Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018

MƯA




Mưa đục ngầu
phố
đội khăn
Người bước qua
ta
vỡ
tan
vội vàng
*
Tháng 5
trái chín
thơm cành
Mưa
gieo
hạt nhớ
muộn màng
bể dâu
*
Vẽ chi màu trắng
nặng sầu
con sâu
ăn trái
còn đâu
tình về
*
Mưa
lê thê
phố
vụng về
từng bong bóng
chở
câu thề
đi hoang

Thứ Hai, 18 tháng 6, 2018

Thận trọng với luồng FDI từ Trung Quốc đang đổ vào Việt Nam

http://iavietnam.net/detailnews/M48/N1340/than-trong-voi-luong-fdi-tu-trung-quoc-dang-do-vao-viet-nam.htm




Những DN FDI có vốn đầu tư từ Trung Quốc (bao gồm cả Đài Loan, Hồng Kông) đang "ào ạt" đổ vào Việt Nam trên mọi lĩnh vực. Đây là cơ hội để Việt Nam bổ sung thêm nguồn vốn cho phát triển kinh tế, song theo các chuyên gia, cần hết sức cẩn trọng bởi uy tín của những nhà đầu tư này thường không được "chấm điểm" cao.

Cuối năm 2015, UBND tỉnh Bình Dương đã trao Giấy chứng nhận đầu tư cho Công ty TNHH Cheng Loong Bình Dương Paper (Đài Loan) để xây dựng nhà máy sản xuất giấy bao bì tại khu công nghiệp Singapore Ascendas-Protrade. Dự án có quy mô sản xuất hơn 1 triệu tấn/năm và tổng vốn đầu tư của dự án này lên tới 1 tỷ USD.

Còn ở phía Bắc, Tập đoàn Texhong cũng đang khẳng định sự hiện diện tại Việt Nam bằng hàng loạt dự án trăm triệu USD. Ngoài một nhà máy sợi 300 triệu USD đã đi vào hoạt động từ năm 2013 ở Quảng Ninh, năm 2014, Texhong cũng đã chính thức khởi công Dự án hạ tầng khu công nghiệp Texhong Hải Hà (Quảng Ninh), với tổng vốn đầu tư 215 triệu USD, đồng thời đổ thêm 300 triệu USD để thực hiện Dự án Chuỗi dây chuyền công nghiệp dệt may tập trung tại chính địa điểm này.

Ngoài ra, hàng loạt dự án FDI vốn “khủng” khác cũng đang được các DN Trung Quốc triển khai đầu tư. Đó là Dự án Lốp xe Việt Luân, vốn đầu tư 400 triệu USD tại khu công nghiệp Tây Ninh; Dự án chế biến cao su Tân Cao Thâm tại Lào Cai với tổng vốn đầu tư 337,5 triệu USD; Dự án Khoáng sản và Luyện kim Việt - Trung tại Lào Cai, với vốn đầu tư 337,5 triệu USD...

Thực tế, từ năm 2010 trở về trước, dòng vốn FDI từ Trung Quốc vào Việt Nam khá khiêm tốn. Trong top 10 quốc gia đầu tư vào Việt Nam, hầu như không có tên của Trung Quốc. Nhưng gió đã đổi chiều, kể từ năm 2011 trở lại đây, vốn FDI Trung Quốc vào Việt Nam có sự thay đổi đáng kể. FDI của Trung Quốc tại Việt Nam liên tục vươn lên trong vị trí xếp hạng, tăng về quy mô, thay đổi về hình thức, lĩnh vực, mở rộng về địa bàn. Điển hình là từ năm 2015 trở lại đây, cùng với việc Việt Nam tham gia Hiệp định đối tác kinh tế chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP), Trung Quốc thường nằm trong top 10 các quốc gia đầu tư nhiều nhất vào Việt Nam để đón đầu cơ hội thâm nhập thị trường béo bở TPP. 2 tháng đầu năm 2016, Trung Quốc tiếp tục nằm trong top 3 quốc gia đầu tư nhiều nhất vào Việt Nam.

Lý giải việc dòng vốn FDI từ Trung Quốc chọn Việt Nam là điểm đến, chuyên gia kinh tế TS. Bùi Trinh cho rằng chiến lược của Chính phủ Trung Quốc hiện nay là khuyến khích, thúc đẩy các DN đầu tư ra nước ngoài để thu lợi, bù đắp cho những khó khăn ở trong nước.

Nhận định này của TS. Bùi Trinh khá tương đồng với các nhận định được Ủy ban về quan hệ Mỹ Trung (USCC- China Economic and Security Review Commission) nêu ra trong báo cáo của tổ chức này về quan hệ kinh tế giữa Trung Quốc và các nước ASEAN. Theo USCC, Trung Quốc đẩy mạnh đầu tư ra nước ngoài bằng cách sử dụng quỹ ngoại hối dự trữ và cố gắng giảm mức độ đầu tư quá đáng trong nước. Đầu tư ra nước ngoài của Trung Quốc đã tăng từ 34 tỷ USD vào năm 2003 lên đến 525,7 tỷ USD vào năm 2013. Cũng trong khoảng thời gian này, đầu tư nước ngoài vào các nước ASEAN đã tăng mạnh từ khoảng 300 tỷ USD vào năm 2003 lên đến 1.500 tỷ USD vào năm 2013.

Trước dòng chảy vốn FDI của Trung Quốc ồ ạt vào Việt Nam, các chuyên gia của Viện Nghiên cứu Trung Quốc (thuộc Viện Hàn lâm khoa học xã hội Việt Nam) đã từng có một nghiên cứu chi tiết về nguồn vốn này. Theo đó, điểm có ích khi Trung Quốc đầu tư vào Việt Nam là FDI của Trung Quốc đã góp phần bổ sung nhu cầu vốn cho đầu tư và phát triển của Việt Nam cũng như bổ sung nguồn vốn cho cán cân thanh toán. Ngoài ra, FDI của Trung Quốc vào Việt Nam đã góp phần chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo hướng công nghiệp hoá - hiện đại hoá; giải quyết việc làm, tăng thu nhập và nâng cao năng lực cho người lao động ở Việt Nam; làm cho nền kinh tế Việt Nam hội nhập sâu vào nền kinh tế của các nước trong khu vực châu Á và nền kinh tế thế giới.

Tuy vậy, nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Trung Quốc cũng chỉ ra nhiều mặt hạn chế của dòng vốn này. Đó là FDI của Trung Quốc không chú ý đến các ngành nông, lâm, ngư nghiệp, chỉ chú ý nhiều đến khai thác tài nguyên của Việt Nam. Thực tiễn cho thấy, Trung Quốc đã đầu tư rất nhiều dự án khai thác tài nguyên thiên nhiên trải dài suốt từ Bắc đến Nam của Việt Nam. Tình hình này đã gây nên sự xáo trộn trong quy hoạch ngành, vùng, miền kinh tế của Việt Nam. Mặt khác nếu quản lý các dự án này không tốt, sẽ còn gây nên nguy cơ về ô nhiễm môi trường sống, ảnh hưởng đến phát triển bền vững của Việt Nam.

Bên cạnh đó, FDI của Trung Quốc yếu kém trong chuyển giao công nghệ, phần lớn là công nghệ lạc hậu hay thuộc các ngành gây ô nhiễm môi trường. Mục tiêu của Trung Quốc là dịch chuyển các cơ sở sản xuất thâm dụng nhiều lao động, mức lương thấp, hàng hóa giá rẻ và công nghệ không cao ra nước ngoài. Đây chính là hạn chế lớn nhất của các DN FDI Trung Quốc tại Việt Nam. Có nhiều mối quan ngại rằng việc NK máy móc thiết bị từ thị trường Trung Quốc có thật sự hiệu quả hay Việt Nam là nước tiêu thụ lại công nghệ lỗi thời, lạc hậu cho Trung Quốc…

Mai Thanh

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2018

Ô CỬA ĐỢI





Thành phố so đo
mưa co rúc
mắt em hun hút góc chiều trông
ô cử đợi khép hờ khát vọng
tường rêu phong bóng rỗ mênh mông


Gió chạy rông kiếm tìm con sóng
vỗ bến lòng an ủi hoàng hôn
đêm bế bồng tóc ru gối mộng
vồng ngực căng phồng dấm dúi yêu thương

Trái tim tan chảy vô thường
sầu tuôn xuống phố náo nương chân người
ở đi chỉ mỗi môi cười
trên ô cửa đợi một đời đầy vơi

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2018

MÙI HƯƠNG LẠ LẪM




Người đi qua để lại mùi hương lạ lẫm
cho ta hoài châm bẩm đợi chờ
viết những bài thơ chất chồng thương nhớ
thả lên trời cho nguyệt lão mộng mơ


Sợi dây tơ ai cột hững hờ
khiến duyên nợ giả vờ lở dở
nhân gian một kẻ dại khờ
thoáng hương xa lạ ngẩn ngơ kiếp người


Nào phải đâu là mùi hương của tóc rối
để đêm về đưa gió thổi bay
nào phải đâu là mùi hương của da thịt trên tay
để tẩm ướp giọt mồ hôi ân ái
nào phải đâu là mùi hương từ đôi môi mấp máy
thở vào ngày rạo rực đắm say
chỉ là mùi hương từ cái nhìn khắc khoải
đi xuyên qua số phận vắn dài


Người qua rồi ta còn chưa tỉnh lại
để miệt mài tìm mãi một mùi hương...

AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC




Đảng CSVN dưới sự lãnh đạo của TBT Nguyễn Phú Trọng đã dần giành lại niềm tin của nhân dân lao động và trí thức trong và ngoài nước.

Việc xử lý Trịnh Xuân Thanh, Vũ Nhôm, Trọc Hệ, Phan Văn Vĩnh, Đinh La Thăng...những mắc xích quan trọng của "Băng Nhóm lợi ích" đã làm rúng động cả hệ thống Tham Nhũng.


Bên cạnh đó là những Cải cách đúng đắn từ Bộ Công An, Bộ Quốc Phòng, Giáo dục, Bảo Hiểm Xã Hội., Bộ thông tin truyền thông.. nhất là đề án cải cách tiền lương đã cho thấy Đảng đang đang đồng hành cùng Nhân nhân.

Việc thay đổi Bí thư Kiên Giang Nguyễn Thanh Nghị( con trai cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng) là Tối hậu thư đối với "Băng nhóm lợi ích" và những kẻ Tham nhũng đang còn tại vị trong Đảng, Quốc Hội và Chính Phủ. Những sai phạm ở Phú Quốc, Thủ Thiêm ...lần lược được phơi bày. Đặc biệt trên mạng Xã Hội hàng loạt những sai phạm của các quan chức lớn nhỏ( luôn có dấu hiệu tham nhũng) được tiết lộ...nhận được sự ủng hộ rất lớn của đông đảo nhân dân trong và ngoài nước.

Với đà này, sẽ không ít những vị Đại biểu quốc hội đương nhiệm sẽ bị vạch trần bởi mạng Xã hội. Điều đó cũng giải thích vì sao 80% ĐBQH bỏ phiếu thông qua Luật An Ninh Mạng. Chúng ta đều biết hầu hết các ĐH quốc hội đều là quan chức Nhà Nước đương nhiệm! Tìm được một quan chức Nhà nước trong sạch thì được mấy người.
"Tham nhũng" là " Quốc nạn" . Từ "tội phạm Tham nhũng" tiến đến sự phản bội dân tộc, sẳn sàng bán đứng đất nước cho ngoại bang.

Luật Đặc khu, Luật an ninh mạng được đưa ra đúng vào thời điểm khí thế toàn dân tham gia chống " Tham nhũng" lên đến cao trào.
Mấy ngày qua, phản ứng của đồng bào trong và ngoài nước cho thấy niềm tin vào công cuộc cải tổ của TBT Nguyễn Phú Trọng, Vào một Chính phủ kiến tạo không khỏi bị giảm sút.
Và Ai là người được lợi?




Vàng thiệt không sợ lửa

Chúng ta đều quen thuộc với câu " Vàng thiệt thì không sợ lửa",

Tiền thân của Luật An ninh Mang phải chăng là Nghị định 72/2013 NĐ-CP do chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 15/072013 vốn được xem là nhằm hạn chế "Tự do ngôn luận". Cũng chính Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là người " Kiên quyết cấm Báo chí Tư nhân".

Chỉ mới đây, ,ngày 1/3/2018, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã ký ban hành Nghị định số 27/2018/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 72/2013/NĐ-CP ngày 15 tháng 7 năm 2013 của Chính phủ về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng.

So với quy định tại Nghị định 72/2013/NĐ-CP và các thông tư hướng dẫn thi hành, Nghị định 27/2018/NĐ-CP ngày 01 tháng 3 năm 2018 của Chính phủ sửa đổi, bổ sung Nghị định 72/2013/NĐ-CP ngày 15 tháng 7 năm 2013 quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng đã sửa đổi, bãi bỏ nhiều điều kiện kinh doanh và thủ tục hành chính không còn phù hợp nhằm tạo môi trường đầu tư, kinh doanh thuận lợi hơn cho doanh nghiệp, hỗ trợ cá nhân, tổ chức, doanh nghiệp trong quá trình hoạt động cũng như chuẩn bị hồ sơ cấp phép trong các lĩnh vực thông tin điện tử, viễn thông… Nghị định 27/2018/NĐ-CP chính thức có hiệu lực thi hành từ ngày 15 tháng 4 năm 2018.

Nghị Định còn chưa kịp triển khai rộng rãi thì Luật An ninh mạng được trình.Mục tiêu của Luật An ninh mạng được ông Nguyễn Thanh Hồng – Uỷ viên thường trực Uỷ ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội đã nói trên tờ VnExpress: “An ninh mạng nếu giải thích dễ hiểu nhất là không truyền bá, cổ súy, khai thác những nội dung chống phá Đảng, Nhà nước và làm sao để mỗi công dân có ý thức trong việc phòng chống tội phạm, bảo vệ bản thân và gia đình”. Với phát biểu này khiến người ta hiểu rằng Luật An Ninh Mạng ngăn chặn " việc truyền bá, cổ súy, khai thác những nội dung chống phá Đảng, Nhà nước"- và để làm được điều đó thì phải "hạn chế việc sử dụng internet, mạng xã hội " của người dân.

Cũng với phát biểu đó, Luật An ninh mạng là giúp người dân có ý thức trong việ phòng chống tội phạm, bảo vệ bản thân và gia đình.

Bảo vệ bản thân và gia đình ai? Phải chăng đó là những "QUAN THAM"!

Lẽ nào, ở cương vị của ông lại không hiểu tinh thần của Nghị định 28/2018 mà Thủ tướng chính phủ vừa ban hành. Và chắc ông cũng không nghe, không biết gì vế những phát biểu của Bô trưởng Bộ Công An Tô Lâm ?

Trong khi đó, Liên Hiệp Quốc đã thống nhất xem quyền sử dụng internet là một trong những quyền của con người.

Thế giới se nghĩ gì trước phát biểu của Ông Nguyễn Thanh Hồng- Ủy viên thường trực Uỷ ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội Việt Nam,?

Có điều, dưới con mắt của nhiều vị Đại biểu quốc hội thì Luật An ninh mạng ( trong lúc biểu tình chống Luật Đặc Khu đang rầm rộ) là cần thiết , có thể bảo vệ được chế độ, phòng chống được tội phạm và bảo vệ được bản thân và gia đình của công dân.


Điều 8 Luật An ninh mạng (có hiệu lực từ 1/1/2019) quy định 6 nhóm hành vi bị nghiêm cấm thực hiện trên không gian mạng gồm:
1

Sử dụng không gian mạng, công nghệ thông tin, phương tiện điện tử vi phạm an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội; các hoạt động chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; xuyên tạc lịch sử, xúc phạm tôn giáo, phân biệt đối xử về giới, phân biệt chủng tộc; kích động gây bạo loạn, phá rối an ninh, gây rối trật tự công cộng; thông tin sai sự thật, làm nhục, vu khống; xâm phạm trật tự quản lý kinh tế, hoạt động mại dâm, tệ nạn xã hội, mua bán người và xúi giục, lôi kéo, kích động người khác phạm tội.
2

Thực hiện chiến tranh mạng, tấn công mạng, khủng bố mạng, gián điệp mạng, tội phạm mạng; gây sự cố, tấn công, xâm nhập, chiếm quyền điều khiển, làm sai lệch, gián đoạn, ngưng trệ, tê liệt hoặc phá hoại hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia.
3

Sản xuất, sử dụng công cụ, phương tiện, phần mềm hoặc có hành vi cản trở, gây rối loạn hoạt động của mạng máy tính, mạng viễn thông; phát tán chương trình tin học gây hại cho hoạt động của mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử; xâm nhập trái phép vào mạng máy tính, mạng viễn thông hoặc phương tiện điện tử của người khác.
4

Chống lại hoặc cản trở hoạt động của lực lượng bảo vệ an ninh mạng; tấn công, vô hiệu hóa trái pháp luật làm mất tác dụng của biện pháp bảo vệ an ninh mạng.
5

Lợi dụng hoặc lạm dụng hoạt động bảo vệ an ninh mạng để xâm phạm chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân hoặc để trục lợi.
6

Hành vi khác sử dụng không gian mạng xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân hoặc vi phạm quy định của Luật này.

Chuyên gia an ninh mạng Dương Ngọc Thái đã lên tiếng cảnh báo những sai lầm nghiêm trọng của Luật an ninh mạng: Nguy cơ vừa mất an ninh quốc gia vừa kìm hãm sự phát triển đất nước.

Xen bài ( https://www.facebook.com/phamdinhtructhu/posts/2128362267445683)


Thế nhưng Luật an ninh mạng được thông qua với đa số phiếu.

Có ý kiến cho rằng Chính phủ nên công khai danh sách những đại biểu bấm nút đống ý. Điều này hoàn toàn đúng đắn. Không thì những vị này cũng tự công khai danh tính mình để dân ngưỡng mộ và biết đâu trong nhiệm kỳ tới sẽ tiếp tục dành cho lá phiếu bầu. Để có một Chính phủ Minh bạch thì trước hết quốc hội nên thực hiện sự minh bạch.


( còn tiếp)

EM CÓ CÒN NGỒI GIỮ DẤU CHÂN XƯA



Đã lâu rồi anh không về với biển
trầm mình trong con sóng tự do
tẩy nhuốc nhơ ao tù thành thị
rửa thị phi giả trá bán mua


Biển có còn thương bước chân vội nhòa vết tích
có còn thương ngọn gió mềm mái tóc rối tinh
có còn thương tiếng cười giòn tan trong cát
có còn thương đôi vai trần gánh muối quê hương


Đã lâu rồi anh không về với biển
em có còn ngồi giữ dấu chân xưa

EM CÓ CÒN NGỒI GIỮ DẤU CHÂN XƯA



Đã lâu rồi anh không về với biển
trầm mình trong con sóng tự do
tẩy nhuốc nhơ ao tù thành thị
rửa thị phi giả trá bán mua


Biển có thương bước chân vội nhòa vết tích
có còn thương ngọn gió mềm mái tóc rối tinh
có còn thương tiếng cười giòn nghe tan trong cát
có thương đôi vai trần gánh muối quê hương


Đã lâu rồi anh không về với biển
em có còn ngồi giữ dấu chân xưa

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2018

THÀNH PHỐ VÀ NHỮNG CÂU THƠ



Thành phố ngu ngủ
triệu triệu người mơ mơ màng màng
mặt trời sắp tàn
mây che ngang
trên nóc vinh quang
những lá cờ đỏ bầm
cố phất phơ hào quang
giả tạo
chiếu lên những gương mặt trân tráo
lũ trẻ ngơ ngáo
thực hư bước vào
chân lý nháo nhào


Thành phố lơ lơ láo láo
âm sắc vô đạo
từ những cây cột đèn hau háo
tràn máu
chảy vào nỗi đau
tự do khát khao

Tóc mẹ bạc màu
khói nhang cầu vọng
xin với hư không
những đứa con lạc lõng
tỉnh mộng
giàu sang

Thành phố im im lặng lặng
ánh trăng lãng vãng
huyễn hoặc những linh hồn lang thang
vào giấc mơ bình an

Hoàng hôn đỏ quạch
mặt trời lạch bạch
sự sống mong manh
đợi chờ tắt lịm

Những câu thơ nghẹn tiếng
nhiễu nhiễu nhương nhương
nơi những bức tường
giam hãm yêu thương

Trái tim tôi rớt xuống đường
không hóa thành viên kim cương
đánh thức những pho tượng
chán chường tai ương

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

BƯỚC CHÂN RA PHỐ


Cất nỗi nhớ em
đêm
nghe loài sâu ngủ muộn
nhìn trăng hạ tuần quyến luyến vàng phai
bóng ngã lên tay gió thôi thở dài
lòng gom lại tháng ngày đợi nhớ


Câu thơ độc vận còn dang dở
lững lờ trôi hờ hững trời mơ
người đến người đi có chi là bỡ ngỡ
tình vô thường
đời lắm ngu ngơ


Cất dại khờ
lắng nghe mặt trời dậy sớm
hạt nắng ươm hoa cúc trắng thơm
bước chân ra phố
nụ cười bỗng nở
vị tha về thong thả ngày trôi...

BÂY GIỜ KÝ GIẢ ĂN LƯƠNG NÊN ĐÂU CẦN PHẢI ĂN MÀY TỰ DO



BÂY GIỜ KÝ GIẢ ĂN LƯƠNG
NÊN ĐÂU CẦN PHẢI ĂN MÀY TỰ DO
CỚ CHI DÂN CHÚNG PHẢI LO
LUẬT AN NINH MẠNG NHẬP KHO ĂN MÀY

Năm 1972 chính quyền Nguyễn Văn Thiệu đã cho áp dụng Sắc luật 007 với quy định số tiền phải ký quỹ rất lớn làm nhiều báo không có tiền ký đành đóng cửa. Theo điều luật này, tờ báo nào bị tịch thu lần thứ hai do có bài vi phạm an ninh quốc gia và trật tự công cộng thì sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn. Điều này được xem như dùng "bàn tay sắt" đối với giới báo chí. Nhiều tờ báo bị đóng cửa, chủ báo bị phạt, bị tịch thu tiền ký quỹ, một số người còn bị tù. Có khoảng 70% người làm báo bị thất nghiệp. Trước tình hình đó, các nghiệp đoàn ký giả ở Sài Gòn đã tập hợp lại để tìm ra một biện pháp nhằm cứu nguy cho báo chí.

Ngày 8 tháng 9 năm 1974, một cuộc họp liên tịch đã được hội chủ báo tổ chức, với ba đoàn thể ký giả tham dự là: Nghiệp đoàn ký giả Nam Việt, Hội ái hữu ký giả Việt Nam và Nghiệp đoàn ký giả Việt Nam. Cuộc họp đã bầu ra Ủy ban đấu tranh đòi tự do báo chí do ông Nguyễn Văn Binh, dân biểu đối lập, đại diện báo Đại dân tộc làm chủ tịch. Nhiệm vụ trước hết của Ủy ban này là chống lại việc thi hành luật 007.

Hình thức đấu tranh "ký giả xuống đường đi ăn mày" được thống nhất. Các đại diện của ban tổ chức gồm có: Nguyễn Kiên Giang (chủ tịch Nghiệp đoàn Nam Việt), Tô Văn, Phi Vân của đoàn ký giả Nam Việt; nhà báo Văn Mại (cựu tổng thư ký tòa soạn báo Buổi Sáng), Lý Bình Hiệp, Trần Kim Uẩn của Hội ái hữu ký giả Việt Nam; Thái Thương Hoàng, Thái Dương, Tô Ngọc của Nghiệp đoàn ký giả. Trong đó, các thành viên Văn Mại, Đoàn Hùng, Ái Lan, Ninh Anh lo chuyện tài chính. Ngoài ra, thành phần dẫn đầu còn có nhà báo Nam Đình (chủ báo Thần Chung và sau là Đuốc Nhà Nam), Trần Tấn Quốc (chủ nhiệm tờ Tiếng Dội Miền Nam và là người khởi xướng giải thưởng cải lương Thanh Tâm), nhà báo Tô Nguyệt Đình tức Nguyễn Bảo Hóa, nhà thơ – nhà báo - soạn giả Kiên Giang Hà Huy Hà...

Danh xưng ban đầu là "Ngày báo chí xuống đường đi ăn mày", nhằm tập hợp, tranh thủ giới chủ báo và tất cả những người làm việc trong bộ máy làm báo, từ ký giả, nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trên báo, họa sĩ, nhiếp ảnh viên, những người làm công tác trị sự, phát hành báo, thầy cò... gọi chung là "công nhân liên thuộc".

Ban tổ chức quyết định chọn ngày 10 tháng 10 năm 1974 làm ngày xuống đường biểu tình. Nón lá, bị, gậy (các vật dụng của ăn mày) được chuẩn bị sẵn. Các khẩu hiệu làm sẵn đeo trên ngực, kẻ trên nón lá dòng chữ "10-10-1974, ngày ký giả đi ăn mày". Các lực lượng cũng được bố trí theo vòng trong, vòng ngoài, sẵn sàng đối phó với việc bị khủng bố từ phía chính quyền. Chính quyền Sài Gòn cũng đã được ban tổ chức chính thức thông báo.

Suốt trong ngày 9/10/1974, rất nhiều thành phần trong giới báo chí, quần chúng cảm tình với báo chí, nghị sĩ, dân biểu... đã đến Câu lạc bộ báo chí (số 15 Lê Lợi) để bày tỏ cảm tình, tiếp tế bánh mì, thuốc lá, cà phê, cam, chanh...

Sáng 10-10-1974, một nguồn tin cho biết, chính quyền Sài Gòn sẽ "không đàn áp bằng vũ lực, không giải tán nhưng cũng không cho ký giả xuống đường đi ăn mày". Thực sự, chính quyền đã bố trí một lực lượng binh lính, mật thám, xe Jeep... để đàn áp.

Đúng 8 giờ sáng, Nguyễn Kiên Giang thay mặt Ban tổ chức đọc bản tuyên bố "Báo chí phải đi ăn mày vì Luật 007 của Tổng thống Thiệu".

Sau khi lệnh xuất phát được ban ra, đoàn người bắt đầu tìm cách phá hàng rào bao vây của cảnh sát, vì thế đã xảy ra xô xát. Trước quảng trường bao quanh Câu lạc bộ báo chí, cảnh sát tổ chức một hàng rào mạnh chặn ngang đường Lê Lợi, nhằm ngăn cản đoàn biểu tình đi theo lộ trình đã được vạch sẵn từ trước: xuống chợ Bến Thành, vòng công trường Quách Thị Trang rồi trở về quảng trường trước trụ sở Hạ viện (nay là Nhà hát Thành phố). Nhưng cuối cùng đoàn người biểu tình đã phá vỡ hàng rào cảnh sát, kéo nhau đi. Đi đầu đoàn biểu tình là Ban tổ chức với biểu ngữ: "10-10-1974, ngày báo chí đi ăn mày". Cùng với đoàn ký giả đi ăn mày còn có các khẩu hiệu khác: "Yêu cầu Tổng thống Thiệu từ chức". "Tự do ngôn luận, tự do báo chí", "Đả đảo Luật 007", "Luật 007 làm báo chí phải đi ăn mày", v.v... Hai bên đoàn biểu tình là Biệt đoàn ký giả nhân dân tự vệ, có nhiệm vụ chống đỡ cho đoàn ký giả nếu xảy ra đàn áp.

Trong ngày 10/10/1974, đoàn ký giả đã hoàn thành lộ trình định sẵn, kết thúc thành công cuộc xuống đường biểu tình. Sau khi giải tán, một số nhà báo và dân biểu lui về trụ sở của Nghiệp đoàn ký giả Nam Việt - đầu đường Lê Lợi, đối diện với trụ sở Hạ nghị viện để canh giữ quà biếu nhận đường từ quần chúng. Tại đây đã diễn ra một cuộc đàn áp của cảnh sát, trực tiếp chỉ huy là Giám đốc cảnh sát Trang Sĩ Tấn. Nhiều người bị đánh đập bằng dùi cui, trong đó nặng nhất là dân biểu bác sĩ Đinh Xuân Dũng.

Đoàn biểu tình đặt ông Dũng lên băng ca, khiêng đến đến Tòa án Sài Gòn trên đường Công Lý (nay là Nam Kỳ Khởi Nghĩa) để "nằm vạ đòi công lý", nhưng giữa đường bị cảnh sát chặn lại, đàn áp bằng vũ lực, cuối cùng phải quay trở lại Hạ viện.

Cả hai đài Tiếng nói Hoa Kỳ và BBC đều nhìn nhận đây là "cuộc biểu tình lớn nhất kể từ 3 năm qua". Uy tín của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu càng bị suy giảm nặng nề.

NGUỒN : wiki