Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016

NGƯỜI ĐÀN BÀ GOM LÁ VÀNG




Thế là mùa Thu đã về
em lại gom lá vàng chất nhớ đợi đông
chừng như bao nỗi khát mong
em đốt cả trong một ngày băng giá


Từ bao giờ em làm người xa lạ
giữa cuộc đời lặng lẽ nhặt lá rơi
mặc phố ồn ào khoe lời hò hẹn
xây mộ vàng em cất giữ tình ai


Chiếc lá tìm duyên ta thả bay
ngày xưa đó đã rả rời trong sương gió
em vô tình đọc câu thơ hấp hối
mà chạnh lòng thương lá chết đơn côi


Em- người đàn bà gom lá vàng
mỗi độ Thu về hồn gánh đa mang
vẫn bơ vơ trút từng hơi thở
cho Thu vàng vào trọn giấc mơ


Ta còn đâu chiếc lá Bàn tơ
để viết câu thơ hồi sinh duyên nợ
để em gom lá vàng thương nhớ
đốt ngày đông sưởi ấm đời nhau



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét