Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

XIN THẦY TÍ HUYẾT





Mười bảy tuổi, tuy đang là học sinh chuyên toán của tỉnh, nhưng tôi đành phải bỏ học để đi làm công nhân bởi có tiếp học tôi cũng không thể học được. Tôi đã gây ra một chuyện động trời làm xôn xao cả cái tỉnh lỵ nhỏ bé quê tôi. Chúng tôi đã trùm mền để nện cho lão hiệu trưởng một trận ra trò, còn trói lão vào chiếc xe đạp quẳng lão xuống ruộng. Vào cái năm 80, chuyện như vậy quả là chuyện kinh thiên động địa. Công an đã điều tra hàng tháng trời và tôi đã nhiều lần bị mời xét hỏi nhưng vẫn không có đủ chứng cứ để buộc tội tôi. Chỉ đến một hôm , chính tay tôi đã đập cửa phòng Hiệu trưởng , phơi bày bộ mặt vô đạo đức của lão trước hàng trăm con mắt học sinh lẫn giáo viên và tôi đã công khai nện luôn vào mặt lão một quả đấm.
Tôi suýt bị truy tố vì cái tội đánh thầy giáo, nếu như không được thầy cô trong trường bênh vực và một phần cũng nhờ vào quen biết của ba mẹ tôi với chính quyền tỉnh lúc bấy giờ. Hẳn bạn nghĩ tôi là một thằng mất dại. Không, ngược lại, tôi học giỏi và được nhiều thầy cô, học sinh trong trường yêu mến. Chắc bạn phải thắc mắc tai sao tôi làm vậy? Ha.. . hôm đó tôi nhanh tay thôi không thì cũng có học sinh khác nện lão Cng- tên hiệu trưởng trường tôi, lúc đó.
Không biết có phải tôi không may mắn hay không, nhưng năm đó trường tôi liên tục xảy ra những chuyện mà người nghe sẽ khó tin. Thầy giáo hiếp dâm học trò, thầy giáo chôm xe đạp bị học trò phát hiện, hiệu trưởng cặp với học sinh, ăn ở ngay trong trường. Chuyện ông Đăng và ông Nam có hiếp dâm không thì bọn học trò tôi không biết chính xác nhưng chuyện gia đình Nga – bạn học chung lớp chuyên toán chúng tôi- làm đơn tố cáo thì rõ mười mươi. Chỉ biết sao đó một tháng lão Đăng và Nam biến mất khỏi trường, nghe đâu về Bắc vì hai lão là giáo viên chi viện. Chuyện Thầy Mỹ trộm xe thì không thể chối cãi được vì chiếc xe bị mất lại được tìm thấy trong phòng của thầy, Thầy cũng là người hiền lành, nhưng sao thầy làm vậy ngày đó chúng tôi không thể nào giải thích được mà chỉ thấy đau xót.
Riêng dư luận lão Cng cặp bồ với con Kim 11A thì râm ran đã lâu nhưng bọn tôi cũng không có cơ sở xác định, chỉ biết đùng một cái con Kim được tuyển vào lớp chuyên văn và có luôn học bổng khiến nhiều đứa cháng váng. Rồi thì lại thấy lão Cng cùng con kim đèo nhau uống nước buổi tối.
Tôi lại tiếp tục thất vọng về trường học, chẳng còn tâm trí nào để học hành và chỉ thích rong chơi, phá phách. Ừ, dường như tôi không có duyên với trường học thì phải? Tôi bắt đầu thất vọng về trường học có lẽ là năm lớp 8. Năm đó cô Hồng, dạy Anh văn chủ nhiệm lớp chúng tôi. Thời đó, chẳng ma nào quan tâm đến cái tiếng nói đế quốc Mỹ cả, còn có tin là sẽ dẹp hẳn luôn, chuyển sang học tiếng Nga, nên vào giờ cô dạy chúng tôi rất lơ đễnh. Hôm đó, Vào giờ cô, Sơn- bạn rất thân- và tôi không biết làm gì để có thể nuốt trôi hết ruột bánh mì ( ngày đó còn bao cấp mỗi sáng chúng tôi được phát nửa ổ bánh mì, ăn riết ngán quá chỉ ăn phần vỏ ngoài) nên Sơn nó mới nắn con cò , con trâu chơi. Thấy nó nắn, tôi lại nổi hứng thế là nắn theo. Hai thằng tôi say sưa với những tác phẩm của mình thì bị cô phát hiện. Cô gọi chúng tôi đứng lên và đọc bài,Tôi thì còn bập bẹ tiếng đực tiếng cái, còn Sơn thi chỉ chỉ biết nhướng cặp mắt một mí của nó đứng trơ ra. Dù sao, tôi cũng là lớp phó học tập nên cô Hồng có dãi hơn, cô cho tôi ngồi xuống, riêng Sơn thì cô có vẻ giận, hỏi dồn. Sơn vốn tính thật thà và ngay thẳng nên nó cũng chỉ có một câu mà trả lời : “ Dạ, không biết”. Thế là cô lại chửi Sơn vô lễ rồi cô bỏ đi. Hai đứa chúng tôi toát mồ hôi lạnh, lật đật gom mấy tác phẩm của chúng tôi cất vào học bàn.Nào ngờ, khoảng mười phút sau, cô trở lại lớp bảo Sơn đem những con vật đã nắn bày lên bàn, cô không kêu tôi. Chưa hết ngạc nhiên thì thầy hiệu phó lù lù vào lớp tôi.Cả lớp chúng tôi đứng dậy chào thầy, vừa ngồi xuống thì cô Hương chỉ ngay vào Sơn bảo “ Anh xem nó mất dạy đến như vậy, tôi rầy nảy giờ nó vẫn không thêm dẹp”.. Nghe cô nói vậy, tai tôi như ù lên. Sơn còn ngỡ ngàng, thì tôi đã bật dậy mà hét :" Sao cô lại có thể nói láo như vậy được chứ? ". Rồi chẳng nói chẳng rằng, tôi đứng lên đi thẳng ra khỏi lớp. Không ngờ, Sơn cũng đi theo tôi và rồi nhiều đứa bạn của tôi cũng đi theo.
Từ lúc đó, hình ảnh người thầy trong mắt tôi đã không còn đẹp đẻ nữa. Tiếp đến, cũng vào năm đó, chỉ mới 1 phần 3 học kỳ, tôi đã gây một cú sốc trong trường khi tuyên bố không cần phải vào lớp học môn toán. Thầy dạy toán chúng tôi lúc đó tên Thao. vào giờ thầy, thầy thường xuyên lên lớp muộn nhất là nhửng tiết đầu buổi học. Vì vậy thầy dạy nhanh, và thường cháy giáo án nên thầy hay bảo: “ có gì mấy em xem  sách giáo khoa thêm”.. Kiểu dạy của thầy không mấy đứa hiểu được bài, nên cứ níu lưng tôi mà hỏi. Tôi thông minh nhưng cũng đuối vì không thể giải thích hết được cho bạn bè. Lớp c tôi yêu cầu thầy giảng lại. Tôi đã 3 lần, nhờ thầy giảng lại nhưng lần nào thầy cũng có một câu : “ Mấy em xem thêm sách giáo khoa”. Thế là tôi nỗi khùng, xin thầy cho phép tôi khỏi vào lớp giờ thầy nữa và ở nhà học sách giáo khoa.
Nghe tôi nói điều này, thoạt đầu thầy có vẻ nổi giận, nhưng rồi thầy thản nhiên bảo từ nay đến giờ thầy tôi cứ việc ra ngoài. Vậy là, xem như tôi bị đuổi dù không chính thức. Chuyện đó nổ ra cả trường đều biết nhưng đến gần cuối học kỳ thì mới đến tai ban giám hiệu nhà trường. Trong thời gian đó, đến giờ thầy là tôi ra ngoài, không biết phải làm gì tôi leo rào ra quán nước. Cũng chính từ ngày đó, tôi chỉ học trong sách và đến lớp chỉ duy nhất một cuốn tập. Khi đến tai Ban giám hiệu, thầy Huynh- hiệu phó- gọi tôi lên hỏi sự việc. Thầy rất thương tôi vì tôi luôn là học sinh xuất sắc.Sau khi nghe tôi trình bày, thầy bảo tôi phải vào lớp học trở lại. Ít ngày sau, vào giờ thầy Thao, tôi đã bị khảo bài đúng 2 giờ, với lý do lấy điểm học kỳ cho tôi. Những bài toán thầy cho tôi đều giải đúng nhưng phần lý thuyết thì khi phát biểu các định lý tôi chỉ phát biểu theo cách hiểu của tôi
Thầy xem tập của tôi, chỉ thấy tôi ghi chép lộn xà ngầu các môn, Vậy là thầy, nổi nóng cho tôi 5đ tất cả học kỳ. tôi về bàn mình quên luôn cuốn tập. Thầy không nói không rằng quẳng luôn tập tôi xuống đất nói:”cái này mà gọi là tập học đây hả”. Tôi đứng dậy đi lên không cúi nhặt tập của mình mà còn đá luôn cuốn tập bay ra khỏi lớp. Thầy giận điên lên cho tôi 2 cái zero, bảo tôi phải đứng lên và hỏi : : "tôi cho em 2 điểm không có xứng đáng với hành vi của em không? ". Tôi gật đầu, nhưng lại nói : “ Xin phép thầy cho em được nói với tư cách giữa người và người. Thầy đã không tôn trọng em thì đừng buộc em phải tôn trọng thầy.”. Thế là tôi ra khỏi lớp. Thầy sững người khi nghe câu nói của tôi. Tôi trở thành một học sinh quái lạ nhất trường, từ đó. Cũng may, năm đó tôi lại đậu học sinh giỏi toán vòng tỉnh. Sau này, thầy và tôi vn thường nhậu với nhau. Thầy nghỉ dạy, làm đủ ngh, có lúc phải chạy xe ôm để kiếm sống, nuôi vợ nuôi con.
Từ đó, tôi bắt đầu bỏ học những giờ thầy cô dạy mà tôi không kính trọng, không chỉ vậy một số bạn bè trong lớp bị ảnh hưởng theo tôi. Cũng may, đến cuối năm chúng tôi vẫn đủ điểm lên lớp.Đến năm lớp 9, thầy cô đều ngao ngán không ai muốn chủ nhiệm lớp tôi. Nhưng cuối cùng cũng có một người tình nguyện- thầy Tài- và người đó đến bây giờ đã hơn 30 năm vẫn thường xuyên gặp mặt đám học trò chúng tôi hàng năm, cho dù thầy cũng đã phải bỏ nghề. Năm thầy chủ nhiệm, lớp tôi tốt nghiệp cấp hai 100% , đó là điều nhà trường không bao giờ ngờ đến.
Tôi vào cấp 3, với trạng thái không cần học nữa. Rồi những chuyện xảy ra chỉ khiến tôi muốn bỏ trường. Sự việc dẫn đến chúng tôi trùm mền đánh hiệu trưởng không chỉ gì mối quan hệ mờ ám của lão với cô học sinh chuyên văn mà còn là vì chúng tôi muốn trả thù lão khi lão đã cố đẩy bạn tôi vào tù. Hôm đó, vào giờ chơi, tôi bị gọi lên văn phòng hiệu trưởng, thì Phúc đi theo tôi.Lúc đứng bên ngoài, nhìn hàng chữ Đại hôi công đoàn nó tái máy bôi luôn chữ “g” ở chữ công và “ an” ở chữ đoàn. Đúng lúc lão Cng không tìm cách bắt tội được tôi, hầm hầm bước ra thì thấy Phúc bôi như vậy lão hét toáng lên : “ Kêu công an bắt nó, đồ mất dại:. Phúc nhảy mất, nhưng lát sau công an vào và họ lại còng dẫn Phúc đi. Đến lúc đó chúng tôi mới biết cái chữ Phúc bôi đã thành: “ Đại hội côn đồ”. Phúc bị đuổi học và bị đưa đi cải tạo 3 tháng. Tôi đã thề trả thù lão.
Tôi và Sơn, cùng hai ông anh bạn thuộc loại quậy ở khối 12 cùng nhau t chức trùm mền đánh lão Cống. Đêm đó, vào chiều thứ bảy, lão hẹn Kim đi chơi. Nhà Kim ở Hòa thành và muốn về trường phải qua đoạn dốc chung quanh ruộng lúa tối om. Chúng tôi đã kiên nhẫn đợi và đến lúc lão cong lưng đạp lên dốc thì ập ra trùm mền vào lão mà đá , mà đánh.
Sau lần đó, tuy tôi không bị bắt nhưng tôi luôn bị lão Cống nhòm ngó. Cứ thấy mặt tôi trong trường là lão hô hoán kêu:”công an bắt nó, thằng mất dạy”. Nhưng tôi thì cũng canh lão. Ngày đó, tôi thường ở lại trong trường, ngủ ở phòng thầy Đức- thầy dạy tôi môn Lý. Đêm đó, trong lúc ngồi nơi cửa sổ, tôi thấy lão chở Kim về. Có lẽ, lão nghỉ đã khuya nên trong trường không còn ai. Và lão đưa Kim vào phòng. Tôi đã theo dõi. Đợi đến gần 3 giờ, tôi đã dùng ổ khóa khóa cửa trước và dùng dây kẽm gai cột luôn cửa sổ.
Sáng hôm sau, tôi thông báo với học sinh trong trường rồi lên văn phòng mời cô hiệu phó đến phòng hiệu trưởng. Một số giáo viên thấy học sinh tụ tập đông cũng đến xem, lúc đó tôi mở khóa cửa. Lão Cng xông ra, câu đầu tiên của lão : Thằng mất dạy, mày khóa cửa nhốt ông à? Kêu công an bắt nó". Sơn đã nhảy vào phòng lão và lôi Kim ra, trước sư chứng kiến của mọi người. Và lúc đó tôi đã nện luôn cho lão một đấm.
Vậy là công an lại xuống và tôi bị bắt đưa về Ty công an. Vài ngày sau, ba tôi vào lãnh tôi về nhà. Ông đã biết rõ mọi chuyện. Ông không nói gì cả. Còn tôi cũng không vào lớp nữa mà chỉ quanh quẫn bên ngoài sân trường. Một tháng sau, chúng tôi được tin lão Cng bị kỹ luật đưa về Bắc. Ngày lão đi, bọn chúng tôi đã đón ngoài cổng trường nhưng các thầy cô đều đón được ý định của chúng tôi nên các thầy cô đã ra và tìm cách giữ chúng chúng tôi. Tôi nhớ cô Truyền – dạy văn – nói với chúng tôi – các em hãy nghĩ đến cha mẹ mà đừng làm điều dại dột. Sau này, tôi nghĩ học, chính cô bảo tôi đi học trung cấp báo chí và cô sẵn sàng nuôi tôi ăn học, Cô sống độc thân và không có con. Tôi đã không dám nhận ân huệ của cô. Tôi đi làm công nhân. Năm đó tôi 17 tuổi. Sơn thi đi lính( nó lớn hơn tôi một tuổi) – sau này nó xuất ngũ với một mảnh đạn trong đầu. Nó chết vì rượu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét