDP bình quân đầu người.
HDI được tính theo thang điểm từ 0-1.0. HDI đã được các tổ chức của Liên Hiệp Quốc thừa nhận là một chỉ số tương đối khái quát để đánh giá mức độ phát triển của một quốc gia.
Hàng năm Chương trình phát triển Liên Hiệp Quốc (UNDP) đều công bố xếp hạng toàn cầu các quốc gia theo chỉ số HDI. Các quốc gia được xếp hạng từ cao xuống thấp theo điểm số.
Cách phân loại quốc gia theo chỉ số HDI được UNDP công bố vào năm 2011 theo chỉ số HDI như sau: Điểm trên 0.8 là rất cao, từ 0,7-0,8 là cao, từ 0,52-0,7 là TB, từ 0,29-0,51 là thấp và dưới 0,29 là rất thấp.
Từ Bảng xếp hạng theo cách này ta có vài số liệu để tham khảo cho các nước châu Á:
Quốc gia tốt nhất là Nhật Bản xếp thứ 12 (HDI 0,901 điểm); Hồng Kông 13 (HDI 0,898 điểm); Hàn Quốc – 15 (HDI 0,897 điểm); Israel -17 (HDI 0,888 điểm); Singapore -26 (HDI 0,866 điểm); UAE (Tiểu vương quốc Ả rập thống nhất) -30 (HDI 0,846 điểm); Qatar -37 (HDI 0,831 điểm); Malaysia -61 (HDI 0,761); Kuwait -63 (HDI 0,76; Trung Quốc -101 (HDI 0,687); Thailand -103 (HDI 0,682); Mông Cổ -110 (HDI 0,653); Philippines -112 (HDI 0,644); Indonesia – 124 (HDI 0,617); Việt Nam- 128 (HDI 0,593); Ấn Độ -134 (HDI 0,547); Campuchia và Lào-138,139 (HDI 0,522); Pakistan-145 (HDI 0,504); Bangladesh-146 (HDI 0,500);Myanmar-149 (HDI 0,483).


HDI của châu Á. Ảnh: Internet

Rõ ràng ngoài các yếu tố về giáo dục, y tế, thu nhập thì tham nhũng có ảnh hưởng trực tiếp đến HDI. Dễ dàng nhận thấy liên hệ này qua Xếp hạngmức độ cảm nhận tham nhũng (Corruption Perceptions Index – CPI) của Tổ chức Minh bạch quốc tế năm 2011 cho các nước châu Á có HDI cao nhất :
Singapore – 5 (CPI 92 điểm); Hồng Kông -12 (CPI 84 điểm); Nhật Bản – 13 (CPI 80 điểm); Qatar – 22 (CPI 72 điểm); UAE (Tiểu vương quốc Ả rập thống nhất) – 28 (CPI 68 điểm); Israel – 36 (CPI 58 điểm); Hàn Quốc – 43 (CPI 54 điểm); Malaysia – 60 (CPI 43 điểm).
Amartya Sen là người châu Á đầu tiên nhận giải Nobel kinh tế. Có thể nói trong số tất cả các nhà kinh tế nổi tiếng thế giới hiện nay Amartya Sen đại diện chân chính nhất của các nước chậm phát triển nghèo khổ.
Amartya Sen cũng là người đầu tiên phát hiện ra mối liên hệ giữa nghèo đói và việc thiếu tự do dân chủ. Nhiều nước có thể chế độc tài trong tình trạng nghèo đói. Ngược lại, phần lớn các nước dân chủ đều là những nước giầu có.
Amartya Sen sau khi nghiên cứu quan hệ giữa nạn nghèo đói và mức độ dân chủ đã đưa ra một lời tuyên bố nổi tiếng: “Không bao giờ từng có một nạn đói nào đáng kể xẩy ra ở một nước độc lập, dân chủ và có tự do báo chí. Nạn đói chỉ xẩy ra ở những nước độc tài hay bị chiếm đóng”.
Ông là tác giả của cuốn sách nổi tiếng ”Development as Freedom” (“Phát triển là Tự do”). Trong đó, Amarrtya Sen khẳng định: tự do vừa là mục tiêu tối hậu, vừa là cứu cánh để phát triển kinh tế.
Theo ông, những mục tiêu mà các nhà kinh tế thường cho là tối hậu: tăng trưởng kinh tế, tiến bộ công nghệ, ngay cả hiện đại hóa, phải được đánh giá bởi mức độ đóng góp của chúng vào tự do của con người.
Tương tự như nghèo đói, tham nhũng thường lan rộng ở những nước thiếu tự do dân chủ. Hậu quả của tham nhũng là người dân không có được sự chọn lựa tốt nhất giá cả hàng hóa dịch vụ công, tư.
Tham nhũng làm tăng mọi chi phí quản lý về phía công quyền và trong xã hội, hạn chế sự sang tạo, và nuôi dưỡng tội phạm.
Tham nhũng làm giảm đầu tư trong ngoài nước, giảm phát triển. Quan trọng nhất là tham nhũng tạo điều kiện cho tư bản than hữu (cronyism) phát triển. Làm tăng chênh lệch giàu nghèo và căng thẳng trong xã hội.
Kết quả là làm mất động lực phấn đấu của thế hệ trẻ, của tài năng. Hạn chế sự phát triển của công dân dẫn đến việc làm giảm khả năng cạnh tranh của quốc gia. Tức là tiền đề cho sự thất bại của quốc gia.
Xin phép chuyến sang thảo luận chỉ số thứ hai. Chỉ số thất bại quốc gia. Chỉ số thất bại hay còn gọi là chỉ số FSI (Failed States Index) một chỉ số quan trọng thể hiện khả năng phát triển và phát triển bền vững của một quốc gia.


FSI Quốc tế. Ảnh: Internet

Từ lâu các nhà triết học đã cố gắng tìm hiểu nguyên nhân phát triển thành công của các quốc gia. Trong thế kỷ 20 các nhà khoa học xã hội dần đã đi đến kết luận khá thống nhất là văn hóa chính là yếu tố quyết định sự phát triển của một quốc gia.
Một trong những triết gia đầu tiên trong lĩnh vực này Max Weber (1864-1920) người Đức. Max Weber coi đạo đức Thiên chúa Tin lành là nền tảng tinh thần của Chủ nghĩa tư bản (CNTB) châu Âu ở các nước tư bản đầu tiên.
Max Weber cho rằng nền văn hóa Thiên chúa Catholique La Mã là kém thích hợp hơn cho phát triển CNTB và Thiên chúa Orthodox (Chính thống) càng kém thích hợp hơn nữa cho phát triển tư bản.
Riêng đối với văn hóa Khổng Giáo, Max Weberc có cái nhìn rất bi quan cho đó là một nền văn hóa hoàn toàn không thích hợp để phát triển CNTB.
Việc các quốc gia chịu ảnh hưởng nhiều của Khổng Giáo như Nhật, Hàn Quốc , Đài Loan, Singapore phát triển thành công cuối thế kỷ 20 làm các học giả phải tìm hiểu sâu hơn về việc thành công và đặc biệt sự thất bại của các quốc gia trong sự nghiệp phát triển.
Những học giả hàng đầu về lý thuyết thất bại của các quốc gia là Jared Diamon, Daron Acemoglu và James Robinson. Họ bắt đầu tìm cách lý giải việc thất bại/thành công sự phát triển tư bản của một quốc gia.
Các tác giả này đã trình bày quan điểm của mình trong cuốn sách nổi tiếng “Tai sao các quốc gia thất bại” (Why nations fail).
Tuy nhiên việc tìm cách định lượng khả năng phát triển thành công/thất bại của một quốc gia vẫn là môt câu hỏi bỏ ngỏ.
Câu hỏi này chỉ mới được giải đáp rất gần đây. Đã xuất hiện môt chỉ số mới đinh lượng sự thành bại của quốc gia.
Chỉ số thất bại hay còn gọi là chỉ số FSI (Failed States Index) là một chỉ số do Quỹ vì Hòa Bình (Fund for Peace) một Think tank độc lập với tạp chí Foreign Policy sáng lập ra.
Quĩ này đã tổng hợp liên tục 90.000 nguồn dữ liệu định lượng khác nhau (được công khai từ đầu năm đến cuối năm) của 177 quốc gia trên thế giới, để gộp thành 12 thang điểm đo từ mức độ phát triển kinh tế cho đến chỉ số về sự công bằng trong xã hội. Sau đó, tạp chí Foreign Policy công bố Bảng Xếp hạng các quốc gia được khảo sát theo chỉ số FSI bắt đầu từ 2005.
Việc Quỹ Vì hoà bình đưa ra khái niệm chỉ số FSI là cố gắng đầu tiên dùng phương pháp định lượng để nhận dạng các quốc gia thất bại và hoạch định các chính sách thích hợp với các quốc gia này.
Có 12 chỉ tiêu (Indicator) đánh giá, gồm 4 chỉ tiêu xã hội, 2 chỉ tiêu kinh tế, 6 chỉ tiêu chính trị. Mỗi chỉ tiêu được đánh giá theo thang điểm 10; điểm càng cao tức là càng thất bại, điểm càng thấp thì càng thành công. Cộng điểm của 12 chỉ tiêu này lại được tổng số điểm đánh giá mức độ thất bại, tức FSI của quốc gia đó.
Chỉ tiêu xã hội gồm: (I-1) Áp lực gia tăng dân số; (I-2) Sự di chuyển lớn dân tị nạn trong nội bộ quốc gia tạo ra nguy hiểm nhân đạo; (I-3) Viêc tồn tại các nhóm thù địch nhau hoặc các nhóm cuồng tưởng (paranoia); (I-4) Dân chúng di cư ra khỏi đất nước vì lý do kinh tế, chính trị.
Chỉ tiêu kinh tế gồm: (I-5) Trình độ phát triển kinh tế không đồng đều theo các nhóm dân hay là phân hóa giàu nghèo; (I-6) Suy thoái kinh tế nặng.
Chỉ tiêu chính trị gồm: (I-7) Mức độ tham nhũng của chính quyền; (I-8) Tình trạng suy thoái của các dịch vụ công; (I-9) Sự trì hoãn hoặc độc đoán trong quá trình chấp hành luật pháp và vi phạm nhân quyền một cách phổ biến; (I-10) Sự lạm quy ền các cơ quan an ninh (nhà nước bên trong nhà nước); (I-11) Tình trạng bỏ ra nước ngoài của những người tài; (I-12) Sự can thiệp của các nước ngoài hoặc thế lực chính trị bên ngoài.
Các quốc gia phân làm 3 loại tùy theo tổng số điểm FSI:
loại Báo động (Alert) có FSI từ 90 điểm trở lên, là các nước thất bại nhất, kém ổn định nhất;
loại Cảnh giác (Warning) có FSI từ 60 đến dưới 90 điểm;
loại Vừa phải (Moderate) – 30 đến dưới 60 điểm;
loại Bền vững (Sustainable) – dưới 30 điểm là các nước thành công, ổn định nhất.
Nghĩa là tổng số điểm FSI càng nhỏ thì càng thành công và ngược lại. 60 quốc gia xếp hạng từ 1-60 có thể coi là các quốc gia thất bại.
Dư luận một số nước châu Phi phản ứng mạnh khi thấy nước mình bị xếp hạng thấp, cho rằng đây chỉ là cách đánh giá theo quan điểm của phương Tây, còn đa số các nước không bình luận.
Trung Quốc năm 2009 bị xếp hạng thuộc nhóm quốc gia thất bại nhưng cũng không có phản ứng gì.Vì vậy cách đánh giá này được cộng đồng quốc tế coi là khá khách quan.
Tạp chí Foreign Policy số tháng 7-8/2010 đã công bố kết quả khảo sát các quốc gia thất bại năm 2010 (Wiki) như sau:
Somalia 3 năm liền đứng đầu bảng xếp hạng quốc gia thất bại với tổng số điểm FSI là 114,3..Tiếp sau là Chad, Sudan, Zimbabwe, Cộng Hòa Congo, Afghanistan, Iraq, Cộng hòa Trung Phi, Guinea, Pakistan, Haiti, Bờ Biển Ngà (Ivory Coast), Kenya, Nigeria, Yemen, Myanmar, Ethiopia, Đông Timor, Bắc Triều Tiên, Niger thuộc số 20 quốc gia thất bại cao nhất, loại Báo động.
Hầu hết những quốc gia này đều nghèo đói, rối loạn, chính trị độc tài chuyên chế, nhiều người dân vì khổ cực phải bỏ nước ra đi.
Các quốc gia xếp ở cuối bảng (số thứ tự lớn nhất) là các quốc gia ổn định nhất, tốt nhất. Có 13 quốc gia thuộc loại Phát triển Bền vững gồm: Na Uy thứ 177 ( FSI 18,7 điểm). Sau đó là Phần Lan, Thụy Điển, Thụy Sĩ, Ai-len, Đan Mạch, New Zeland, Áo, Úc, Lu-xem-bua, Hà Lan, Ca-na-đa và Irelandthứ 165 (FSI 29,8 điểm).
Ở châu Á, quốc gia tốt nhất là Nhật Bản xếp thứ 164 (FSI 31,3 điểm); Singapore -160 (FSI 34,8 điểm); Hàn Quốc – 153 (FSI 41,3); Qatar -139 (FSI 51,8); UAE -137 (FSI 52,4); Mông Cổ -129 (FSI 60,1); Kuwait -125 (FSI 61,5)….Malaysia -111 (FSI 69,2); Việt Nam- 95 (FSI 76,6); Thailand -81 (FSI 78,8); Ấn Độ -79 (FSI 79,2); TQ -62 (FSI 83); Indonesia 61 (FSI 83,1; Israel-54 (FSI 84,6); Philippines -51 (FSI 87,1); Campuchia và Lào-40,41 (FSI 88,7); Myanmar-16 (FSI 99,4).
Xếp hạng của các nước thành viên Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc và G7 như sau: tốt nhất là Anh – thứ 161 (FSI 41,8), Pháp – 159 (FSI 34,9), Mỹ – 158 (FSI 35,3), Nga – 80 (FSI 79), Trung Quốc – 62 (FSI 83). Nhật Bản – 164 (FSI 31,3) và Đức -157 (FSI 35,4).
Tại sao một nước có nền kinh tế tăng trưởng nhanh nhất thế giới như Trung Quốc lại bị xếp vào nhóm quốc gia thất bại? Đó là vì Trung Quốc có chỉ số FSI quá lớn về các chỉ tiêu sau: – sức ép dân số (chỉ số Demographic Presures bằng 9, do có nhiều ngườ i Trung Quốc di cư ra nước ngoài), – phân hóa giàu nghèo quá chênh lệch (chỉ số phát triển không đồng đều Uneven Development bằng 9,2), – tồn tại vấn đề nhân quyền (chỉ số Human Rights bằng 8,9).
Trường hợp Việt Nam các chỉ tiêu từ I-1 đến I-12 của Việt Nam có số điểm như sau: 6,9; 5,2; 5,3; 5,9; 5,9; 6,6; 7,3; 6,4; 7,3; 6,0; 7,0; 6,2; Tổng cộng được 76,6 điểm, vẫn thuộc vào loại quốc gia cần được cảnh giác.
Có 3 chỉ tiêu cao từ 7,0 trở lên, đó là chỉ tiêu tham nhũng có số điểm là 7,3; chỉ tiêu nhân quyền – 7,3; chỉ tiêu thất thoát nhân tài -7,0.
Nhìn vào Bảng phong thần về chỉ số FSI. Tôi xin phép lưu ý hai trường hợp.
Thứ nhất là Trung Quốc. Việc Trung Quốc dù kinh tế phát triển rất nhanh vẫn bị xếp vào nhóm các quốc gia thất bại chính là cái giá phải trả cho việc phát triển “nóng” bất chấp sự hủy hại môi trường tự nhiên và môi trường xã hôi. Đó cũng giá phải trả cho sự bất tương xứng giữa sức sản xuất và quan hệ sản xuất (thể chế).
Thứ bậc của Trung Quốc trong Bảng xếp hạng theo FSI giúp chúng ta hiểu tại sao các bài viết cảnh báo về khả năng sụp đổ, “hạ cánh cứng” của kinh tế Trung Quốc xuất hiện thường xuyên.
Điều này cũng giúp chúng ta hiểu tại sao các tổ chức kinh tế thế giới không “mặn mời” Trung Quốc tham gia và ông Obama nhất định không chấp nhận “trật tự kinh tế quốc tế theo kiểu Trung Quốc”.
Thứ hai là trường hợp Ethiopia. Ethiopia được coi là một trong những cái nôi của loài người. Ethiopia cũng là quê hương của Nữ hoàng Saba, người tình của Hoàng đế Solomon huyền thoại trong Kinh Thánh.
Сuố i thế kỷ 1 TCN, trên bờ Hồng Hải châu Phi xuất hiện vương quốc Aksum của dân tộc Sabae (tiếng Do Thái cổ là Sheba). Quốc gia do dòng họ Solomon cai quản, họ gọi mình là dòng dõi trực tiếp của Thánh đế Solomon và hoàng hậu Saba (Sheba).
Kitô giáo trở thành quố c giáo của vương quốc Aksum vào thế kỷ thứ 4 dưới thời vua Ezana khiến Ethopia là nơi thứ 3 trên thế giới công nhận Kitô giáo là quốc giáo. Chỉ sau Armenia và Gruzia.
Bên cạnh La Mã, Trung Quốc và Ba Tư, Đế quốc Aksum của Ethiopia được xem là một trong 4 cường quốc lớn nhất thế giới vào thế kỷ thứ 3.
Trong suốt thời kỳ Tranh giành thuộc địa ở châu Phi, Ethiopia là quốc gia châu Phi duy nhất bên cạnh Liberia giữ vững được chủ quyền là một quốc gia độc lập. Đồng thời là một trong 4 thành viên châu Phi thuộc Hội Quốc Liên (1936). Sau một giai đoạn ngắn bị người Ý chiếm đóng, Ethiopia tự giải phóng (có Anh giúp) và trở thành thành viên sáng lập của Liên hiệp quốc.
Tóm lại Ethiopia là một dân tộc kiêu hãnh có một quá khứ huy hoàng và từng là niềm tự hào của châu Phi.
Người Ethiopia đã thất bại vì “ngủ quên” trên vinh quang của quá khứ. Có thể kể thêm trường hợp Hy Lạp.
Xu hướng toàn cầu hoá và hội nhập là không thể đảo ngược. Mỗi quốc gia trong ván cờ toàn cầu hóa cần thường xuyên theo dõi, cần biết rõ một cách định lượng “trọng lượng thực tế trong tương tác” – chỉ số sức khỏe của mình so sánh với các quốc gia khác để tìm cách khắc phục điều chỉnh.
Chỉ có ứng xử như vậy quốc gia mới mong được mời tham dự vào cuộc thi đấu toàn cầu không có giải lao và điểm dừng.
Chỉ có như vậy mới tránh được nguy cơ bị đẩy ra chầu rìa hay xuống sân sau trong tiến trình

