Thứ Năm, 22 tháng 8, 2019

LẠC LỐI THỜI GIAN





Phố rớt tàn Thu sương lạt nắng
mây trắng mặc trầm núi lẫn xanh
ta lướt qua nhau thời gian lạc lối
đời vôi vữa rồi vẫn lầm lỗi đơn côi


Bầu trời nhỏ nhoi ô cửa tôi ngồi
một ngôi sao le lói đợi chờ rụng rơi
chiếc lá lẻ loi ửng vàng bóng tối
lưng lửng ngợm người hung cát quẩn quanh

Linh hồn ám ảnh tường rêu lạnh
hơi thở trong lành em bỏ đi đâu?
sầu buông cơ cầu đục ngầu khí vận
u uất tình nghèn nghẹn yêu tinh

Xa vắng quá vầng trăng mầu nhiệm
dẫn dắt nhân tâm tìm lại sinh thần
phố núi Thu tàn ánh vàng tỏa sáng
tôi chôn ô cửa lạc lối thời gian

PHẾ LIỆU CỔ TÍCH





Từ lâu rồi ta đã thành phế liệu
nơi xó đời cũ kỹ lỗi thời
phũ bụi thời gian lấp đầy lầm lỗi
chỉ mỗi đợi chờ em tái chế ngây thơ


Như ngọn gió liêu xiêu nương vào hơi thở
nhờ môi thơm thật thà gạn đục khơi trong
như áng mây đêm chập chờn lỏng bỏng
tựa ánh trăng vàng ghép lại hình nhân

Như chiếc lá Thu mang sầu hậu đậu
mong đôi tay mềm bồng bế tàn phai
như bông cỏ may chiều đông hoang hoải
theo bước chân dài vạt áo em bay

Như đất bạc vôi phơi mình nắng cháy
mơ giọt mồ hôi nẩy lại mầm côi
như chiếc nôi vắng lời nguồn cội
nghe tiếng ru tình tỉnh giấc cầu sinh

Em đâu rồi nàng tiên cổ tích
kể chuyện ngày xưa ngày xửa dại khờ
để ta nhớ một vùng trời tim vỡ
chảy yêu thương thấm mọi bến bờ

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2019

TRĂNG THU




Trăng ở trên cao thơ ngây tròn khuyết
hồn nhiên vui buồn quyến rũ thế nhân
ta ở trần gian khóc cười mưa nắng
đêm soi tật nguyền cô độc hợp tan


Một kiếp đa mang gánh lá phai tàn
đợi mở địa đàng chuyển mùa sang
chiếc lá trường sinh trăng còn cất giữ
giấu trái tim ta trong vô hạn thời gian

Mơ màng hồn vãng cung hằng
cây đa chú cuội khẽ khàng ẩn thân
tình ta hiện giữa lỡ làng
ánh trăng đầy đặn sắc vàng lá thu

THỰC THỂ CỦA CÁI TÔI



Cất tiếng khóc chào đời ta hiện hữu
mở mắt ra ta nhận biết mình
nghe tiếng mẹ ru linh hồn ta thức tỉnh
uống dòng sữa thơm ta hóa nên tôi


Tích tụ buồn vui tôi thành chiếc lá
soi bóng mặt trời tôi mạnh mẽ xanh
tắm ánh trăng khi tròn khi khuyết
tôi run rẩy lòng trước ngọn gió tiêu diêu


Tôi mơ giấc mơ yêu
tự do bay trong thương nhớ
rơi vào bàn tay em đỡ
bế bồng ru tôi ngủ giấc Thu vàng


Lạc mất em rồi tôi bỗng hoang mang
Tôi là gì? Có thật hay không thật?
nhìn con ong vội vàng hút mật
cánh hoa xinh lặng lẽ úa tàn


Tôi khô khan trông đời phục bạc
cho đến ngày nhìn trái đậu trên cây
tôi ngất ngây thả lòng tin cậy
theo gió bay vụn nát lá vàng tôi

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2019

TÌNH MÂY GIÓ





Lang thang trên miền khổ hạnh
nắng hạn phơi thân
nỗi buồn bốc hơi trắng ngần
sao mắt em còn chưa xanh?


Lang thang vào vùng giá lạnh
cô đơn vỡ tan tành
mây rơi ướt lá mộ vàng
sân ga thấm lệ nồng nàn giấc thu

Trên bầu trời cao khát khao quyến rũ
ngôi sao nào chiêu dụ mây mù
có không em phù du giấc mộng ?
sợi tơ hồng buộc chặt gió mây

Tình đưa đẩy đời đầy oan trái
đắm đuối say mua bán trả vay
Thu vẫn tàn phai mùa dài thương nhớ
duyên em tôi nợ gió thổi mây bay

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2019

THÔI THÌ EM HÃY YÊU ĐI





Thôi thì em hãy yêu đi
để còn có nhớ những khi quên về
dòng đời trải lắm đam mê
tình em chỉ mỗi chân quê hẹn thề


Sợ gì mưa nắng rủ rê
khi vai đã gánh bộn bề nhân gian
người ta mua bán phụ phàng
em đây vay trả lỡ làng cho nhau

Tim non rạo rực máu đào
khát khao được trọn tuôn trào đau thương
bình yên đến với vô thường
yêu đi để nhớ con đường em quên

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2019

BÓNG THU





Bình minh mở cửa gọi tình
bóng dẫn tôi đi tìm hình nhân thế
mùa Thu rao bán cơn mê
tôi mua chiếc lá tàn phai vụng về


Bóng dắt tay tôi chọn hẹn thề
mưa Ngâu thủ thỉ rủ rê lên cầu
cội vàng em đứng thả sầu
cây Thập tự giá cúi đầu buông xuôi

Mặt trời tắt nắng ngậm ngùi
bóng tan chợ vãn còn tôi lạc loài...

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2019

CÁNH BƯỚM MÙA THU





Tôi như cánh bướm mỏng manh
lẫn trong sắc lá thu vàng tìm hoa
sức tôi bay chỉ là là
em đừng thổi gió tôi tàn tạ rơi


Cánh tôi đã cạn phấn rồi
nên đâu thụ nổi một đôi nhân tình
chẳng nương được gió nhục vinh
chẳng chia đặng nửa bóng hình dạ thưa

Sầu chưa xuống thấp làm mưa
vui cao nào tới cửa đưa nắng về
chỉ vừa ở chỗ ủ ê
đợi em rớt lá hẹn thề lên tôi

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2019

MÙA THỀ HẸN





Em ngồi chắn gió cản giông
giữ mùa thề hẹn tình không thay lòng
giữ cho trăng mãi sáng trong
khắc sâu hình bóng nhớ mong người về


Người đi tóc bạc sơn khê
người về em đãi đam mê tẩy trần
gom ánh trăng vàng em trải chiếu chăn
đặt mùa thề hẹn trăm năm ăn nằm...

NHỚ...





Anh nhớ em như cây nhớ lá
như bướm nhớ hoa như phố nhớ nhà
như đêm nhớ ánh chiều tà
như sao nhớ bóng trăng ngà kiêu sa


Anh nhớ em , nhớ nhớ quá
như con tàu nhớ sân ga
như dòng sông nhớ sóng hiền hòa
như vách đá nhớ đỉnh trời gió hú

Anh nhớ em, nhớ đến mộng du
giữa ngàn thu tàn phai lá ủ
cội hoa tình mầm yêu hé nụ
dấu môi răng trên trái táo địa đàng

Anh nhớ em nhớ đến lẫn lầm
trái tim tự trầm khai mở luân xa
hoa sen thấm máu đỏ thiên hà
người dưng vay trả bổng là phận duyên