Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2023

Ngày nay,Chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa phục hồi lãnh thổ hiếu chiến đã trở thành một đặc điểm quan trọng trong chính sách đối ngoại của Trung Quốc. Khi đã trở thành " Cường quốc trỗi dậy" Trung Quốc không chỉ để tăng cường sức mạnh kinh tế mà còn  thiết lập bá quyền ở các khu vực kế cận với Trung Quốcvới  mục tiêu  là thống trị Ấn Độ Dương và để đạt được mục tiêu này, sự thống trị của Trung Quốc ở Biển Đông và Biển Hoa Đông trở thành trọng tâm.
Việt Nam vẫn luôn là rào cản đối với Chủ nghĩa bành trướng của trung quốc vì vậy để đạt mục đích trung quốc bằng mọi cách phải biến Việt Nam thành chư hầu của họ.
Đảng cộng sản việt luôn luôn cảnh giác trước mưu đồ xâm lược của Trung quốc và không bao giờ chấp nhận trở thành một chư hầu của Trung Quốc

Ngay trong thời chiến tranh, Tổng bí thư Lê Duẩn kiên quyết từ chối Khi Trung Quốc đề nghị viện trợ 500 chiếc xe vào Trường Sơn với điều kiện lái xe là người Trung Quốc,  vì tin rằng Trung Quốc lồng ghép vào đó những toan tính riêng của họ . Khi được hỏi vì sao ông không chấp nhận, ông đã trả lời: "Chừng nào tôi còn ngồi đây, thì tôi không cho một kẻ nào nghĩ trong đầu rằng có thể cướp được đất nước Việt Nam này".  Cũng từ đó quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc " Chỉ bằng mặt mà không bằng lòng"
Sau chiến tranh biên giới Việt trung quan hệ của Việt Nam và Trung Quốc ngày càng tr3 nên căng thẳng.
Tiếc thay, có những kẻ chỉ vì lợi ích bản thân, lợi ích nhóm đã sẳn sàng bán linh hồn cho Trung quốc.
Có thể nói, Vào thời Thủ tướng Nguyễn tấn dũng, dòng đầu tư FDI của Trung quốc bắt đầu chảy vào Việt nam một các ồ ạt, kéo theo làn sóng Công nhân Trung quốc cũng được đưa sang

HOA NẮNG


Những ngày tháng chín này bầu trời quê tôi luôn đầy mây xám và theo đó là những cơn mưa dầm. Phải ở lì trong nhà chẳng biết làm gì hơn là nghe nhạc. Hẳn nhiên là nhạc Trịnh với giọng hát Khánh Ly. Cứ vậy mà thả nỗi buồn lênh đênh theo giai điệu rồi rơi tõm xuống vì ca từ hết sức độc đáo của anh.
Tôi có cái duyên được ngồi cà phê với anh trong một buổi chiều ở quán Nắng Vàng nằm trong một con hẻm đường Điện Biên Phủ. Dạo đó, tôi dự định viết một bài phỏng vấn anh cho tờ Tây ninh cuôi tuần- tờ báo phát hành ở Sài gòn cộng tác với nhà văn Dương Hà ( tác giả Bên dòng sông Trẹm). 
Ngày đó, tôi dự định phỏng vấn anh về các ca khúc phản chiến. Với tôi, tôi thích các ca khúc phản chiến của anh hơn là những bản tình ca. Anh rất cởi mở và càng tỏ ra vui vẻ hơn khi biết tôi là con của một nhà báo mà anh quen biết, thân thiện.
Chúng tôi đề cặp nhiều quanh bài " Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui" - dù đây là bài hát được anh sáng tác sau giải phóng nhưng tôi xếp nó vào dòng nhạc phản chiến của anh. Anh khá bất ngờ khi tôi đặt vấn đề này và cả bài " Huyền thoại mẹ". Anh bảo về cơ bản có thể xem là vậy. Tôi nói với anh tư tưởng Phản chiến của anh vẫn phản phất trong nhiều bài Tình ca. Anh cười ý nhị.
Tiếc là lúc đó, anh có việc phải đi nên câu chuyện của chúng tôi vẫn chưa kết thúc.
Anh chỉ bảo tôi thường xuyên ghé anh chơi. Rồi đột nhiên anh hỏi tôi : - Thu biết chơi nhạc không?
Tôi nói tôi có học Guitar cổ điển với anh  NguyễnThảo -  cho anh biết cả mối quan hệ gia đình giữa tôi và nhạc sĩ Xuân Hồng.
Với tôi đó là một kỉ niệm khó quên không phải vì tôi được được làm quen với người nỗi tiếng như anh ( Từ nhỏ, tôi được rất nhiều người nổi tiếng bồng bế rồi)..
Đáng tiếc, công việc bề bộn tôi chưa kịp gặp lại anh thì tờ báo hết vốn. Tôi buộc phải đề nghị Ban biên tập cho ngưng và phải lo thu xếp công nợ mà nhà văn Dương Hà không trả được.
Tôi cũng đã không viết bài về buổi nói chuyện ngắn ngủi nhưng rất thú vị cùng anh.
Cho đến ngày anh mất, nhiều anh em ở Tây ninh rũ tôi đi điếu tang nhưng tôi từ chối.
Với tôi anh luôn hiện hữu trong cuộc đời qua những ca khúc của anh.
Chiều nay, trong cái u tối của bầu trời đang mưa, tôi dường như nhận ra một " hoa nắng " vừa rơi...nhận ra bóng dáng anh ngồi gầy hao...
Bài Guitar cổ điển đầu tiên tôi tự tập và đánh mà không cần thầy cũng là bài " Hạ Trắng " của anh do Đỗ Đình Phương biên soạn...
PĐTT
( một chiều âm u)