Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

Chiếc nhẫn đá




                    Bệnh của nội trở nặng, tôi gọi điện báo tin cho chú.   Thím bảo : " chú bận đi công tác xa không về được". Bác sĩ nói: "tuổi bà đã cao, e không qua khỏi". Ông nhìn tôi vẽ ái ngại. Tôi khóc.
                    Thím về, thím khoe:" Khó khăn lắm thím mới lo được cho chú đi công tác chuyến này.  Hy vọng sau chuyến đi này chú sẽ được cử sang Đức làm đại sứ".
                 Tôi nhớ, lúc nhỏ , nội  chải tóc cho tôi, nội khen tóc tôi đẹp như tóc mẹ. Tôi hỏi nội: " Sao mẹ lại bỏ con ?". Nội thở dài, ôm tôi vào lòng, âu yếm bảo: " Nội không trách mẹ con. Khi nào con lớn  con hãy đi tìm mẹ". Ông và ba tôi hy sinh năm Mậu Thân, lúc tôi chưa tròn tuổi. Ba tôi mất được năm, mẹ  giao tôi cho nội . Mẹ đi, đi đâu ,đến giờ tôi cũng không rõ.
                 Khi tôi lên năm, lính lùa dân vào ấp chiến lược, nội không đi ,nhà bị lính đốt cháy rụi. Nội đưa tôi ra bờ sông cất chòi ở tạm cho đến ngày chú về.
                Nội tỉnh, nội hỏi chú đâu. Tôi đành nói dối " Chú đang trên đường về". Nội im lăng, rồi bảo tôi tháo chiếc nhẫn đeo ở tay nội. Nội kể : " Lúc ông và nội lấy nhau nhà nghèo ông không lo đượcđôi nhẫn cưới. Ông đã ra bờ sông nhặt hòn đá cuội , gọt giũa mấy ngày mới tạo nên đôi nhẫn đá. Một chiếc giờ đã vĩnh viễn theo ông" . Rồi nội dặn ,khi nào chú về  tôi trao lại  chiếc nhẫn cho chú giữ gìn. Nào ngờ, lần đầu tiên tôi nói dối với nội cũng là lần cuối cùng.Đêm đó, nội mất.Nội ơi!
                   Đám tang của nội được Thím tổ chức trịnh trọng  . Khách khứa đến đông. Bóng người mịt mờ. Quỳ bên quan tài của nội thỉnh thoảng tôi quên lạy tạ lễ những người đến phúng. Thím phải nhắc chừng.
                   Lòng tôi đau đáu. Nội ơi.
                    Nội được chôn cất nơi mảnh vườn sau nhà, bên cạnh nấm mồ của ông và ba tôi. Mười năm trước nội cho đắp hai nấm mồ rỗng. mười năm sau hài cốt của ông và ba tôi vẫn chưa tìm được.
                   Chú về, tôi đưa chiếc nhẫn cho chú. Chú cầm lấy, chú bảo : "Chú rất tiếc nội mất chú không về được". Tôi ra mộ nội ,ngồi khóc.
                    Đám giỗ nội được tổ chức ở nhà chú. Khách khứa đến đông, mùi rượu nặc nồng. Thắp nén nhang cho nội, tôi ra ngoài dạo . Đi ngang qua vườn tượng của chú, tôi chợt nhận ra chiếc nhẫn của nội đeo nơi ngón tay của bức tượng thiếu nữ khỏa thân. Tôi chết lặng. Đúng lúc đó chú đưa khách ra vườn tượng tham quan. Đến bên bức tượng chú khoe" Bức tượng này được giải triển lãm mỹ thuật toàn quốc, khó khăn lắm..." Chú dừng lại vì nhận ra chiếc nhẫn đeo ở ngón tay bức tượng. Chú vừa tháo chiếc nhẫn, nhìn tôi chú nói như phân bua:" Cái thằng Tân này thật là nghịch, chắc nó đeo chiếc nhẫn  cho bức tượng đây". Rồi chú cười. Thằng Tân con trai chú mới 8 tuổi, chỉ ưa khóc nhè.
                    Người làm vườn dẫn con Bẹc-giê của chú đi ngoài. Thấy người lạ nó sủa vang, rồi vùng lên vuột khỏi sợi xích nơi tay người làm lao vào một vị khách. Chú hét toáng lên, chú giận dữ, chú ném. Tôi nghe từng tiếng đá vỡ. Nội ơi!
                    Quỳ bên mộ nội, tôi chôn những mãnh vỡ của chiếc nhẫn. Cầu xin hơi ấm của đất, hơi ấm của nội giúp nó hồi sinh. Gió từ cánh đồng, từng đợt thổi vào. Tóc tôi rối bời. 
                       Giờ này, có lẽ gia đình chú đã lên máy bay sang Đức định cư.

Phạm đình trúc thu
( truyện được in trong tuyển tập 20 truyện ngắn hay năm 2000 do hội Nhà văn việt nam xuất bản)

2 nhận xét: