Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Bài thơ về sự cô đơn



Con người có những giây phút thích cô đơn
Để nghe thấy được những điều, có ai bên, không nghe thấy
Nhưng nếu kéo dài thành tháng năm những giây phút ấy
Con người sẽ héo mòn, đau khổ... bơ vơ!



Đảo? Đó là sự cô đơn giữa muôn trùng biển khơi
Tuyết trên núi cao! Đó là sự cô đơn giữa mênh mang trời biếc...

Lá vàng là sự cô đơn còn có sức để lượn bay
Tiếng vạc đêm sương là sự cô đơn còn kêu lên được...!

Thằng Cuội cung trăng là sự trừng phạt bằng cô đơn
Cuộc đời cung phi là sự may mắn cao sang dẫn đến niềm cô đơn tê tái

Vẫn còn vạn tiếng thở dài cô đơn của những người chồng, người cha sống cạnh vợ, cạnh con

Vẫn còn triệu lời cô đơn trong tình yêu trai gái...

Không gian cô đơn nhờ nhờ không màu sắc
Thời gian cô đơn khép một vòng vây rất chặt
Bàn tay cô đơn thương bóp nát chính trái tim mình
Bàn chân cô đơn thường dẫn ta đến với Thần, với Phật...

"Trăm năm cô đơn: làng Ma-côn-đô không còn dấu vết
Một thoáng cô đơn thôi, đủ cho tôi héo úa cả tâm hồm
Hỡi trái đất, dẫu còn khổ đau, dẫu còn như giọt lệ
Xin đừng là giọt lệ của cô đơn...!

Nhà thơ Phạm Hổ

4 nhận xét:

  1. Lần đầu thăm nhà! cảm ơn chủ nhà với bài thơ hay của Phạm Hổ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn ghé thăm. Chúc vui nhiều!

      Xóa
  2. Bài thơ thật giàu khái quát và suy tưởng !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tác giả là người lỗi lạc mà. Chúc em luôn vui!

      Xóa