Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

" TRÍ THỨC BẦY ĐÀN"


Thưa tiến sĩ Nguyễn Thị Từ Huy,
Tôi mặc dù không phải là người học nhiều như chị, có học hàm học vị cao như chị, đi nhiều đọc rộng như chị, nhưng cũng xin có đôi lời muốn trao đổi với chị, dựa trên những luận điểm chị đã nêu ra trong bài "trao đổi với Đông La".
Luận điểm thứ nhất: cách hiểu và luận của chị về cách gọi "trí thức bầy đàn" của Đông La.
Chị viết:
Nhưng các trí thức đã ký kiến nghị, họ cũng không sai, đấy là lựa chọn của họ. Nói rằng họ sai lúc này e là quá sớm, lịch sử sẽ phán xét một cách công bằng các phán quyết của ngày hôm nay. Nói rằng họ phạm pháp thì không biết điều luật nào có thể dùng làm cơ sở cho quy kết đó của ông ?
Còn nếu nói họ bầy đàn thì rất thiếu chính xác. Họ chỉ có một trăm bốn bốn người trên tổng số chín mươi triệu người. Thực ra họ rất đơn độc, rất cô đơn. Họ là thiểu số của thiểu số. Đúng ra, phải nói rằng, những người không ký kiến nghị (trong đó có tôi, tôi cũng đã không ký) mới là thuộc về bầy đàn, nếu nhìn theo nhãn quan của ông. Vì thế nếu ông cho rằng một số vô cùng ít ỏi làm một việc mà đa số những người khác không làm là bầy đàn thì sẽ không chính xác. Ngoài ra, nếu ông gọi họ là trí thức bầy đàn chỉ vì họ tập hợp lại với nhau vì một mục đích mà họ cho là cao đẹp thì ông cũng cần gọi những trí thức hàng đầu thế giới như Maurice Blanchot, André Breton, Margeritte Duras, Claude Simon… là trí thức bầy đàn, bởi họ đã ký tuyên bố để phản đối chiến tranh Algérie, có 121 trí thức Pháp đã ký vào tuyên bố đó, họ chống lại cuộc chiến tranh do chính phủ Pháp tiến hành.

Trước hết, tôi cảm thấy hơi bị bối rối về cách chị hiểu cái từ "bầy đàn" thuần túy theo kiểu số lượng như vậy, nhất là đối với một tiến sĩ về văn chương như chị. Nhưng không sao vì hiện giờ tôi cũng đã được "tiêm ngừa" những ca sốc kiểu này rồi - nhờ vào sự thể hiện khả năng của các vị "trí thức cấp tiến" nước nhà. Theo kiến giải của chị thì "bầy đàn" phải là để chỉ đám đông thay vì thiểu số như các vị trí thức kia. Thế nào là đông ? Đàn kiến có hàng nghìn con. Đàn gà có hàng chục con. Đàn chó có mười mấy con. Đàn sư tử có năm, sáu con,... Vậy thì "đàn trí thức" cũng có thể hơn 100 vị chứ nhỉ (nhiều hơn khối đàn khác rồi!)?!

Đó là tôi nói theo cách nghĩ của chị thôi, chứ còn với cách hiểu của kẻ (ít học hơn chị) như tôi thì "bầy đàn" trong cách gọi của tác giả Đông La là nói về cái hành vi chỉ biết làm theo hành động của kẻ dẫn dắt mà không biết nghĩ suy, không thiết phải trái - đúng sai,... Tỷ dụ như đàn chó ấy, một con sủa là cả đám sủa nhặng lên mà không cần biết lý do, mục đích, đối tượng,... là gì cả. Vậy mới có chuyện cả đàn chó cắn trăng!

Giờ ta quay lại cái "mục đích cao đẹp" của các vị trí thức nhà ta. Khi chị viết những dòng chữ ấy thì chắc hẳn chị cũng đã biết rằng vụ cô Nguyễn Phương Uyên và đồng bọn đã được các cơ quan ngôn luận, các blog, diễn đàn,... rầm rộ đưa tin (cập nhật chẳng thua gì mấy tờ "tin nhanh World Cup" thuở nào). Bản thân tôi, ngay từ khi vụ việc mới "chớm nở", cũng đã cất công đi tìm tư liệu để làm rõ vấn đề, trong bài "
Nguyễn Phương Uyên - yêu nước chưa theo định hướng?". Vậy nhưng, ai cũng hiểu chỉ trừ những người "trí tuệ đỉnh cao" như các vị "trí thức cấp tiến" này là không chịu hiểu. Họ vẫn mặt dày mày dạn "gửi thư cho chủ tịch nước" dù biết tỏng rằng cái kiến nghị đó của họ chỉ có tác dụng làm cho tên tuổi họ được nhắc nhiều hơn trên các diễn đàn, báo mạng,... chứ chẳng bao giờ có cơ hội nằm trên bàn làm việc của vị chủ tịch nước, vì sự lố bịch của nó. "Trí thức bầy đàn" cũng chỉ là một trong số rất nhiều phản ứng của những người không chịu nổi sự trơ trẽn của họ.
(Nếu chị đọc đến đây mà hồi tâm chuyển ý về những gì mà các "thần tượng" của chị đang làm, thì thay vì luyến tiếc khi đã không ký vào kiến nghị của các vị ấy, chị có thể ký vào lá thư gửi các vị trí thức này!).

Chưa hết, khi những nhân vật chính cũng đã thú nhận tội lỗi của mình (vì những động cơ rất "đời thường"), các vị trí thức này vẫn rất "
bản lĩnh" đứng trên lẽ phải (hay theo cách chị nói là "chờ lịch sử phán xét"). Hỡi ơi,.. một cô bé có hành vi chống phá chính quyền rành rành (rải truyền đơn chống chính quyền, phát tán cờ vàng, tàng trữ thuốc nổ,...) và đã thú nhận hoàn toàn nhưng quý vị  vẫn cho rằng phải cần đến lịch sử để phán quyết đúng sai! Ôi, sao mà tôi yêu lịch sử đến vậy ! Phải chăng ở Pháp quốc họ dạy chị là hãy vứt bỏ luật pháp đi, vứt bỏ những chuẩn mực xã hội đi, đã có lịch sử cầm cân nảy mực rồi ? Nói đến lịch sử, sao chị không tìm đến nhà tưởng niệm nạn nhân của diệt chủng Pol Pot ở Ba Chúc để mà đặt mình vào hoàn cảnh những nạn nhân ấy trước khi "thất vọng vì tôi có thể làm nhiều điều hơn thế mà tôi chỉ làm được cái điều tối thiểu", đó là "ký vào kiến nghị trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ", kẻ cho rằng việc quân Việt Nam ta phản công, tiêu diệt lũ diệt chủng khát máu ấy là xâm lược Campuchia?! 

Cái tính chất bầy đàn của các vị trí thức còn thể hiện ở sự ve vuốt, nịnh nọt lẫn nhau một cách lố bịch trong khi mạ lị những người không cùng phe cánh chẳng tiếc lời (vì không thể phản bác lại được những lý lẽ của họ). Có người đàng hoàng nào không cảm thấy sởn da gà khi nghe những lời này từ một gã đàn ông già khú đế:
“Từ Huy yêu quý,
Chú đọc một hơi "nhật ký" ngày 9 của Từ Huy. Đọc được hai phần ba thì nức nở một mình. Sau đó thì phải lau mắt vài lần để đọc cho hết bài...
......
Dẫu sao, cháu vẫn làm chú không hết ngưỡng mộ cháu."

Tôi không rõ tiêu chuẩn đánh giá về đàn ông của chị thế nào nhưng với tôi, khi đọc những dòng chữ ấy, tôi có cảm giác như mình vừa nắm phải một con lươn. Còn nếu như chị đọc những comments ủng hộ chị dưới bài viết "Trao đổi với Đông La" đăng trên trang danluan.org thì sẽ thấy toàn là lời lẽ của những kẻ xu thời vuốt ve chị và rủa xả tác giả Đông La bằng những từ ngữ vô văn hóa chứ chẳng đưa ra được lý lẽ nào ra hồn. Họ là những phiên bản hạ cấp của những kẻ ăn nói trơn tuột trên kia. Là đám lâu la trong bầy đàn.
Ấy vậy mà, chị lại "đánh lận con đen" khi đem những thần tượng của mình so sánh với các vị trí thức chân chính bên Pháp. Có thể là với nhãn quan tiến sĩ của chị thì nhìn sự việc khác với người thường chúng tôi nhưng khác đến mức đánh đồng việc phản đối một cuộc chiến tranh phi nghĩa của thực dân đối với thuộc địa (tương tự các cuộc biểu tình phản đối chiến tranh Việt Nam tại Mỹ) với việcphản đối chính quyền bắt một tên tội phạm có đầy đủ chứng cứ thì tôi cũng không thể tưởng tượng nổi. Quay lại với cách hiểu "bầy đàn - số lượng" của chị, tôi cũng xin phép bổ sung rằng việc phản đối chiến tranh Algéria không chỉ có 121 vị ký tên trong bản tuyên ngôn ấy mà còn có hàng ngàn, hàng vạn người dân yêu chuộng hòa bình khác mà rấtnhiều người trong số đó đã bỏ mạng vì "được chính phủ Pháp văn minh tiếp đón" bằng bạo lực.

Chị có hỏi rằng cơ sở luật pháp nào để buộc tội những thần tượng của chị là phạm pháp. Tôi thì cho rằng với những hộp sọ đầy ăm ắp não của họ thì họ dư sức để biết cách giữ mình đứng trước lằn ranh của luật pháp, để khỏi phải "dấn thân vô là phải chịu tù đày". Bởi lẽ họ đâu phải là những nhà cách mạng chân chính! Ví dụ nhé:  "Vừa qua, theo dõi thông tin trên mạng ...". Chỉ vài từ ngắn ngủi vậy thôi nhưng nó chứa đựng rất nhiều điều, phải nói là quan trọng bậc nhất trong bức thư của các vị trí thức này. Quan trọng vì nó là cơ sở để những người có lương tri và hiểu biết chỉ ra sự lố bịch của bức thư và những người viết ra nó. Nhưng quan trọng hơn là nó là lá chắn, chứng tỏ rằng các vị trí thức nhà ta là vô can trong việc phạm pháp của cô nàng Nguyễn Phương Uyên, và họ "ra tay nghĩa hiệp" chỉ là vì "ủng hộ lòng yêu nước nhiệt tình của thanh niên". Họ chỉ "nghe nói" chứ chẳng "biết rõ" về những hành vi của cô này và đồng bọn cả nên giả sử có mấy quả bom phát nổ giữa trung tâm thành phố họ cũng không liên đới. Ôi, thật là trí tuệ! Nhưng hành vi "xúi trẻ con ăn cứt gà sáp" của họ còn đáng kinh tởm và nguy hại hơn nhiều việc họ phạm pháp rõ ràng.
(Tôi không phải là trí thức - theo tiêu chuẩn của các vị ấy - nên chỉ suy nghĩ được có thế này: nếu họ thực sự tin tưởng và muốn giúp đỡ, bảo vệ cô bé thì sao họ không thuê những luật sư thật giỏi để tìm những chứng cứ chứng minh cô bé và đồng phạm là vô tội; hoặc tố cáo lại sự phạm pháp của các cơ quan hành pháp trong vụ này; hoặc đóng góp tiền giúp đỡ gia đình các "bị hại" vì xem ra họ cũng chẳng dư dả gì; hoặc khuyên răn cô bé lần sau có chống Tàu thì chống chứ đừng rải truyền đơn chống nhà nước, chống Đảng, tàng trữ thuốc nổ,... cần laptop, điện thoại và đi du lịch thì các chú các bác sẽ giúp,...)

Thế thì phải chăng danh xưng "trí thức bầy đàn" còn có vẻ chưa xứng tầm với họ?
( nguồn Vua Làm Báo )

A Time For Us- guitar


Đừng Bỏ Em Một Mình

nhạc Phạm Duy - Lệ Thu hát



Đừng bỏ em một mình
Khi trăng về lạnh lẽo
Khi chuông chùa u minh
Chậm rãi tiếng cầu kinh

Đừng bỏ em một mình
Khi mưa chiều rào rạt
Lũ chim buồn xơ xác
Tìm nhau gục vào mình

Đừng bỏ em một mình
Trời đất đang làm kinh
Rừng xa quằn quại gió
Thu buốt vết hồ tinh

Đừng bỏ em một mình
Đừng bắt em làm thinh
Cho em gào nức nở
Hòa đại dương mông mênh

Đừng bỏ em một mình
Biển đêm vời vợi quá
Bước chân đời nghiêng ngả
Vũ trụ vàng thênh thênh

Đừng bỏ em một mình
Môi vệ thần không linh
Tiếng thời gian rền rĩ
Đường nghĩa trang gập ghềnh

Đừng bỏ em một mình
Bắt em nghe tiếng búa
Tiếng búa nện vào đinh
Hòa trong tiếng u minh

Đừng bỏ em một mình
Bóng thuyền ma lênh đênh
Vòng hoa tang héo úa
Yêu quái vẫn vô tình

Đừng bỏ em một mình
Cho côn trùng rúc rỉa
Cỏ dại phủ mộ trinh
Cho bão tố bấp bênh

Đừng bỏ em một mình
Mấy ngàn năm sau nữa
Ai mái tóc còn xinh
Đừng bỏ em một mình

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

NGƯỜI VIỆT: CÁ NHÂN XUẤT SẮC, CỘNG ĐỒNG RỜI RẠC?


Không phải người Việt học giỏi nhưng thực hành kém, mà là họ chỉ giỏi làm giàu cho cá nhân nhiều hơn làm giàu cho cộng đồng.

Không cần phát minh, chỉ cần bắt chước phát minh?
Có lẽ chẳng có sắc tộc nào phải gánh trên vai mặc cảm lớn như người da mầu. Người da mầu bị phân biệt chủng tộc đến mức trên thế giới trước đây, ở không ít quốc gia, họ bị vạch mồm xem răng như súc vật, không được vào quán ăn, thậm chí có những khu phố dành cho người da trắng. Khát đến cháy cổ, vậy mà muốn mua một cốc bia, người ta đã không rót lại còn đuổi đi…



Nhưng người da mầu bây giờ thì sao? Câu chuyện người đàn ông da mầu có tên là Barack Obama trở thành đương kim Tổng thống Mỹ là một minh chứng.
Tại sao từ một sắc tộc ở dưới đáy của sự định kiến, người da mầu lại trỗi vượt để đạt được thành công như vậy?
Một ca sĩ da đen đã tuyên bố: “Để đuổi kịp người da trắng, chúng tôi phải cố gắng gấp tám lần họ”.
Ở đời muốn đấm thì phải co tay lại, muốn nhảy thì phải nhún chân lấy đà thấp xuống. Người Việt xưa cũng đã dạy: Lùi một bước để tiến ba bước.
Với dân tộc Việt, muốn hùng cường, có lẽ chẳng có cách nào hơn, giống những người da mầu đã từng thừa nhận và vượt qua mặc cảm để vươn lên, chúng ta cũng nên nhún mình. Không phải để hạ mình mà là để cải thiện, để nhảy cao hơn. Muốn chữa bệnh, làm cho cơ thể khỏe mạnh, thì việc đầu tiên chúng ta nên làm là bắt trúng bệnh. Chỉ có thế mới bốc thuốc trúng, mong chữa lành bệnh tật, làm cho cơ thể cường tráng khỏe mạnh.
Có không ít ý kiến cho rằng: Người Việt học giỏi nhưng thiếu khả năng phát minh sáng tạo. Điều này đúng! Nhưng theo tôi đó là ý kiến xa vời quá, nó có thể làm cho đại bộ phận chúng ta buông lỏng việc đào luyện kỹ năng hay tính cách trực tiếp gần gũi của mình.
Một xã hội lành mạnh, tốt đẹp, giầu có, không nhất thiết phải có phát minh. Tôi tin chắc, nếu gia đình nào cũng toàn những người biết sống bổn phận, thì gia đình đó chắc hẳn sẽ giầu có và hạnh phúc. Một xã hội cũng vậy, nếu nó có đại đa số công dân biết sống đúng bổn phận và chức năng của mình, thì xã hội sẽ ngăn nắp, sạch sẽ, lành mạnh, tốt đẹp, và sung túc.
Trong xã hội, có một số nghề không cần phát minh như các dịch vụ y tế và xã hội, ở đó người ta chỉ cần có sự tận tình, chu đáo, tử tế là đã tốt đẹp rồi. Riêng nghề dịch vụ ngày nay chiếm đến 1/3 doanh thu và công việc của xã hội. Nếu người ta biết làm đủ bổn phận cho việc này, thì sự tốt đẹp chẳng bé chút nào.
Về mặt khoa học kỹ thuật hay tiến bộ cũng không lệch tâm nhiều. Nhiều chuyên gia cho rằng, thế kỷ 20 nước Nhật không cần chú trọng vào phát minh nhiều, mà chỉ cần học theo, nói thẳng ra là bắt chước các phát minh của phương Tây là đã phát triển rất nhanh. Bài học đó cũng đang diễn ra với Trung Quốc trong thế kỷ 21 này.
Đây cũng chính là phát ngôn của các chuyên gia Mỹ, họ cho rằng: Ở châu Á không giành nhiều tiền bạc để đầu tư cho những tìm tòi, phát minh tiên phong và vĩ mô.
Đây không chỉ là hiện thực, mà chính là nguyên lý sống mà người Pháp đã thừa nhận trong nhiều thế kỷ. Nguyên lý đó ngày nay còn được áp dụng nhiều vào trong cơ chế kinh tế thị trường tự do, đặc biệt sau khi nền kinh tế kế hoạch của các nước Đông Âu phá sản, đó là “laissez faire”, tức là “để mặc nó”.
Cụ thể người Pháp đã tiến hành hàng loạt các cuộc điều tra. Vào mùa hạ chẳng hạn, người ta phát sốt khi phát hiện, mỗi tháng có đến cả chục triệu khách du lịch đến Pháp, như vậy, dịch vụ, rồi thực phẩm, rồi môi trường sẽ ra sao? Nhưng không hiểu sao mọi việc vẫn đâu vào đấy! Rồi người ta phát hiện rất ngẫu nhiên năm nào cũng vậy, số người đi du lịch ra khỏi nước Pháp luôn luôn xấp sỉ số du lịch đến nước Pháp.
Đó là sự tài tình của sắp đặt tự nhiên mà không ai có thể lường được, hay sắp xếp mà thành. Vậy thì trong kinh tế thị trường cũng vậy, hiện thực của nó luôn luôn phong phú sống động hơn cả người ta sắp đặt hay điều chỉnh. Bởi thế mà “hãy để cho nó tự điều chỉnh”.
Không có tinh thần quốc tộc, quốc gia làm sao vững mạnh?
Ở Việt Nam thì sao? Chúng ta làm đường, rồi mới đào lên đặt cống. Việc đó thì liên quan gì đến phát minh. Rồi các công ty dịch vụ thông tin, lẽ ra chỉ cần đào đường lắp một đường dây, nhưng người ta không thỏa thuận được việc ai phải thuê đường dây của ai. Thế là mỗi công ty lắp đặt một đường dây và đào đường một lần ít nhất. Thế là đường phố bị xới tung lên, hết lần này đến lần khác.
Hàn Quốc, sau 10 năm lắp đặt công nghệ ô tô, thì dường như cả nước có xe nội địa để đi, hơn thế còn xuất khẩu đi khắp thế giới. Còn ở Việt Nam sau hơn 10 năm, chúng ta vẫn loay hoay chưa xác định được đâu là dòng xe chiến lược, giữa 2 dòng xe con và bán tải? Chẳng lẽ việc này lại cần phải có nhiều trí óc phát minh và sáng tạo đến vậy? Nếu muốn hiểu người ta chỉ cần 3 ngày làm các điều tra là xong!
Tất cả sự chậm tiến và ngược đời đó nói lên cái gì? Theo thiển ý của tôi, không phải là việc người Việt học giỏi nhưng kém thực hành, mà là họ chỉ giỏi làm giàu cho cá nhân nhiều hơn làm giàu cho cộng đồng. Ở đây , thêm một lần nữa nói lên, tính cách công lý của người Việt rất yếu. Người ta không nghĩ đến quyền lợi chung mà chỉ nghĩ đến quyền lợi cục bộ của cá nhân, sau đó là của cơ quan hay chuyên ngành nào đó.
Học giỏi nhưng thực hành kém ư? Học chính là chuẩn bị cho trí tuệ và tư tưởng. Tư tưởng luôn dẫn đến hành động. Vậy thì tại sao hiệu quả hành động của người Việt lại yếu? Trong cuộc sống, chúng ta thường xuyên thấy, một người nói ngang, nói sai lè lè ở giữa nhiều người, nhưng anh ta không hề gặp bất cứ sự phản đối nào để thấy xấu hổ hay phải điều chỉnh mình.
Tại sao? Vì hầu hết những người xung quanh đã từng giống và hành xử như anh ta, cho nên dễ bỏ qua, và thông cảm. Như vậy, người Việt rất ít đào luyện ý thức cho công lý, mà mạnh ai người ấy làm, “còi to cho vượt”. Từ tư tưởng bé nhỏ và cá nhân đó, người ta khó mà hình thành ý thức cộng đồng.
Cái yếu nhất của người Việt nói riêng và Châu Á nói chung là tinh thần công lý chung của cộng đồng. Đây chính là bài học mà lãnh tụ Tôn Trung Sơn đã chỉ ra: Trung Quốc dù 400 triệu dân nhưng chỉ là bãi cát rời rạc vì chỉ có tinh thần tông tộc và gia tộc mà không có quốc tộc.
Không có tinh thần quốc tộc, quốc gia làm sao vững mạnh, cho dù ở đó có rất nhiều người sôi kinh nấu sử học giỏi đi nữa. Học giỏi mà chỉ nghĩ đến vinh thân phì gia, làm giầu cho công ty minh để lĩnh thưởng, mưa đâu ấm chân đấy… Quốc gia làm sao giầu mạnh, hùng cường nếu kẻ có học chỉ dùng tài của mình, tìm cách gom mái giọt ranh làm ướt bàn chân bé nhỏ hay mấy người của nhà mình?
Vì thế, có lẽ tư duy thiếu tính cộng đồng, tức công lý mới chính là thứ làm còi cọc học vấn, hay làm thui chột khả năng của người Việt. Còn thực hành là cái thứ hai. Và cho dù có thực hành giỏi đi nữa mà người ta chỉ thực hành cho cá nhân mình thì có ý nghĩa gì?
Nguồn: Nguyễn Hoàng Đức, tuanvnNGƯỜI VIỆT: CÁ NHÂN XUẤT SẮC, CỘNG ĐỒNG RỜI RẠC?
Không phải người Việt học giỏi nhưng thực hành kém, mà là họ chỉ giỏi làm giàu cho cá nhân nhiều hơn làm giàu cho cộng đồng.
Không cần phát minh, chỉ cần bắt chước phát minh?
Có lẽ chẳng có sắc tộc nào phải gánh trên vai mặc cảm lớn như người da mầu. Người da mầu bị phân biệt chủng tộc đến mức trên thế giới trước đây, ở không ít quốc gia, họ bị vạch mồm xem răng như súc vật, không được vào quán ăn, thậm chí có những khu phố dành cho người da trắng. Khát đến cháy cổ, vậy mà muốn mua một cốc bia, người ta đã không rót lại còn đuổi đi…


Nhưng người da mầu bây giờ thì sao? Câu chuyện người đàn ông da mầu có tên là Barack Obama trở thành đương kim Tổng thống Mỹ là một minh chứng.

Tại sao từ một sắc tộc ở dưới đáy của sự định kiến, người da mầu lại trỗi vượt để đạt được thành công như vậy?

Một ca sĩ da đen đã tuyên bố: “Để đuổi kịp người da trắng, chúng tôi phải cố gắng gấp tám lần họ”.

Ở đời muốn đấm thì phải co tay lại, muốn nhảy thì phải nhún chân lấy đà thấp xuống. Người Việt xưa cũng đã dạy: Lùi một bước để tiến ba bước.

Với dân tộc Việt, muốn hùng cường, có lẽ chẳng có cách nào hơn, giống những người da mầu đã từng thừa nhận và vượt qua mặc cảm để vươn lên, chúng ta cũng nên nhún mình. Không phải để hạ mình mà là để cải thiện, để nhảy cao hơn. Muốn chữa bệnh, làm cho cơ thể khỏe mạnh, thì việc đầu tiên chúng ta nên làm là bắt trúng bệnh. Chỉ có thế mới bốc thuốc trúng, mong chữa lành bệnh tật, làm cho cơ thể cường tráng khỏe mạnh.

Có không ít ý kiến cho rằng: Người Việt học giỏi nhưng thiếu khả năng phát minh sáng tạo. Điều này đúng! Nhưng theo tôi đó là ý kiến xa vời quá, nó có thể làm cho đại bộ phận chúng ta buông lỏng việc đào luyện kỹ năng hay tính cách trực tiếp gần gũi của mình.

Một xã hội lành mạnh, tốt đẹp, giầu có, không nhất thiết phải có phát minh. Tôi tin chắc, nếu gia đình nào cũng toàn những người biết sống bổn phận, thì gia đình đó chắc hẳn sẽ giầu có và hạnh phúc. Một xã hội cũng vậy, nếu nó có đại đa số công dân biết sống đúng bổn phận và chức năng của mình, thì xã hội sẽ ngăn nắp, sạch sẽ, lành mạnh, tốt đẹp, và sung túc.

Trong xã hội, có một số nghề không cần phát minh như các dịch vụ y tế và xã hội, ở đó người ta chỉ cần có sự tận tình, chu đáo, tử tế là đã tốt đẹp rồi. Riêng nghề dịch vụ ngày nay chiếm đến 1/3 doanh thu và công việc của xã hội. Nếu người ta biết làm đủ bổn phận cho việc này, thì sự tốt đẹp chẳng bé chút nào.

Về mặt khoa học kỹ thuật hay tiến bộ cũng không lệch tâm nhiều. Nhiều chuyên gia cho rằng, thế kỷ 20 nước Nhật không cần chú trọng vào phát minh nhiều, mà chỉ cần học theo, nói thẳng ra là bắt chước các phát minh của phương Tây là đã phát triển rất nhanh. Bài học đó cũng đang diễn ra với Trung Quốc trong thế kỷ 21 này.

Đây cũng chính là phát ngôn của các chuyên gia Mỹ, họ cho rằng: Ở châu Á không giành nhiều tiền bạc để đầu tư cho những tìm tòi, phát minh tiên phong và vĩ mô.

Đây không chỉ là hiện thực, mà chính là nguyên lý sống mà người Pháp đã thừa nhận trong nhiều thế kỷ. Nguyên lý đó ngày nay còn được áp dụng nhiều vào trong cơ chế kinh tế thị trường tự do, đặc biệt sau khi nền kinh tế kế hoạch của các nước Đông Âu phá sản, đó là “laissez faire”, tức là “để mặc nó”.

Cụ thể người Pháp đã tiến hành hàng loạt các cuộc điều tra. Vào mùa hạ chẳng hạn, người ta phát sốt khi phát hiện, mỗi tháng có đến cả chục triệu khách du lịch đến Pháp, như vậy, dịch vụ, rồi thực phẩm, rồi môi trường sẽ ra sao? Nhưng không hiểu sao mọi việc vẫn đâu vào đấy! Rồi người ta phát hiện rất ngẫu nhiên năm nào cũng vậy, số người đi du lịch ra khỏi nước Pháp luôn luôn xấp sỉ số du lịch đến nước Pháp.

Đó là sự tài tình của sắp đặt tự nhiên mà không ai có thể lường được, hay sắp xếp mà thành. Vậy thì trong kinh tế thị trường cũng vậy, hiện thực của nó luôn luôn phong phú sống động hơn cả người ta sắp đặt hay điều chỉnh. Bởi thế mà “hãy để cho nó tự điều chỉnh”.

Không có tinh thần quốc tộc, quốc gia làm sao vững mạnh?

Ở Việt Nam thì sao? Chúng ta làm đường, rồi mới đào lên đặt cống. Việc đó thì liên quan gì đến phát minh. Rồi các công ty dịch vụ thông tin, lẽ ra chỉ cần đào đường lắp một đường dây, nhưng người ta không thỏa thuận được việc ai phải thuê đường dây của ai. Thế là mỗi công ty lắp đặt một đường dây và đào đường một lần ít nhất. Thế là đường phố bị xới tung lên, hết lần này đến lần khác.

Hàn Quốc, sau 10 năm lắp đặt công nghệ ô tô, thì dường như cả nước có xe nội địa để đi, hơn thế còn xuất khẩu đi khắp thế giới. Còn ở Việt Nam sau hơn 10 năm, chúng ta vẫn loay hoay chưa xác định được đâu là dòng xe chiến lược, giữa 2 dòng xe con và bán tải? Chẳng lẽ việc này lại cần phải có nhiều trí óc phát minh và sáng tạo đến vậy? Nếu muốn hiểu người ta chỉ cần 3 ngày làm các điều tra là xong!

Tất cả sự chậm tiến và ngược đời đó nói lên cái gì? Theo thiển ý của tôi, không phải là việc người Việt học giỏi nhưng kém thực hành, mà là họ chỉ giỏi làm giàu cho cá nhân nhiều hơn làm giàu cho cộng đồng. Ở đây , thêm một lần nữa nói lên, tính cách công lý của người Việt rất yếu. Người ta không nghĩ đến quyền lợi chung mà chỉ nghĩ đến quyền lợi cục bộ của cá nhân, sau đó là của cơ quan hay chuyên ngành nào đó.

Học giỏi nhưng thực hành kém ư? Học chính là chuẩn bị cho trí tuệ và tư tưởng. Tư tưởng luôn dẫn đến hành động. Vậy thì tại sao hiệu quả hành động của người Việt lại yếu? Trong cuộc sống, chúng ta thường xuyên thấy, một người nói ngang, nói sai lè lè ở giữa nhiều người, nhưng anh ta không hề gặp bất cứ sự phản đối nào để thấy xấu hổ hay phải điều chỉnh mình.

Tại sao? Vì hầu hết những người xung quanh đã từng giống và hành xử như anh ta, cho nên dễ bỏ qua, và thông cảm. Như vậy, người Việt rất ít đào luyện ý thức cho công lý, mà mạnh ai người ấy làm, “còi to cho vượt”. Từ tư tưởng bé nhỏ và cá nhân đó, người ta khó mà hình thành ý thức cộng đồng.

Cái yếu nhất của người Việt nói riêng và Châu Á nói chung là tinh thần công lý chung của cộng đồng. Đây chính là bài học mà lãnh tụ Tôn Trung Sơn đã chỉ ra: Trung Quốc dù 400 triệu dân nhưng chỉ là bãi cát rời rạc vì chỉ có tinh thần tông tộc và gia tộc mà không có quốc tộc.

Không có tinh thần quốc tộc, quốc gia làm sao vững mạnh, cho dù ở đó có rất nhiều người sôi kinh nấu sử học giỏi đi nữa. Học giỏi mà chỉ nghĩ đến vinh thân phì gia, làm giầu cho công ty minh để lĩnh thưởng, mưa đâu ấm chân đấy… Quốc gia làm sao giầu mạnh, hùng cường nếu kẻ có học chỉ dùng tài của mình, tìm cách gom mái giọt ranh làm ướt bàn chân bé nhỏ hay mấy người của nhà mình?

Vì thế, có lẽ tư duy thiếu tính cộng đồng, tức công lý mới chính là thứ làm còi cọc học vấn, hay làm thui chột khả năng của người Việt. Còn thực hành là cái thứ hai. Và cho dù có thực hành giỏi đi nữa mà người ta chỉ thực hành cho cá nhân mình thì có ý nghĩa gì?

Nguồn: Nguyễn Hoàng Đức, tuanvn

CÁC BẠN SUY NGHĨ THẾ NÀO VỀ BÀI VIẾT NÀY ?

Romeo And Juliett

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

BUỒN




Đêm đã khuya
Trời chuyển sang ngày mới 
Một mình tôi vẫn đợi điều gì
Như khắc khoải như chờ mong
Tôi vẫn đợi.......
Lắng trong đêm
Những ngọn nguồn nông nổi
Như làn gió thổi
Buốt lạnh trái tim ai
Nỗi buồn theo ta rong ruổi những ngày dài
Như hoang dại......
Bàn chân này dẫm nát niềm vui
Để rồi đây ta lại đơn côi
Ôm gối chiếc giữa màn đêm sâu thẳm
Vẫn đợi chờ 
Người ngủ từ lâu......vẫn đợi



 

Love story

GIUTAR MOZART

LÁ DIÊU BÔNG

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
     Chị thẩn thơ đi tìm
     Đồng chiều
     Cuống rạ ...
Chị bảo:
     đứa nào tìm được lá Diêu Bông
     từ nay ta sẽ gọi là chồng
Hai ngày
     Em tìm thấy lá
Chị chau mày
     đâu phải lá Diêu Bông
Mùa đông sau
     Em tìm thấy lá
Chị lắc đầu
     trông nắng vãn bên sông
Ngày cưới chị
     Em tìm thấy lá
Chị cười
     xe chỉ ấm trôn kim
Chị ba con
     Em tìm thấy lá
Xoè tay phủ mặt
     Chị không nhìn
Từ thuở ấy
     Em cầm chiếc lá
đi đầu non cuối bể
Gió nghe vi vu vút gọi
     Diêu Bông hời ...
     ... ới Diêu Bông ... !