Thứ Hai, 31 tháng 12, 2018

HOA ĐÀO TRONG BẤC





Những áng mây muôn vạn hình thù
bay qua vô vọng
trong cái nhìn gánh gồng thân phận đàn bà
tình có như không
thân ở bên chồng lòng vẫn nhớ mong


Mối tình đầu thiếu thốn
chui qua song bỏ trốn
tình kế đổ đốn
lọt tỏm đáy ao
tình sau mê mãi hái đào
bay mất trên cao
phận tình chịu cảnh lao đao
chồng già lụ khụ lên xuống thật mau

Đêm tỉnh giấc mộng
nao nao hỏi nhớ tình nào?
hoa đào trong bấc thì thào rụng rơi...

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2018

GOODBYE 2018





Thành phố cuồng quay
âm thanh nhún nhảy
triệu triệu người hăng hái
Goodbye 2018


Bàn tay tôi chai sạn
đẽo đá tạc tượng đài
nhờ ánh trăng lật luống cày
tìm chiếc bóng sợ hãi

Gió trên đồng trốn chạy
ngọn cỏ vờ lắt lay
dáng Cuội ngồi khắc khoải
chào gì ở ngày mai?

Goodbye 2018
Hello 2019
thành phố ngập tràn
ánh sáng tham lam

Goodbye 2018
tôi đẽo đá tạc tượng đài
đẽo đi đẽo lại vẫn là gương mặt nữ thần tình ái
hình hài chẳng giống ai

Dòng sông nhấp nháy
ánh trăng say
bóng Cuội đổ dài
héo hắt tương lai

Goodbye 2018
tôi ngồi đẽo đá tạc hình hài
gương mặt nữ thần tình ái
trông chẳng giống ai

Goodbye 2018

THỜ-Ơ (THƠ)


Người gọi tôi là nhà thơ
khiến tôi nghẹt thở
sự bất lực ở đợ
ợ lên cổ chua lè

Tôi phun tung tóe
chữ nghĩa lộn tùng phèo
nỗi sợ hãi khôn khéo
đeo mặt nạ thờ-ơ (thơ)
Tự do lẫn trốn trong giấc mơ
thờ-ơ
thơ
như bao gã khờ
đợi chờ
phẫu thuật
hậu môn !

Xứ sở tôi nhà nhà nở rộ
thờ-ơ
(thơ)

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2018

PHỐ VÀ TÔI




Tôi chui vào lòng cống
trông lũ chuột ăn nằm
phun lên phố tối tăm
những linh hồn lờ nhờ


Tôi ngồi trên nóc nhà thờ
ngó đàn dơi lộn đầu ngủ chết
mặt trời rơi lệch bệch
phố mọc nhoi bóng mờ


Tôi dầm dùi giấc mơ
chờ loài hoa cô độc
tỏa ra mùi hương khóc
cho phố hiện hình tôi

RỒI CŨNG CHỈ LÀ...




Rồi cũng chỉ là cơm áo gạo tiền
rồi cũng chỉ là nợ duyên vay trả
đời chỉ còn là niềm vui tơi tả
khi chân lý ù lì chẳng chịu bước đi


Thế nhân lắm sự nhiễu phiền
chim sa mặt đất cá chìm đáy sông
thương cho con chữ quay mòng
sống trong ảo vọng tát lòng cạn khô


Rồi cũng chỉ là hỉ nộ ái ố
câu thơ cát bụi xô bồ
cắm cây thập tự lô nhô
vần tan nghĩa nát hư vô nấm mồ

NO NÊ





Ngày
mũi no nê mùi
tai no nê tiếng
mắt no nê thịt
miệng no nê ngậm
tay no nê nắm
chân no nê đạp
người no nê bóng


Đêm
tim no nê đập
ngực no nê phồng
hồn no nê mộng

Thời gian no nê rỗng
tự do đói !

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2018

ĐÊM NOEL ĐỌC " SẦU TRÊN ĐỈNH PUVAN" (*)




Ngày giáng sinh
nắng ốm
mùa đông khóc
đêm trằn trọc
phố rên rỉ yêu đương
tình ướt mềm
đôi tình nhân tìm kiếm
vị môi hôn chẳng thể gọi tên


Gió mình ên
hất sầu lên tóc
góc giáo đường em đọc thánh kinh
tiếng chuông vô định
vinh nhục bất minh
cô độc nhai đời đôi mắt lặng thinh


Phố trương sình
hình hài chật ních
cây thập tự treo lỉnh kỉnh linh hồn
tiếng trẻ sơ sinh cười đứt rốn
mùa đông trốn lạnh khoác áo da trời


Đỉnh Puvan hoa sầu vừa nở (*)
nhan sắc rơi ấm áp xác người...


( *) Sầu trên đỉnh Puvan - Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2018

NIẾT BÀN





Đạo không thể học chỉ thể Ngộ
bất tranh thiện ác mở Phật Tâm
thân hiện Vô ưu luân hồi tận
Như thị chúng sanh tọa Niết Bàn

XIN BÓNG CHỮ EM





Tôi lạc em nơi phố chợ
nên mãi đi tìm trong giấc mơ
vật vờ
như những câu thơ
đợi chờ
bóng chữ
sinh tồn


Sự thật lẫn trốn
tuyệt vọng phơi bày
sợ hãi trước ánh nắng ban mai
không cách gì giữ lại
ngày hôm nay
khi vĩnh viễn ngày hôm qua vừa mất

Phố chợ bán mua tất bật
giấc mơ chật vật
câu thơ hành khất
xin bóng chữ em

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2018

BÃO QUA




Ban mai rắc nắng xanh mướt lá
trời trong mây trắng gió la cà
bầy sẻ ngoài sân xỉa xói lông
nhà bên thiếu phụ ngúng nguẩy mông


Ngọn bấc trên cành thiu thỉu ngủ
đông hoi hóp lạnh mùa chạnh lòng
phố qua cơn bão hưng hứng sướng
em hây hây đỏ  má môi  hồng


Bóng phơi thềm cũ lưu luyến mộng
một góc hồn ta xao xuyến trông
ai kia chải tóc mịn màng quá
ngân ngấn làn da nỗi nhớ mong

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018

ĐỜI LÁ NGỦ




Đêm băng lạnh vỡ quên thành nhớ
dưới ánh trăng tàn tôi đỡ lá rơi
sương bịn rịn ru đời lá ngủ
gió chao mình nhỏ giọt mồ hôi.


Em hất tình sầu lăn vũng ngực
nước mắt mặn mòi đặc quánh đơn côi
tôi rơi dĩ vãng ướt mềm ký ức
mơ vẽ lên trời nửa dấu son môi


Em với tôi
đêm và ngày xa vợi
hò hẹn chưa về đã bạc như vôi
canh rượu nhạt thương đời lá ngủ
đợi tàn trăng uống giọt thiên thu

NGUYỆT LÃO




Có ai vay nợ tôi không?
trả tôi một sợi tơ hồng tôi leo.


Tìm lên Nguyệt lão tôi trèo
mấy sông, mấy suối, mấy đèo cũng qua
đến nơi chỉ thấy tòa nhà
trống quơ, trống hoác như là nhà ma


Thì ra Nguyệt lão khật khà
sớm say,chiều xỉn như là tôi thôi
đành quay về lại phố côi
nghêu ngao hát khúc bạc vôi vô thường


Tơ hồng một sợi dây thương
nào ai biết được qua đường mắc dây?
bởi gì lão Nguyệt tỉnh say
nên tôi say tỉnh ,tỉnh say một đời.

TÌNH EM GIEO XUỐNG CÂU THƠ



Khởi sinh duyên nợ ở người
ta đành đón nhận phận đời trả vay
tình đến tình đi sầu trang trải
vàng phai sắc lá gió thu bay


Quả nhân gánh nặng hai vai
đôi vầng nhật nguyệt u hoài non cao
tang bồng chí cả khô khan máu
tỉnh say một chén rượu hồng mao


Xác thân chôn dưới cội hoa
hồn yêu trôi dạt bờ xa cách bờ
ngày hững hờ bước qua nức nở
đêm vật vờ chấp vá giấc mơ


Tình em gieo xuống câu thơ
đời ta nhặt chữ đợi chờ gió mây

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2018

NGƯỜI ĐÀN ÔNG EM ĐỢI





Người đàn ông em đợi
nào có phải là tôi
nên tôi nào có lỗi
trong góc tối tôi ngồi


Đêm trông đời thay đổi
nhìn  đàn sao tranh ngôi
gió thì thầm giận dỗi
thổi vầng trăng ngã nhào

Ánh sầu tràn lơ láo
trên ngực trần xanh xao
chút tình rơi lạo xạo
bóng ra vào lao nhao

Em nhả từng đớn đau
đêm nhuốm màu huyền ảo
tôi chụm tình khờ khạo
đốt ngôi sao khát khao

Người đàn ông em đợi
nào có phải là tôi
nên góc tối tôi ngồi
vẫn đong đầy tội lỗi

Nhìn đời đi rất vội
đạp lên xác vàng thau

GIỌT CAY AI BÁN





Đêm đã tàn
Rượu vừa cạn
Em kéo then cài ai bán giọt cay?


Trời đất cuồng quay ta gọi mãi
Giọt cay ai bán để ta say!
Cắt tim yêu khơi dòng tình ái
Ta uống ta
Uống cả tương lai

Ngày mai trời tỉnh cơn say
Giọt tình khô cạn còn ai say tình...

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2018

TÔI NGỒI NHẶT XÁC VÔ THƯỜNG






Em bỏ đàn cò đi đâu
chiều đông mây trắng chạnh lòng
dòng sông im lìm con sóng
lau sậy gục đầu soi bóng ngóng trông


Còn ai đếm cò về tổ
còn ai khéo mở câu thơ
còn ai thả tóc bồng mơ
còn ai bỏ dở câu hò mời ...yêu


Đàn cò vỗ cánh ăn đêm
dòng sông thao thức đi tìm biển thương
tôi ngồi nhặt xác vô thường
nghe con cú gọi chỉ đường chim bay

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2018

CHƠ ĐỜI CÓ AI MUA ...





Một cánh mai nhẹ rơi
trong chiều yên lặng gió
mùa xuân còn đâu đó
mà tôi đã rụng rồi


Góc nhà thờ xưng tội
rửa xác thân suy đồi
tiếng chuông đầy câu hỏi
linh hồn ở nơi đâu ?

Thắp nén nhang đục ngầu
quỳ lạy xin đức phật
chốn trần gian tất bật
thật thà có làm vua?

Dưới hoàng hôn đen đúa
tình thiêu thùa ước mơ
tôi dệt thơ trả nợ
chợ đời có ai mua...

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018

CƠN BÃO NGHỊCH MÙA





Mặt trời ngủ nướng
thành phố ẩm ương
con đường khiên cưỡng
ôm chân chán chường


Phố phường lập dập
gương mặt cầm cập
cái lạnh hấp tấp
lắp vào thịt xương

Mùa đông dị thường
thân xác náo nương
khát thèm vấn vương
cỏ hoa động bướm

Linh hồn rươm rướm
bó gối chồm hôm
cô đơn nhảy xổm
hương tóc nào thơm

Bóng ai xa khuất
nghẹn lời u uất
con tim vừa nứt
cơn bão nghịch mùa

Thành phố mù mưa...

TỈNH THỨC





Giữa dòng người nung núc
tuột từng phút yên bình
gom từng giây toan tính
quây quần với cát hung


Trên bầu trời tham vọng
mây tích tụ số không
đôi cánh chim mơ mộng
in lên đời mênh mông

Nắng ban mai khật khưỡng
sưởi cuộc tình náo nương
hai tay đầy vay mươn
rọi thời gian tai ương

Một hạt sương tỉnh thức
lấp lánh màu yêu thương
bước chân ta đuổi bắt
chiếc bóng gần lại xa

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2018

KẸT GIỮA TỬ SINH





Mùa đông trời còn gieo bão
mưa bụi thì thào áo não dòng trôi
phố lôi thôi nửa mê nửa tỉnh
đời chập chờn sáng tối hài bi


Con đường em đi đặc quánh mùi hương ma mị
ta bước vào kẹt giữa tử sinh
trăng lên dẫn dụ bóng hình
nhành mai nở sớm đòi tình tự đêm

Bầy thiêu thân lao mình dâng hiến
ngọn lửa nhấn chìm khát vọng vô minh
lòng đất đãi bôi nên tính trời thay đổi
đưa mưa bão về xét hỏi mùa đông

Ai gây nên tội cho người sống vội
hoa mai nở rồi xuân có đến không?
em đã lấy chồng sao ta hoài mộng
trả nợ nhân tình về với hư không

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

THÌ THÔI EM HÃY LẤY CHỒNG




Thì thôi em hãy lấy chồng
như chim vào lồng như cá cắn câu
còn tôi vương vít mùa ngâu
đợi nàng chức nữ buông sầu thu


Thì thôi em hãy hát ru
câu ca dao cũ mù u bướm vàng
gửi tình đưa lá lang thang
cho tôi nhặt chút phai tàn sưởi đông

Thì thôi em hãy lấy chồng
lầu son chim đâu rỉa lông yên bình

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018

Ừ! THÌ LÀ THỨ BẢY





Ừ! thì là thứ bảy
bàn tay
đếm ngón bàn tay
đốt ngắn đốt dài
phố thơm ngai ngái
mùi hương tình ái


Ừ! thì là thứ bảy
cơn say
vá víu cơn say
lối xưa mòn vẹt đế giày
riêng dấu chân người đã nhạt phai

Ừ! thì là thứ bảy
nhớ ai
ai nhớ nát ngày
đêm vỡ hình hài
bóng gối trên tay

Ừ! thì là thứ bảy
ta say
cúi lạy ngày mai
lồ lộ tương lai
xương trắng tượng đài
bái tế hôm nay

Ừ! thì là thứ bảy
gió lay
chiếc lá nhẹ bay
ân tình trả vay...

MÙA ĐÔNG TÂY NINH




Ngày lên rát bỏng nắng
đêm về sương lạnh tái da
mùa đông quê ta
cánh đồng chênh chông ôm gió
vách núi vọng âm nghèo khó chất chồng
con sông bạc đầu sóng vỗ
người mê thả hẹn câu trăng móc thề


Mùa đông chảy xệ
đá nứt khẽ khàng
lời kinh tịnh độ khô cằn hư không
lục bình tím nhớ mưa giông
xa xôi biển động người trông ngóng người
con sâu cuốn lá mồ côi
bạch mai hé nụ lưng trời đội tang


Mùa đông khoe khoang
nắng gió đủ đầy
đắng cay chung rượu còn đây nồng nàn
ấm môi ta đợi đò sang
say sưa vớt bóng đổ tràn bến mơ

TÌNH GIÀ




Em đã là bà ngoại
mà tình vẫn như thời con gái
nồng nàn áo vãi rạ rơm
chân thơm bùn đất rạch mương quê nhà


Núm hồng năm tháng mặn mà
trên đôi môi nẻ đóa hoa mỹ miều
nâng niu từng bữa cơm chiều
con đau cháu ốm lắm điều lo âu
buồn thương tẩy gội mái đầu
dưới trăng sợi bạc đẹp màu thời gian


Tình em nuôi ở thiên đàng
dưỡng sinh chi chít thiên thần thiện lương
hồn ta giam tại góc vườn
đợi em bảo cháu qua đường gọi ông...

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2018

NỖI BUỐN EM GÁNH ĐI ĐÂU






Tôi ở bên này sông
nhìn mùa Đông tóc trắng
nỗi buồn em gánh nặng
có về đến biển không?


Nỗi nhớ chênh chông sóng lòng hí lộng
câu thơ gieo tình nát rậm rịt bến sông
bờ Đông xa cách bờ Tây
ngày mai nắng có hây hây má hồng


Nỗi buồn em gánh đi đâu?
tuyết rơi khóc phận làm dâu xứ người...

TÌM QUÊN




Hơn nửa đời người
qua bao khúc quanh của con sông dòng trong dòng đục
vào ra với những ước mơ trần tục
vẫn thấy lòng lạc lõng
trẻ thơ
dại khờ
tôi treo mình vào móc câu của dấu hỏi quay đầu
mà đau.
Niềm tin lũ lượt theo nhau
té nhào




Tình yêu như từng con sóng ác mộng
vỗ nát bến bờ thịt da
những vết thương vừa khép miệng lại hở ra
khinh khỉnh nụ cười
đểu giả


Tôi vào thế giới ảo trong cơn say lảo đảo
gặp những nỗi buồn áo mão
những niềm vui lạo xạo
trộn lẫn nhau
nửa sống nửa chín
cô đơn trương sình
bốc mùi lừa lọc




Tôi lại gặp em với bao dỗi hờn
mưa nắng truân chuyên tìm duyên của phận
tình yêu lận đận
mong manh..
trong một khoảng trống không hận thù


Tôi chỉ là kẻ lãng du
liêu xiêu bước trong cuộc đời không có thật
chợt trở nên tất bật
nhận nỗi nhớ em
gieo vào đêm
tiếng gió rì rầm
gọi tên


Và tôi đi.
như đứa trẻ bơ vơ nơi vùng xa lạ
sợ hãi vỡ òa
rơi giọt nước mắt hoang sơ rơi chưa tròn hình bóng
rát bỏng
cong khô khát vọng
tìm quên...

VỠ VỤN




Vụn dại đời tôi
Tháng năm bệ rạc
Tóc thêm sợi bạc
Rượu thêm sầu.


Bước đến vực sâu
Có đâu bè bạn
Rượu còn chưa cạn
Bóng đã vỡ tan


Ngọn gió ngang tàng
Đâm vào vách núi
Cơn mưa sỗ sàng
Ướt đầm nông nổi


Một bước tội lỗi
Thế giới phân đôi
Luân hồi trao đổi
Người –Thú
Thú – Người.


Rượu còn chưa vơi
Giấc mộng dở hơi
Ngẩng lên nhìn trời
Đón chiếc lá rơi


Nghe tình bỡ ngỡ
Con phố hững hờ
Nhà ai cửa mở
Thiếu phụ thẫn thờ


Trăng non ỡm ờ
Đất trời như đĩ
Có gì phải nghĩ
Cất cánh chim di

Đâu tình tri kỷ...

MỘT BUỔI TỐI NƠI CÔNG VIÊN




Những ngọn đèn cao áp lầm lủi
tỏa sáng
hiện trên những gương mặt
sự ngậm ngùi


Nơi ghế đá công viên
từng cái bóng lờ nhờ dao động
con đường ồn ào ảo mộng
từ miệng cống
hất lên mùi chết chốc


Ngày vọng âm cộc cằn
đêm ứ đọng
trong góc tối cong vòng
những nụ hôn nhiễm khuẩn
trả giá tồn sinh


Tôi nhận ra em
bởi dáng ngồi cô độc
chừng như hàng cây bật khóc
những chiếc lá sụt sịt rơi
trong tĩnh lặng
thu tàn

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018

TRƯỚC THỀM NĂM MỚI



Lác đác trên cành mai nở vàng
lơ ngơ dậm nắng ngỡ Xuân sang
tóc bày sợi bạc đời thêm ngán
sương nêm vị muối hồn tan


nửa đời lang bạt duyên kỳ ngộ
một giấc tang bồng phận hở hang
trước thềm năm mới buồn ngan ngát
dưới cội quê gầy bóng hoang mang

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2018

NGỌN LỬA TÌNH NHÂN






Em trách ta đa tình
ta tiếc mình vô minh
thương loài hoa bối rối
nở giữa mùa đơn côi


Em hận ta bạc vôi
ta yêu đời lạc lối
ngọn gió nào có tội
đưa lá vàng rong chơi


Em đợi chờ sám hối
ta tự trầm lặng câm
trái tim đâu biết nói
với giấc mơ lỗi lầm


Em trọn vẹn hiến dâng
ta tế thân nhục dục
cháy trong vòng địa ngục
đốt ngọn lửa tình nhân

GỐI CHĂN




Gối đơn lẻ chơ vơ lạnh
chăn rúc mình góc vắng giường đơn
người đi đâu ? Bóng khuyết vô hồn
chốn mơ riêng thầm thì rung động


Hương hoa bưởi gối lưu vào ruột
mùi thịt da chăn tẩm sợi mềm
ngoài hiên gió lặt lá đêm
trăng nghiêng thả tóc bên thềm tìm vui


Gối chăn hiu hắt ngâm ngùi
tấm thân nhàu nát bùi nhùi khởi sinh
tường khuya ám khói cuộc tình
cô tinh tròn trĩnh buông mình khỏa thân


Người ở đâu? Gối chăn xa cách
cho đông vào suồng sã ái ân

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

ĐƯỜNG THƯƠNG





Thế gian ai chảnh hơn ta
Một mình một ngựa la cà tứ phương
Gặp em cắc cớ hỏi đường
Này anh lãng tử đường thương hướng nào

Ậm ừ... ta ngó trời cao
Ông ơi cho hỏi hướng nào... đường thương

NGƯỜI ĐÀN BÀ LẪN TRỐN TRONG TÔI





Nửa tôi
nửa em
trong thái cực đồ
lúc thịnh lúc suy
khi mưa khi nắng
ngày vắn đêm dài
hai màu đen trắng


Nửa tôi
nửa em
trong vòng hạnh phúc
tình yêu trốn tìm
khi nổi khi chìm
hợp rồi tan
tan rồi hợp
như hoàng hôn bộp chộp
chẳng bạc chẳng xanh

Em ở đâu?
người đàn bà khát khao yêu thương
người đàn bà khát khao tuyệt vọng

Tôi không chờ em đến
tôi đợi mình nhận ra
người đàn bà lẩn trốn trong tôi...

MÓN QUÀ CỦA THƯỢNG ĐẾ





Bóng tối há miệng sổ sàng
thở mù sương bàng bạc
tội lỗi nhởn nhơ bước ra
từ da thịt đàn bà
mùi rơm rạ giục giã
khát thèm môi hôn


Nhục dục bồn chồn
té tung lừa lọc
loài côn trùng hồng hộc
vào cuộc truy hoan
cô độc

Mặt trời bật khóc
rơi những bông hoa tuyết rạng ngời
trên đôi má người thiếu phụ
đỏ ửng
hừng đông

Đóa hoa tinh khiết niềm tin
lan tỏa hương tình
nhẹ nhàng hôn phối
đơn côi

Ông già noel hứng khởi tặng quà
cho những đứa trẻ mới vừa sinh ra...

HƠI XUÂN



Vai mòn gánh nước sông quê
chân trần bám đất bờ đê lở bồi
nắng lên rớt giọt mồ hôi
mưa về thả bóng trên đồi xanh xao


Hoàng hôn đậu ngọn cỏ lau
ngẩn ngơ mây xuống cành đào lẻ loi
trăng cười lọt cửa cọc còi
nửa khuya vá mảnh đơn côi phận người


Hơi xuân lén phén chân trời
hạt sương rơi vội vào đời bạc vôi
mất rồi hơi ấm chỗ ngồi
sầu thương gắn lưỡi móc mồi câu ta ?

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

MÙI CỦA GIÓ MÙA



Truyện ngắn Cung Tích Biền

Ngoài bảy mươi tuổi, hãy còn khỏe mạnh, minh mẫn; từ bao năm, Cụ Gàn tiêu biểu cho niềm vui, lòng tận tụy với xã hội. Ngồi gần cụ, bên cốc cà phê, năm ba bè bạn, thì thật thú vị, vì sự dẫn dắt câu chuyện, lý giải các sự kiện lịch sử, văn chương, triết học.

Kiến thức sâu rộng, biết nhiều ngọai ngữ nên nguồn đọc của cụ Gàn không lệ thuộc vào sách nhập nội thông qua dịch thuật. Cách nói ngắn gọn, hàm súc, nhiều ẩn dụ, đậm chất hài huớc. Giọng cụ hiền hòa, hấp dẫn; không dạy đời, không cường điệu; rất chân tình, nhưng thẳng thắn, vì tôn trọng sự thật.

Cụ là nguồn tư liệu phong phú cho các ký giả trẻ muốn tìm hiểu sinh họat của Sài Gòn cũ, từ chuyện chính trường đến chỗ ăn chơi, nhà hàng vũ trường; từ tổ chức guồng máy hành chính đến hệ thống quân đội. Cụ là cố vấn đặc trị thiếu hụt kiến thức nhiều mặt, cho quý vị thạc sĩ tiến sĩ nội địa có ngọn mà thiếu cái gốc, đang giảng dạy ở một số Đại học hiện nay.

Cụ Gàn nói chung, là đẹp; uyên bác một học giả; phong thái ung dung một đạo gia. Cụ là đủng đỉnh của thời gian ngưng lại. Của vững chải khi ta đối diện. Nhưng thỉnh thoảng cụ cũng va vào đời thường trong những chuyện vặt vãnh. Cụ tận tụy kiểu con tằm. Cụ dập mỏ vì cái nghịch lý chết người này.      

Cụ không hiểu nhiều về thế hệ mới trong một xã hội có một nền giáo dục mới. Cái nền giáo dục mà hình vuông có đường bán kính và hình tròn có khi nó có ba góc. Cụ không hiểu rằng nền giáo dục mấy thập kỷ trên nước non này dạy con-người-hai-chân nên sống theo cách con-lừa-bốn-chân cho vững chắc thăng tiến, và cho người khác một niềm tin đồng đội: “ Được, thế là tốt, mày khôn ngoan quá, nhiều sáng kiến quá, ra ngoài luồng,  là chết mẹ mày”.

Cụ quên rằng trái đất không còn tròn trịa như thế hệ cụ nhập tâm. Cụ là một nhàn nhã nối tiếp những cha ông, trong xa xăm, không hề có dự báo bão từ xa theo đài thiên văn như hôm nay. Trong thôn xóm bình lặng, xưa kia, với cụ, kinh nghiệm mọc ra như cỏ dại đồi hoang. Đêm khuya nghe tiếng sóng biển vỗ ngược miền; hôm qua nó reo vùng Cửa Bắc, khuya này âm vang hơi cuồng nộ, đã chuyển vào phía nam An hòa. Vậy là biển Đông đã cho ta lời báo bão. Nhân gian trước truyền lại kinh nghiệm cho nhân gian sau là như thê. Chưa hề có cái nhân gian Chát, Mạng, Meo, Bờ Lốc.

Hoặc một chiều hôm, ta biết trời đất sẽ chuyển dạ, thông qua chỉ một vài ngọn mây xám đen chân trời. Biết một trời sẽ điên dữ tối tăm, qua cái chớp nguồn, qua một thoáng lạnh nhận ra chỗ não trạng khi trong chiều hãy còn nắng ấm mông lung. Rõ, là cụ Gàn vẫn còn trong một khoanh vùng, dừng lại có điều kiện, giữa một thế giới cũ, tâm thức hãy còn xa lạ so với bọn trẻ, ngay trong gia đình. Cụ thanh sạch trong một xã hội mới, đã từ lâu đồng thuận một thứ thanh sạch ngược chiều.

Cụ đạt tới chỗ vi diệu của Đạo nhưng rất ngây thơ với những trò ma giáo sơ đẳng. Cụ là núi là rừng của kiên thức, kinh nghiệm. Nhưng thiếu cập nhật những hiện tình.Từ nhiều năm trước cụ bị lừa mất cả một căn nhà. Cụ thông rõ lẽ thiên địa vô tướng hình của Dịch, đọc cả ruột gan âm dương, nhưng cụ chẳng hiểu gì văn hóa của hôm nay, tỉ như trong cái nhà tiêu chẳng hạn.

Một hôm ở một quán nhậu, tình cờ đứng trong toa lét cụ thấy y như rằng một chục thằng trai trẻ chẳng có đứa nào vạch cu ra đái xong mà chịu rửa tay, khi la va bô và nước sẵn một bên.

Ấy thế, bàn tay bẩn, chúng cứ xé một miếng khô mực, nồng nàn cùng mình, dí vào mồm con bồ cao cẳng. Ngứa cái não, cụ nhẹ nhàng bảo một thằng trai trẻ:

“Này, xin lỗi, tiểu xong thì nên rửa tay đi cháu”

Cụ bị phản đòn ngay:

“Con cặc là chỗ ngon cơm nhất sao lại phải rửa? Đáng lẽ phải rửa tay sạch sẽ  rồi mới kính cẩn cầm thằng nhỏ mà tè chớ”.

Mà đâu phải mỗi thằng trai trẻ mất dạy hỗn láo với cụ. Cả một bàn nhậu ồn ào, thân ái, như cả một thế hệ tươi mới của nước non anh hùng đồng lọat xông tới cái trào lưu mới, cuộc hiện đại bát ngát riêng mùi.

Rõ ràng một thằng nhóc vừa từ nhà tiêu ra, nó bốc một lọn chả tròn tròn như cái cán dao, đùa vui với con nhỏ cùng bàn: “Hả mồm ra, hả ra, ngậm nào” Đứa con gái phạch mồm ngậm một lọn chả. Có thể vì đó là thịt chăng. Con nhỏ đôi mắt riu ríu, ngậm đầy miệng cái dài dài tròn tròn như cái ngón chân cái. Nó ngước mặt đỏ lựng lên, để cho khỏi rơi, cho thêm hình tượng. Nó chừng như nhận ra trong chả lợn beo béo có cái hương vị cặc

Một hôm nhân giỗ kỵ ông cố nội của cụ, tức ông cao của thế hệ sau cụ. Ông này quan thượng thư triều Nguyễn. Con cháu tề tựu. Lạ thay, bọn nghèo khó làm thuê cuốc mướn, thợ hồ, thợ may, bán báo dạo, bọn này ăn bận khá đàng hòang, tác phong cung kính. Nhưng một đám tạm gọi là có ăn học, cha mẹ chúng là các quan lớn, các đại gia tư sản, lại ăn bận khá phiêu lưu trong mắt cụ. Áo ba lỗ, quần cụt ống, trang diện cở May - Cồ; có đứa lòi lỗ rốn, tròn sâu màu trắng nhủ, tô vẽ lỗ rốn như môi mắt; có đứa con gái cúi xuống lạy ông Cao tổ thì lòi cái khe mông đít đen đen mốc mốc.

Cụ gọi một thằng đầu đinh trong đám ra nói nhỏ nhẹ:

“ Này cháu, ông đây cũng  từng nhảy đầm, rất thích nhạc pop, cũng khoái cái cách tân, nhưng hôm nay ngày kỵ giỗ ông Cao các cháu. Không có ông Cao không có giềng mối tộc họ to lớn nhiều mặt này”.

Bọn nam nữ OK, rồi lặng lẽ cùng nhau ra về. Tưởng rằng bọn nó về thay áo quần chỉnh tề, trùng tu những bộ mặt coi ông bà ông vải chẳng là cái đinh cái đéo gì, quay trở lại đám kỵ giỗ. Không phải, chúng đồng lọat kéo nhau ra quán lai rai. Trước khi ra quán, con nhỏ lòi khe mông đít khề khà dớt một mớ đồ cúng chưa kịp đưa lên bàn thờ ông Thượng thư làm mồi nhậu.

Một sáng cụ Gàn đi tập dưỡng sinh. Trời hãy còn tối đen, cái sao Mai lơ láo một phần trời, một bọn lưu manh – mà bọn lưu manh thời hiện đại đi xe dream, ăn mặc đàng hoàng, có điện thoại cầm tay, trộm cướp lưu động – đang cạy cửa một căn nhà, định gom của.

Nhiều người đi qua thấy vậy lặng thinh, làm ngơ bỏ đi. Mặc kệ, chúng cạy cửa nhà người đâu cướp của nhà mình. Không quan tâm tới nỗi đau kẻ khác là hợp trào lưu. Nhưng cụ Gàn, cụ từ tốn vào cuộc:

“Này các cháu, ta nên làm ăn lương thiện, sao đi làm chuyện phi pháp thế này”.

Bọn ăn trộm thời thượng bị động ổ, bỏ đi. Ra đầu đường chúng dừng lại, chờ cụ tới. Bọn lưu manh vừa dạy dỗ vừa hài tội cụ:

“Thằng cha già. Việc ai nấy làm, đời ai nấy biết, không nên lắm chuyện nghe. Tao tặng lão một cục gạch này”
  
Tưởng nể tuổi già dọa chơi, hóa ra tụi nó đinh cụ. Đinh nhiệt tình.

+++

Tôi hay tin cụ Gàn qua đời đã bảy ngày sau. Hôm ấy trời đất buồn bã. Cỏ cây hóa xám. Trong những khoảng cách nắng mềm, lại mịt mù những cơn mưa lớn. Lội qua năm bảy con sông phố nước ngập, tôi giáp mặt cái bàn thờ của cụ.

Cái lạ, trên bàn thờ thay vì thờ tấm chân dung cụ Gàn, con cháu cụ lại thờ một cục gạch thấm máu. Nó như một bức tượng. Thần tượng này bị bể một miếng dính máu. Chỗ ấy là chỗ cục gạch từng tử chiến với cái sọ não uyên bác của cụ.Tôi định hỏi cách tôn kính lạ lùng này nhưng lại chợt hiểu: 

“Con cháu nhà cụ Gàn thật tuyệt cú mèo. Trên mặt đất này, hôm nay, nếu thờ cái nạn nhân thì có mà hàng triệu triệu. Thờ quách cái tội lỗi, cái nguồn cội bao la gây ra tội. Đơn giản là thờ cái hệ thống.”

“ Ừ, thờ quách cái Hệ-thống-thấm- máu”


TỰ DO




Vào miền tuyệt vọng
đắp nấm mồ
chôn trái tim
khắc tên bia mộ : dối lừa


Mặt trời hỏi : - Ta là ai mà không mang số phận
mặt trăng hỏi : ta từ đâu đến mà không có vết tích tình yêu
ta nhìn bóng ta in trên mặt thủy triều phản chiếu
nào có thể trả lời khi ký ức chỉ là những âm thanh đơn điệu
trong những giấc mơ nhạt nhẽo ơ thiên đàng


Cỏ cây bảo ta sống đời thực vật
gió bảo ta ký gửi ngục tù
nước bảo ta là dòng khô hạn
lửa bảo ta là bụi tro tàn
đá bảo ta chỉ là vết rạn
đất bảo ta là sự thối nát muộn màng


Cô đơn thì thào hỏi nhỏ
ngươi có thấy tự do...

UỐNG ĐI EM





Uống đi em cho khô cạn nỗi sầu
ngày mai hai ngã bạc đầu còn vui
cơn say mệt lả ngủ vùi
đắng cay quên cả ngọt bùi đã trao


Uống đi em uống cho trọn vẹn nỗi đau
ngày mai cười cợt bước vào tương lai
uống đi em uống nôn mữa tàn phai
kiếp người ấm ớ tháng ngày lơ ngơ

Uống đi em uống vỡ câu thơ
cho vầng trăng khuyết đợi chờ ái ân
uống đi em uống vẹn hiến dâng
ngày mai sỏi đá cũng cần có nhau*

Uống đi em uống trọn khát khao
tự do mở cửa vườn đào tái sinh...
* ( Trịnh công sơn)

MƯA MÙA ĐÔNG



Trời rơi nước mắt cho đông đủ lạnh
phố ngậm cười mằn mặn vành môi
gió lôi thôi hất tình lên vách
vẽ đơn côi gầy guộc bóng mây sầu

Lòng ở mùa ngâu trông chờ cơn lũ
cuốn trăng thiếu phụ về chốn thiên thu
hất tung mộ lá phơi xương cốt
rửa sạch đam mê dại dột câu thề

Cơn mưa hiến tế hồn vụng về
ta mơ kinh kệ đón chân quê...

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

HOA THƠ





Ướp nỗi nhớ em vào câu thơ
cho từng con chữ nặng đợi chờ
cho vần rơi xuống khe tim hở
thấm máu tư tương tượng bóng hình


Hồn về nhập xác duyên tiền định
mở cửa nhân gian đón tử sinh
thiên đàng địa ngục thôi cô tịch
nở đóa hoa xinh rạo rực tình

BÊN BỜ CÔ ĐỘC





Ta vẫn mãi là người cô độc
đứng ở bờ đông trông ngóng bờ tây
đợi một ngày em bước qua đây
lấy lại lời hẹn thề muôn kiếp trước


Gió xót xa cào bờ ta trầy xước
nỗi buồn trôi về cuối chân trời
dòng sông mặn lòng che giấu biển khơi
muối nửa vầng trăng treo đầu ngọn sóng

Dã tràng trầm luân xây lâu đài cát
câu thơ ta khát lọt giữa mênh mông
sa mạc khô cằn xác thân bất động
giấc mộng phiêu bồng lạc đến hư không

Trong ánh tà dương ta là người mất bóng
bên em giờ này tuyết hẳn trổ bông
loài cỏ thơm có còn nóng bỏng
đốt cháy tim khai quật mùa đông

Ta vẫn mãi bên bờ cầu vọng
hẹn thề rơi cho sa mạc hạt tình xanh