Там Чан Конг – TamHmong

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

Vạn Huê Lầu- giá 650k

Vạn Huê Lầu- giá 650k-ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh


Cây hồng phụng -giá 250k

Cây hồng phụng -giá 250k-ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh



Cây sơ ri- giá 750k-

Cây sơ ri- giá 750k-ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh


Phỏng Vấn GS. Michel Chossudovsky Video Về GH. Francis và Cuộc Chiến Bẩn Thỉu





Global Research TV (GRTV)



Video Về GH. Francis và Cuộc Chiến Bẩn Thỉu – Phỏng Vấn GS. Michel Chossudovsky Trên GRTV (Phát hình ngày 19 tháng 3 năm 2013)



Lời dẫn của SH: Chuyện xảy ra chỉ một tuần sau khi Vatican bầu Jorge Mario Bergoglio, Tổng Giám Mục (TGM) Ca-tô xứ Argentina, làm Giáo hoàng thứ 266, sau GH Benedict XVI. Các nhà nghiên cứu như Giáo sư Michel Chossudovsky của Trung Tâm Nghiên Cứu Toàn Cầu chỉ ra, trong quá khứ Bergoglio đã dính líu đến những tội ác chống lại loài người vào giai đoạn đất nước Argentina rơi vào "cuộc chiến bẩn thỉu" (dirty war) từ cuộc đảo chánh của giới quân phiệt 1976 - 1983. (xin đọc phần tóm lược từ Bách khoa toàn thư mở Wikipedia kèm theo).

Đây là cuộc phỏng vấn GS Michel Chossudovsky, dạy môn Kinh tế học tại trường ĐH Ottawa, Canada và là chủ tịch của Trung Tâm Nghiên Cứu Toàn Cầu, do nhà bình luận James Corbett thực hiện cho GRTV (Global Research TV) và được phát hình ngày 19 tháng 3 năm 2013.

Trong cuộc phỏng vấn, GS Chossudovsky lúc bấy giờ đang có mặt ở Buenos Aires nhấn mạnh đến các cuộc tham vấn mật thiết giữa giới quân phiệt đảo chánh và TGM Jorge Mario Bergoglio trước khi tiến hành các cuộc ám sát và thủ tiêu hàng chục ngàn người đối lập trong suốt 7 năm, và Jorge Mario Bergoglio (bây giờ là GH Francis) luôn ủng hộ giới quân phiệt độc tài do Tướng Jorge Rafael Videla dẫn đầu.

Điều này làm chúng ta nhớ đến bản chất tàn ác dã man của Vatican trong suốt lịch sử nhân loại kể từ khi cái tổ chức man rợ xảo trá này được thành lập; bàn tay của các GH luôn đẫm máu dân lành và Vatican luôn sát cánh với bọn bạo quyến độc tài. Lịch sử gần đây cho thấy là chúng đã kết bè đảng với Đức quốc xã Nazi trong các cuộc tàn sát

- ở Croatia (xin đọc “The Vatican Role in the Ustasha Genocide in the Independent State of Croatia” http://serbianna.com/analysis/archives/1182) và

- ở Rwanda (xin đọc “The Catholic church must apologize for its role in Rwanda's genocide” https://www.theguardian.com/commentisfree/2014/ ... -rwanda-genocide-vatican)



https://www.youtube.com/watch?v=Lu0wosZyb5U

Phụ chú:

Cuộc Chiến bẩn thỉu (Dirty War):

Trích từ Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Cuộc Chiến bẩn thỉu cũng gọi là Quá Trình Tái Cơ Cấu Quốc Gia (tiếng Tây Ban Nha: Proceso de Reorganización Nacional or El Proceso) (Dirty War) đề cập đến phong trào bạo lực do nhà nước bảo trợ chống lại công dân Argentina từ khoảng năm 1976-1983 thực hiện chủ yếu bởi chính phủ quân sự của Jorge Rafael Videla (một số nguồn cho là bắt đầu từ năm 1969), trong đó quân đội và lực lượng an ninh và các nhóm bán vũ trang cánh hữu trong Liên minh chống cộng Argentina săn lùng và giết chết các du kích cánh tả, những người bất đồng chính kiến, và bất cứ ai bị cho là có cảm tình với chủ nghĩa xã hội. Tổng số nạn nhân của bạo lực là 7.158 người[1][2][3][4][5]-30.000 nhà hoạt động cánh tả và các chiến binh, bao gồm cả công đoàn viên, sinh viên, nhà báo và những người du kích Marxist và Peronist[6] và mạng lưới hỗ trợ của họ trong Montoneros tin là 150.000 -250.000 người và 60.000 người trong hệ thống ERP, cũng như các cảm tình viên bị cáo buộc[7]. Các số liệu chính thức của biến mất được báo cáo là 13.000 người[8]. Con số 10.000 người "biến mất" là du kích của Montoneros (MPM) và Quân đội Nhân dân Cách mạng Marxist[9][10][11].

Bắt đầu từ năm 1976, đợt thanh trừng được lãnh đạo bởi Videla cho đến năm 1981, và sau đó bởi Roberto Viola và Leopoldo Galtieri, đã chịu trách nhiệm về vụ bắt giữ bất hợp pháp, tra tấn, giết chết hoặc mất tích buộc hàng ngàn người, chủ yếu là công đoàn viên, sinh viên và các nhà hoạt động. Chế độ độc tài của Videla gọi đợt khủng bố của mình là "Quá Trình Tái Cơ Cấu Quốc Gia".

Lên đến 30.000 người đã bị mất tích trong thời gian này. Lực lượng an ninh Argentina và quân đội cộng tác (tay trong tay) với chế độ độc tài khác ở Nam Mỹ trong Chiến dịch Condor. Một tòa án Argentina sau đó đã lên án tội ác của chính phủ như là tội ác chống lại loài người và tội diệt chủng.



Chú thích:

1^ Marguerite Guzmán Bouvard, Revolutionizing Motherhood: The Mothers of the Plaza De Mayo, p. 22, Rowman & Littlefield, 1994

2^ "Argentina's Guerrillas Still Intent On Socialism", Sarasota Herald-Tribune, ngày 7 tháng 3 năm 1976

3^ Hablan de 30.000 desaparecidos y saben que es falso

4^ Videla admitió la muerte y desaparición de "7 u 8 mil personas"

5^ Fernández Meijide calificó de "mentira" la cifra de 30 mil desaparecidos

6^ Argentina’s Dirty War. Guy Gugliotta.

7^ "Orphaned in Argentina's dirty war, man is torn between two families", The Washington Post, ngày 11 tháng 2 năm 2010

8^ Una duda histórica: no se sabe cuántos son los desaparecidos

9^ "El ex líder de los Montoneros entona un «mea culpa» parcial de su pasado", El Mundo, ngày 4 tháng 5 năm 1995

10^ A 32 años de la caída en combate de Mario Roberto Santucho y la Dirección Histórica del PRT-ERP. Cedema.org.

11^ ''Determinants Of Gross Human Rights Violations By State And State-Sponsored Actors In Brazil, Uruguay, Chile, And Argentina (1960–1990)', Wolfgang S. Heinz & Hugo Frühling, p. 626, Springer, 1999, Google Books.

VT/HA



Phụ bản của SH:

"Giáo Hoàng Francis" bị gắn chặt với cuộc tranh luận về "cuộc chiến tranh bẩn thỉu" ở Argentina

http://community.vietfun.com/showthread.php?t=879042

By Michael Warren / Associated Press



BUENOS AIRES, Argentina - Cuộc tranh cãi rằng Jorge Mario Bergoglio (Bây giờ là giáo hoàng Francis), giống như hầu hết các người Argentina khác, không công khai đối đầu với chính quyền quân sự 1976-1983 đã bắt cóc và giết chết hàng ngàn người trong một "cuộc chiến bẩn" để loại bỏ các đối thủ cánh tả.

Tuy nhiên, các nhà hoạt động nhân quyền có quan điểm khác nhau về trách nhiệm cá nhân Giáo Hoàng Francis trong lịch sử đen tối của giáo hội công giáo Argentina đã hỗ trợ chế độ độc tài sát nhân.

Người viết tiểu sử giáo hoàng được ủy quyền, Sergio Rubin, lập luận rằng đây là một sự thất bại của Giáo Hội Công giáo La Mã nói chung, và thật không công bằng khi dán nhãn hiệu đó cho Bergoglio, lúc đó chỉ là một nhà lãnh đạo 30 tuổi -một linh mục dòng Tên của Argentina, với những cảm giác tội lỗi tập thể mà nhiều người Argentina cùng thế hệ ông ta vẫn còn vật lộn với.

"Theo cách nào đó nhiều người Argentina đã kết thúc là kẻ đồng lõa," tại một thời điểm khi bất cứ người nào công khai đều có thể là mục tiêu, Rubin nhớ lại trong một cuộc phỏng vấn với Associated Press ngay trước khi cuộc họp kín bầu Giáo hoàng.

Một số người hàng đầu hoạt động nhân quyền ở Argentina đồng ý rằng Bergoglio, bây giờ 76, không xứng đáng được gộp chung lại với những lãnh đạo giáo hội khác, những người đã liên kết chặt chẽ với chế độ độc tài.

"Có lẽ anh ta đã không có sự can đảm của các linh mục khác, nhưng ông không bao giờ hợp tác với chế độ độc tài, Adolfo Perez Esquivel, người đoạt giải Nobel Hòa bình năm 1980 cung cấp tài liệu về tội ác của chính quyền quân sự, cho biết hôm thứ Năm. Bergoglio không đồng lõa với chế độ độc tài. Ông không thể bị cáo buộc", Perez Esquivel nói với Đài phát thanh de la Red ở Buenos Aires.

Nhưng những người khác nói Bergoglio được thăng chức trong giáo hội công giáo Argentina, kể từ sau đó đã đưa anh ta ở nhiều vị trí quyền lực mà ông ta có thể làm nhiều hơn để chuộc lỗi cho những tội lỗi của các quan chức Công giáo đã tích cực âm mưu với các nhà độc tài. Một số linh mục, ngay cả làm việc bên trong các trung tâm tra tấn và ban phước cho những người làm việc giết hại.

Và bây giờ mà Argentina đang tích cực đưa những người thuộc chế độ độc tài cũ ra xét xử vi phạm nhân quyền, họ nói anh ấy đã quan tâm nhiều hơn về việc giữ gìn bộ mặt của giáo hội hơn là cung cấp bằng chứng cho thấy có thể dẫn đến sự tin tưởng.

"Có vấn đề đạo đức giả ở đây về hành vi của giáo hội nói chung, và Bergoglio nói riêng," Estela de la Cuadra nói, có những gia đình bị mất năm thành viên trong những năm chính quyền quân phiệt và các bà mẹ đó cũng là đồng sáng lập tổ chức Grandmothers (Bà Nội Ngoại) nhóm Plaza de Mayo để tìm kiếm người mất tích. "Bây giờ có đủ các phiên tòa xét xử tội phạm nhưng Bergoglio một cách hệ thống đã từ chối để hỗ trợ họ."

Bergoglio đã hai lần sử dụng quyền của mình theo quy định của pháp luật Argentina để từ chối xuất hiện tại tòa án mở trong các xét xử liên quan đến tra tấn và giết người trong trường Cơ khí Hải quân kinh khiếp và trộm cắp trẻ sơ sinh của các tù nhân. Khi cuối cùng ông làm chứng trong năm 2010, câu trả lời của ông đã tránh né mọi chuyện, luật sư nhân quyền Myriam Bregman nói với AP.

Lời khai riêng của Bergoglio chứng tỏ viên chức nhà thờ biết rất sớm rằng chính quyền đã tra tấn và giết chết các công dân của mình nhưng giáo hội vẫn công khai ủng hộ các nhà độc tài, bà nói. "Chế độ độc tài không thể hoạt động mạnh theo cách này nếu không có sự hỗ trợ quan trọng của giáo hội công giáo," bà nói.

Rubin, một cây viết về vấn đề tôn giáo cho báo Clarin ở Argentina, cho biết Bergoglio thực sự liều lĩnh để cứu cái gọi là "phá hoại" trong chế độ độc tài, nhưng không bao giờ nói về nó công khai trước khi cuốn tiểu sử 2010: "Linh mục Dòng Tên" ra đời.

Trong cuốn sách, Bergoglio cho biết ông không muốn hạ mình đến mức chỉ trích ông và sau đó chia sẻ một số câu chuyện của mình. Bergoglio cho biết có lần ông đã đưa giấy tờ tuỳ thân của mình cho một người đàn ông bị truy nã với một diện mạo tương tự, để anh ta để thoát qua biên giới Brazil. Ở nhiếu thời điểm khác nhau, ông đã che chở nhiều người bên trong nhà thờ trước khi họ được giao một cách an toàn để sống lưu vong.

Nghiêm trọng lời buộc tội

Những lời buộc tội chỉ trích nhất chống lại Bergoglio là khi chính quyền quân sự nắm quyền năm 1976, ông đã rút lui sự ủng hộ của ông cho hai linh mục hoạt động trong khu ổ chuột trong phong trào thần học giải phóng đã bị mất tích. Sau đó, các linh mục bị bắt cóc và tra tấn tại Trường Cơ khí Hải quân, chính quyền sử dụng nơi đó như một nhà tù bí mật.

Bergoglio cho biết ông đã nói với các linh mục Orlando Yorio và Francisco Jalics hãy bỏ công việc trong khu ổ chuột của họ cho sự an toàn của riêng mình, và họ đã từ chối.

"Tôi đã cảnh báo họ phải rất cẩn thận, Bergoglio nói với Rubin. "Họ đã quá tiếp xúc với hoang tưởng của cuộc săn đuổi Bởi vì họ ở lại trong barrio, Yorio và Jalics đã bị bắt cóc."

Sau này Yorio tố cáo Bergoglio đã giao nạp một cách hiệu quả đến các đội sát thủ bằng cách từ chối công khai xác nhận công việc của họ. Yorio bây giờ đã chết, và Jalics đã từ chối thảo luận về những sự kiện kể từ khi di chuyển vào một tu viện Đức.

Cả linh mục cuối cùng đã được tháo khăn bịt mắt sau khi được cho đi trực thăng, hai trong số ít các tù nhân đã sống sót từ nhà tù.

_____________________________

Pope Francis tied up in Argentina's 'dirty war' debate

Thursday. By Michael Warren of Associated Press

BUENOS AIRES, Argentina – It's beyond dispute that Jorge Mario Bergoglio, like most other Argentines, failed to openly confront the 1976-1983 military junta as it kidnapped and killed thousands of people in a "dirty war" to eliminate leftist opponents.

But human rights activists differ on how much responsibility Pope Francis personally bears for the Argentine church's dark history of supporting the murderous dictatorship.

The new pope's authorized biographer, Sergio Rubin, argues that this was a failure of the Roman Catholic Church in general, and that it's unfair to label Bergoglio, then a thirty-something leader of Argentina's Jesuits, with the collective guilt that many Argentines of his generation still wrestle with.

"In some way many of us Argentines ended up being accomplices," at a time when anyone who spoke out could be targeted, Rubin recalled in an interview with The Associated Press just before the papal conclave.

Some leading Argentine human rights activists agree that Bergoglio, now 76, doesn't deserve to be lumped together with other church figures who were closely aligned with the dictatorship.

"Perhaps he didn't have the courage of other priests, but he never collaborated with the dictatorship," Adolfo Perez Esquivel, who won the 1980 Nobel Peace Prize for documenting the junta's atrocities, said Thursday. "Bergoglio was no accomplice of the dictatorship. He can't be accused of that," Perez Esquivel told Radio de la Red in Buenos Aires.

But others say Bergoglio's rise through the Argentine church since then has put him in many positions of power where he could have done more to atone for the sins of Catholic officials who did actively conspire with the dictators. Some priests even worked inside torture centers and blessed those doing the killing.

And now that Argentina is actively putting former dictatorship figures on trial for human rights violations, they say he's been more concerned about preserving the church's image than providing evidence that could lead to convictions.

"There's hypocrisy here when it comes to the church's conduct, and with Bergoglio in particular," said Estela de la Cuadra, whose family lost five members during the junta years and whose mother co-founded the Grandmothers of the Plaza de Mayo activist group to search for missing people. "There are trials of all kinds now, and Bergoglio systematically refuses to support them."

Bergoglio twice invoked his right under Argentine law to refuse to appear in open court in trials involving torture and murder inside the feared Navy Mechanics School and the theft of babies from detainees. When he eventually did testify in 2010, his answers were evasive, human rights attorney Myriam Bregman told the AP.

Bergoglio's own statements proved church officials knew from early on that the junta was torturing and killing its citizens even as the church publicly endorsed the dictators, she said. "The dictatorship could not have operated this way without this key support," she said.

Rubin, a religious affairs writer for the Argentine newspaper Clarin, said Bergoglio actually took major risks to save so-called "subversives" during the dictatorship, but never spoke about it publicly before his 2010 biography, "The Jesuit."

In the book, Bergoglio said he didn't want to stoop to his critics' level – and then shared some of his stories. Bergoglio said he once passed his Argentine identity papers to a wanted man with a similar appearance, enabling him to escape over the border to Brazil. Various times, he said he sheltered people inside church properties before they were safely delivered into exile.

SERIOUS ACCUSATION

The most damning accusation against Bergoglio is that as the military junta took over in 1976, he withdrew his support for two slum priests whose activist colleagues in the liberation theology movement were disappearing. The priests were then kidnapped and tortured at the Navy Mechanics School, which the junta used as a clandestine prison.

Bergoglio said he had told priests Orlando Yorio and Francisco Jalics to give up their slum work for their own safety, and they refused.

"I warned them to be very careful," Bergoglio told Rubin. "They were too exposed to the paranoia of the witch hunt. Because they stayed in the barrio, Yorio and Jalics were kidnapped."

Yorio later accused Bergoglio of effectively delivering them to the death squads by declining to publicly endorse their work. Yorio is now dead, and Jalics has refused to discuss those events since moving into a German monastery.

Both priests were eventually dropped off blindfolded in a field after a harrowing helicopter ride, two of the few detainees to have survived that prison.

Khế nhật quái-giá 700k

Khế nhật quái-giá 700k-ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh


VẦNG TRĂNG ĐĨ ĐIẾM





Ta thoát khỏi loài người
ngày đêm không còn ý niệm
cớ chi vầng trăng đĩ điếm
in bóng ta vào tường vách áo cơm


Trăng non đú đởn véo von
kéo màn bóng tối môi son gọi mời
khỏa thân khuyết nửa lả lơi
trần gian còn đó cuộc chơi sinh tồn

Bồn chồn bóng khát nụ hôn
tròn trăng khoe trọn linh hồn nữ yêu
hiện hình vẽ đẹp Thúy Kiều
trầm luân nhục thể liêu xiêu kiếp người

Khơi tình lai láng núi đồi
buông lời xúc xiểm đất trời chia đôi
hồn ta tiêm nhiễm đua đòi
nhân duyên vay trả mặn mòi đau thương

Bạch ngọc -giá 350k

Bạch ngọc -giá 350k-ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh



Rừng Bạch ngọc( 9 cây)- giá 1 triệu

Rừng Bạch ngọc( 9 cây)- giá 1 triệu-ĐT 0974548883.
STK Phạm Đình Trúc Thu 711ab2332746 Vietinbank Tây ninh



Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2016

Người đàn bà ngồi đan





Thơ Ý Nhi

Giữa chiều lạnh
một người đàn bà
ngồi đan bên cửa sổ
vẻ vừa nhẫn nại vừa vội vã
nhẫn nại
như thể đó là việc phải làm suốt đời
vội vã
như thể đó là lần sau chót


Không thở dài
không mỉm cười
chị đang giữ kín đau thương
hay là hạnh phúc
lòng chị đang tràn đầy niềm tin
hay là ngờ vực

Không một lần chị ngẩng nhìn lên
chị đang qua những phút giây trước lần gặp mặt
hay sau buổi chia ly
trong mũi đan kia
ẩn dấu niềm hân hoan hay nỗi âu lo
trong đôi mắt kia
là chán chường hay hy vọng

Giữa chiều lạnh
một người đàn bà ngồi đan bên cửa sổ
dưới chân chị
cuộn len như quả cầu xanh
đang lăn
những vòng chậm rãi.

Ấn tượng trong tuần: Quan chức và đại gia: “Đưa tiền cho gái….”




Tác giả: Kỳ Duyên

.Blog KD/KD: Những ngày này trên mặt các báo tràn ngập vụ án “chiến tranh “Nga- Mỹ”. Thế cờ chưa chắc “mèo nào căn mỉu nào”. Nàng đang được sự ủng hộ của dư luận XH hơn, nếu cái hợp đồng mà Ts Khuất Thu Hồng đã gọi thật chính xác- Nô lệ tình dục- là có thật. Nhưng một hoa hậu, trẻ đẹp, chấp nhận làm Nô lệ tình dục cho một đại gia rởm toàn bộ về tư cách. Không có gì cay đắng và bẽ bàng hơn. Đó là cái giá phải trả cho một chân dài thích giàu nhanh mà không cần lao động- theo đúng nghĩa của từ này.

.Tiền chuyển từ túi ông nọ vào bà kia, có mất đi đâu. Chỉ Đạo lý và Nhân tính nước Việt những ngày này, xấu hổ đến không ngẩng được mặt!


—————-

Trong đời sống xã hội vốn có nhiều bĩ cực, thỉnh thoảng có những vụ việc khiến cho dân tình được thư giãn đầu óc theo kiểu vưà tò mò, vừa chép chép miệng triết lý.

Như vụ án hoa hậu Trương Hồ Phương Nga đang được xét xử là một ví dụ.

Khởi đầu là một quan hệ dân sự, cuối cùng thành một quan hệ…hình sự

Khởi đầu là những người xa lạ, nàng là hoa hậu người Việt tại Nga, chàng là Cao Toàn Mỹ, một đại gia- giám đốc một công ty ở t/p Hồ Chí Minh. Cứ tưởng chân dài + đại gia= công thức thời thượng; được bao kẻ mơ ước. Cuối cùng chân dài đi đằng chân dài, đại gia đi đằng đại gia. Hai kẻ lạ xa lại hoàn xa lạ

Khởi đầu gặp nhau trên trang mạng xã hội FB, nơi cái thật cái ảo trộn lẫn khôn lường, cuối cùng gặp nhau trước… vành móng ngựa.

Khởi đầu là hai người tự do, cuối cùng một người đang chốn tạm giam. Còn một người tuy tự do, nhưng thực chất cũng trong chốn… giam cầm bẽ bàng, khinh khi của xã hội, sự hoài nghi cay đắng của ruột thịt, họ hàng.

Khởi đầu nói những lời tình tứ, nhục thể, cuối cùng nói với nhau những lời toàn lý lẽ ráo hoảnh, lạnh tanh.

Khởi đầu là trai tài gái sắc, cuối cùng là kẻ cắp bà già gặp nhau. Đúng là gieo gì- gặt nấy.

Giữa hai bờ vực thẳm nơi họ đứng “tố” nhau, bôi xấu nhau không chút ngượng ngùng là tiền bạc. Tiền rất… bạc mà!

Và của sự tráo trở. Tráo trở đến mức ngay tòa án thụ lý vụ án này cũng đâm đau đầu, chưa thể kết luận nổi ai đúng, ai sai, thật giả lẫn lộn, đành trả lại hồ sơ cho cơ quan chức năng điều tra tiếp.

Nếu Tráo trở có mặt, nó sẽ ngửa lên trời mà than: Trời đã sinh ra ta- sao còn sinh ra … con người?

Làm sao Tráo trở không ôm mặt than khóc được, nếu nghe trọn cả hai tai.

Bị can Phương Nga và thông tin lan truyền trên mạng.


Theo các báo, ngày 21/9, bị can Phương Nga khai, từ quen biết trên mạng, hai người nảy sinh tình cảm. Muốn có mối quan hệ dài lâu, biết ông Cao Toàn Mỹ đã có gia đình, cô này ra điều kiện. Điều kiện giữa hai người thỏa thuận là một “hợp đồng tình cảm” với giá 16,5 tỷ đồng trong thời hạn 07 năm. Nếu vi phạm trong thời hạn đó, cô sẽ phải hoàn trả toàn bộ số tiền cho vị đại gia này.



Và cứ thế, cứ thế, hợp đồng được… nghiêm chỉnh thực hiện như cam kết.

Theo bị can Phương Nga, đại gia Cao Toàn Mỹ chuyển cho cô 16,5 tỷ đồng là hoàn toàn tự nguyện. Nhưng sau 03 năm thì chia tay do có những mâu thuẫn. Bị cơ quan chức năng mời lên làm việc, cô này và cộng sự, còn bị phát hiện làm giả một số giấy tờ chứng minh đã trả lại tiền cho đại gia.

Ngược lại, bị hại Cao Toàn Mỹ phủ nhận hòan toàn, không có quan hệ tình ái. Mà chỉ là do có nhu cầu mua nhà, được bị cáo Phương Nga giới thiệu thì ông đồng ý mua. Chuyện mua nhà giữa hai người nó lòng vòng, rồng rắn… Nhưng có một điều, giao tiền cho người mua hộ- ở đây là Phương Nga, nhưng bị hại Cao Toàn Mỹ chưa bao giờ nhìn thấy cái nhà nó… tròn méo ra sao. Theo ông này, do quá tin lời của bị cáo Phương Nga.

Kể cũng lạ, với một đại gia, kinh doanh già đời, từng trải thương trường mà lại rất nhẹ dạ khi mua nhà tiền hàng chục tỷ, không cần xem xét đến tính pháp lý.

Đúng là anh nói anh phải, ả nói ả hay.

Hiện tượng những hoa hậu như Phương Nga vì tiền phải rơi vào vòng lao lý không phải là chuyện mới mẻ gì. Vì thế mà xã hội từ lâu chả còn “sốc” trước cái Đẹp nếu chẳng may nàng phải bị tra cùm.

Bởi cái Đẹp với tiền bạc thời này cách nhau có khi chỉ bằng một cái còng số 8.

Trước đó, năm 2013, xã hội đã biết đến hoa hậu Võ Thị Mỹ Xuân, từng đoạt danh hiệu Hoa hậu Nam Mêkông 2009. Điều bất ngờ, con đường dẫn hoa hậu này vào chốn lao tù 2 năm 6 tháng là con đường môi giới mại dâm và bán dâm.

Tiếp theo, tháng 7/2016 mới đây, hoa hậu quý bà Trương Thị Tuyết Nga, cũng rơi chốn lao tù, tới 15 năm. Con đường dẫn bà này từ vinh quang của vòng nguyệt quế trên đầu đến chiếc áo tù là con đường “lừa đảo chiếm đoạt tài sản, trị giá tới 3,1 triệu USD”.

Toàn những người đàn bà dễ có mấy tay.

Vào đúng lúc chuyện chưa ngã ngũ, báo VietNamNet, ngày 22/9 có bài về “Hợp đồng tình ái’ hoa hậu Phương Nga: Đang khôi phục email”. Khoảng 20 bức ảnh được cho là lấy từ email cá nhân của G.C thể hiện nội dung thương thảo quan hệ tình – tiền với cô gái tên Nga.

Ngoài sự kỳ kèo tiền bạc, các hình ảnh còn cho thấy thông tin về thú vui tình dục khác người của vị đại gia. Nội dung email đề cập tới hợp đồng tình ái “làm vợ hai” trong 07 năm, số tiền “10 t” (có thể là 10 tỷ- PV). Xin tạm trích:



Những thông tin lan truyền trên mạng cho rằng, đây là nội dung trao đổi liên quan tới bản “hợp đồng tình ái” của hoa hậu Trương Hồ Phương Nga và đại gia Cao Toàn Mỹ.

Nhưng biết đâu đấy, thời IT, mọi thông tin thật thật- giả giả, chả biết đâu mà lường. Vẫn cần chờ điều tra tiếp đã.

Cũng như mới đây, báo Dân trí, ngày 21/9 đưa tin, ông Phạm Trọng Đạt, Cục trưởng Cục Chống tham nhũng (Thanh tra CP) trả lời phỏng vấn cho rằng, tỉnh TH cần kiểm tra, làm rõ thông tin trên mạng XH về những khối tài sản rất lớn của một nữ trưởng phòng thuộc Sở Xây dựng TH. Thanh tra CP cũng sẽ có ý kiến để tỉnh TH xem xét việc đó thế nào, khi dư luận xã hội nêu ra như vậy.

Trước đó, tin đồn trên các trang mạng xã hội cho rằng, nữ trưởng phòng này là “bồ nhí” của một vị quan chức đầu tỉnh.

Ông Phạm Trọng Đạt cũng có lý khi cho rằng, ở vị trí trưởng phòng một sở đã thuộc đối tượng kê khai tài sản. Bây giờ xuất hiện nhiều thông tin nói có nhiều tài sản thế thì tỉnh này phải xem thông tin đó có đúng không, phải kiểm định thông tin đó có chính xác không.

Nhưng ngay lập tức, không rõ tỉnh TH đã kiểm tra vụ việc chưa, mà ông Đỗ Trọng Hưng, Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy TH phủ đầu luôn: Thông tin trên mạng xã hội đó là thông tin bôi nhọ, không chính thống, không chính xác. Bây giờ đi làm rõ những vấn đề đó làm sao được. Nếu như thế thì khác gì mình chạy theo người ta…”

Nghe chuyện, Tiền bạc ở đâu bỗng cười hề… hề:

–Tiền có biến mất đi đâu đâu mà các bác đã cứ cuống cuồng. Chúng em chỉ chuyển từ túi ông nọ vào túi… bà kia thôi!

Các bác cứ Bắc thang lên hỏi ông Trời/ Đưa tiền cho gái có đòi được không? Lắc đầu quầy quậy đừng mong/ Trời đòi chả được nữa là ông… Trọng Đạt!

Đúng vậy. Tiền chuyển từ túi ông nọ vào bà kia, có mất đi đâu. Chỉ Đạo lý và Nhân tính nước Việt những ngày này, xấu hổ đến không ngẩng được mặt!

————

http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/329377/quan-chuc-va-dai-gia-dua-tien-cho-gai.html

Đọc thêm:
Tiếc cho hoa hậu Phương Nga khi ký hợp đồng nô lệ tình dục
Tác giả: Phạm Huyền (thực hiện)

“Tôi muốn gọi đây là hợp đồng nô lệ tình dục… Tôi tiếc cho cô ấy”, TS Khuất Thu Hồng chia sẻ với Góc nhìn thẳng về vụ hợp đồng tình ái 16,5 tỷ của hoa hậu Trương Hồ Phương Nga.

Xem thêm chuyên mục Góc nhìn thẳng


Câu chuyện “hợp đồng tình ái” trong vụ việc đại gia tố cáo hoa hậu Trương Hồ Phương Nga lừa đảo tiền tỷ đang trở thành điểm nóng gây tranh cãi trong dư luận vài ngày qua. Thực hư ra sao còn phải chờ kết quả điều tra của cơ quan chức năng song thông tin này cũng đã đặt ra nhiều vấn đề đáng lưu tâm về một hiện tượng trong xã hội cũng như về góc độ pháp lý.

Chuyên mục Góc nhìn thẳng của báo điện tử VietNamNet mời quý vị theo dõi cuộc trao đổi với TS Khuất Thu Hồng, Viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển xã hội (ISDS) về câu chuyện này.


Nhà báo Phạm Huyền: Thưa bà, trong xã hội hiện nay, bà có nghĩ là có phổ biến những sự đổi tình lấy tiền được ký kết như một hợp đồng kinh tế dân sự với đầy đủ các điều khoản, quy định của bên bán bên mua?

TS Khuất Thu Hồng: Những thoả thuận tình- tiền là có thật, nhưng mức độ phổ biến như thế nào thì có lẽ khó mà biết được. Chúng ta chỉ biết được chỉ khi các vụ việc vỡ lở, một bên hoặc cả hai bên đều vi phạm những thoả ước với nhau, cãi cọ rồi đưa nhau ra toà… thì lúc đó, xã hội mới biết có những thoả thuận tình- tiền như vậy.

Nhưng có lẽ, một điều mà ai cũng biết rằng, những thoả thuận tình- tiền như vậy bây giờ dường như ngày càng nhiều hơn.

Nhà báo Phạm Huyền:Trở lại câu chuyện về hoa hậu Trương Hồ Phương Nga, giả dụ hợp đồng tình ái có thật thì theo bà nó có giá trị pháp lý hay không theo quy định của Việt Nam?

TS Khuất Thu Hồng: Căn cứ theo Điều 122 của Bộ Luật Dân sự 2005, hợp đồng giữaTrương Hồ Phương Nga ông Cao Toàn Mỹ, nếu có thật thì cũng sẽ không có giá trị pháp lý. Vì sao? Bởi vì, căn cứ theo điều này, hợp đồng này đã vi phạm những quy định về pháp luật.

TS Khuất Thu Hồng, Viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển xã hội đang trao đổi với Góc nhìn thẳng (ảnh: VietNamNet)


Cụ thể, ông Cao Toàn Mỹ đã có gia đình, đang chung sống trong tình trạng có hôn nhân. Ngoài ra, nó còn vi phạm những quy tắc ứng xử, đạo đức con người trong xã hội Việt Nam hiện nay.

Tuy nhiên, nếu hợp đồng đó quả thật có tồn tại giữa hai người thì nó sẽ phải là cơ sở để Toà án xem xét đi đến luận tội việc Trương Hồ Phương Nga có lừa đảo, chiếm đoạt tài sản như là bị ông Cao Toàn Mỹ tố cáo hay không?

Nếu thực sự có một hợp đồng như vậy thì câu chuyện này, tôi nghĩ là Toà sẽ phải xem xét theo một cách khác. Như vậy, nó mới thực sự là công bằng, do dù hợp đồng đó vi phạm cả về quy định về pháp luật và đạo đức xã hội.

Nhà báo Phạm Huyền: Nếu gọi đây là một thỏa thuận, dù là thoả thuận miệng hay giấy viết tay thì thứ mà người ta bán- mua là tình cảm và quan hệ xác thịt, là tình dục. Vậy thì làm sao phân biệt được giữa việc coi đó là mua bán dâm trái phép hay lừa đảo tội chiếm đoạt tài sản công dân?

TS Khuất Thu Hồng: Tôi nghĩ là khó có thể coi thoả thuận này là một hành vi chiếm đoạt tài sản côgn dân, nếu thực sự có một hợp đồng, hay thoả thuận như vậy. Tại vì, hợp đồng đó được hai người thảo ra trên cơ sở thống nhất các điều khoản.

Tiếc cho hoa hậu Trương Hồ Phương Nga khi ký hợp đồng nô ệ tình dục (ảnh: theo VNN)


Tôi cũng coi đó là một hợp đồng liên quan đến chuyện mua bán dâm. Thông thường, những thoả thuận mua bán dâm là một lần, nó không tước đi những sự tự do của người cung cấp dịch vụ. Nhưng ở đây, hợp đồng kéo dài 7 năm, có những quy định vô cùng cụ thể ràng buộc tự do của người phụ nữ.

Tôi muốn gọi đây là một hợp đồng nô lệ tình dục, vi phạm quyền con người nữa.

Đây là một bài học rất lớn cho những người phụ nữ, nhất là phụ nữ trẻ. Thực ra, đây là câu chuyện rất buồn và đáng tiếc. Một nhân vật mà tôi nghĩ rằng, lẽ ra đã có một tương lai sáng lạn như Trương Hồ Phương Nga, tôi rất tiếc cho cô ấy.

Nhà báo Phạm Huyền: Tôi biết bà từng bày tỏ quan điểm nên cho phép hành vi bán dâm là một nghề hợp pháp. Thế thì khi đó, có lẽ những hợp đồng tình ái sẽ được thừa nhận trước pháp luật?

TS Khuất Thu Hồng: Nếu một xã hội chấp nhận coi mại dâm là một công việc thì các thoả thuận, mua bán trao đổi tình dục để lấy tiền hay lấy một giá trị vật chất nào khác là giữa hai con người tự nguyện với nhau. Ngoài ra, nó cũng phải dựa trên điều kiện cả hai người không được vi phạm các quy định pháp luật liên quan. Ví dụ, hai người đó không có gia đình chẳng hạn.

Nhà báo Phạm Huyền: Xin cảm ơn bà!

———-

http://vietnamnet.vn/vn/phap-luat/ky-su-phap-dinh/329457/tiec-cho-hoa-hau-phuong-nga-khi-ky-hop-dong-no-le-tinh-duc.html
“Hợp đồng tình ái” – truy nguồn gốc email được không?
Tác giả: Công Quang
.
Trong một chia sẻ khá ngắn, đại gia C.T.M khẳng định không viết những email đang lan truyền trên mạng mà dư luận gọi là “hợp đồng tình ái”. Các chuyên gia an ninh mạng cho rằng, vẫn còn “cửa” để chân dài Phương Nga “lật ngược tình thế”.
>> Hoa hậu Phương Nga dùng quyền im lặng suốt quá trình điều tra?
>> Đại gia tố Hoa hậu Phương Nga lừa đảo nói gì?
>> Hoa hậu Trương Hồ Phương Nga nhận 16,5 tỷ đồng là “tình phí”?


Đại gia phủ nhận “hợp đồng tình ái”

Trước thông tin lan truyền chóng mặt với hơn 10 bức hình chụp lại email trao đổi được cho là của đại gia C.T.M gửi cho Hoa hậu Trương Hồ Phương Nga (29 tuổi, quốc tịch Nga và Việt Nam, hoa hậu người Việt tại Nga), chúng tôi đã nỗ lực liên hệ với ông C.T.M để xác tín sự việc.

Trong số điện thoại (11 số) được cho là ông C.T.M mới dùng để liên lạc với người thân khi cần thiết, chúng tôi gọi nhưng điện thoại không liên lạc được. Với số điện thoại loại 10 số thì đổ chuông nhưng ông M. không nghe máy.

Tuy nhiên, trả lời tin nhắn của PV, về việc có hay không ông M. là chủ nhân những email “hợp đồng tình ái” gửi cho Hoa hậu Phương Nga, tin nhắn được cho là của ông M. nhắn lại ngắn gọn: “Toi chắc chắn ko viết những email này. Xin lỗi tôi ko thể trao đổi thêm với người lạ” (Tạm hiểu: Tôi chắc chắn không viết những email này. Xin lỗi tôi không thể trao đổi thêm với người lạ – PV).

Một phần email được cho là “hợp đồng tình ái”

Trước đó, như Dân trí đã thông tin, mạng xã hội đang lan truyền “chóng mặt” những bức ảnh chụp màn hình email trao đổi được cho là của ông C.T.M gửi cho Phương Nga có từ địa chỉ my.caotoan@gmail.com , garrycao@me.com với tên là Garry Cao.

Email được viết trong khoảng thời gian từ tháng 7-8/2012 đến tháng 12/2013. Nội dung của các email này chủ yếu nói về chuyện trai gái, tình dục, đổi bán là chính, ngoại trừ một chi tiết rất nhỏ về việc mua nhà.

Riêng email mới đây nhất viết ngày 1/2/2013 có nội dung khá “đồi truỵ”. Không chỉ yêu cầu người phụ nữ tên Nga làm vợ 2 trong 7 năm với “tình phí” 10 tỷ đồng mà còn yêu cầu Nga phải “chăm chỉ” trong tình ái… Email này còn nói rõ việc chuyển tiền sẽ chia làm 2 lần. Lần 1 chuyển 5 tỷ khoảng 3 – 4 tháng sau tết và lần 2 chuyển nốt 5 tỷ đồng vào ngày 31/12/2013. Trong email này còn có yêu cầu “đối tác” không được cưỡng ép tài chính và hứa sẽ chủ động đến thăm người tên Nga.

Làm sao xác định được email là của ông M.?

Một cán bộ an ninh mạng của Bộ Công an cho rằng, những email đã xoá rồi thì rất khó phục hồi lại được. Giống như tin nhắn trong điện thoại, nếu xoá thì tin sẽ vào hộp thư rác và một thời gian nếu không khôi phục thì sẽ mất. “Email đã xóa rồi thì sẽ khó tìm. Nếu tài khoản mà đóng luôn thì càng khó khôi phục. Những gì trên mạng đều là ảo nên khi chủ nhân phủ nhận thì càng khó chứng minh, quy kết”, chuyên gia an ninh mạng nói.

Ông Võ Đỗ Thắng, Giám đốc Trung tâm đào tạo An ninh mạng Athena cho rằng nếu như đại gia M. còn mở hộp email thì sẽ xác tín “hợp đồng tình ái dễ dàng”. Ông M. cũng là “cao thủ” về công nghệ nên nếu ông ấy đóng hộp thư, xoá email và không hợp tác thì cũng rất khó.

Hoa hậu Trương Hồ Phương Nga

Tuy nhiên, ông Thắng cũng cho rằng, vẫn còn “cửa” nếu như hộp thư đi của hoa hậu Phương Nga còn lưu những bức “hợp đồng” này. “Hộp thư đi có thể lưu trữ cả chục năm. Nếu bên gửi lẫn bên nhận cùng lưu thì tốt nhưng bên nhận xoá mà bên gửi còn lưu thì cũng chứng minh được”, ông Thắng nói.

Ông Thắng cũng cho rằng, email xoá thì trong 30 ngày có thể khôi phục được và nếu thời gian xoá dài hơn thì việc khôi phục được hay không phụ thuộc vào loại email. Thậm chí, nếu email đó ông M. không thừa nhận thì cũng có thể “buộc tội” được nếu như truy từ địa chỉ email đến domain name…

Đồng tình quan điểm trên, ông Lương Hiền Duy, giám đốc một công ty hoạt động về thám tử cho rằng những “hợp đồng tình ái” như tài liệu đang lan truyền trên mạng đều có thể tìm ra được. Do đó, khả năng những email này là có thật từ những người liên quan trong vụ việc.

Luật sư Nguyễn Kiều Hưng, người bảo vệ cho bị cáo Trương Hồ Phương Nga cho biết, dù các “hợp đồng tình ái” này không có trong hồ sơ vụ án nhưng ông tin là có thật. Luật sư Hưng cùng các cộng sự đang tìm cách khôi phục email mà Phương Nga đã dùng để gửi cho C.T.M. để có thêm bằng chứng bảo vệ cho thân chủ. Đồng thời, luật sư Kiều Hưng cho biết sẽ kiến nghị các cơ quan tố tụng làm rõ những hộp thư cá nhân mà Nga đã sử dụng để trao đổi với ông M.

————-

http://dantri.com.vn/phap-luat/hop-dong-tinh-ai-truy-nguon-goc-email-duoc-khong-20160923172701707.htm